“A Sương?” Giọng nói quen thuộc lại vang lên bên tai cô.
Thiếu nữ đang hừng hực tập luyện kia hơi nghiêng đầu nhìn người bên cạnh, sau đó đáp một tiếng.
“Ừ?”
“Cả ngày hôm nay cậu trốn ở đâu thế? Mình tìm cậu cả sáng giờ, ngay cả ở phòng mà cũng không có.” Hương Khê phồng má chất vấn, trông cực kì đáng yêu.
“Mình à? Mình chỉ đi loanh quanh tàu chơi một chút thôi, mà cũng vì con tàu này rất thú vị, khiến cho mình tham quan quên luôn cả thời gian.” Vân Yến hơi mỉm cười đáp lại.
“Vậy sao?” Hương Khê vui vẻ nhìn Vân Yến sau đó lại tiếp tục mở miệng, khuôn mặt cực kì phấn khích, “Kể cho cậu nghe, hôm qua sau khi mà cậu rời khỏi buổi tiệc thì một anh chàng đẹp trai cũng đã đưa mình về đó!”
“Ồ? Chàng trai ấy tên gì?” Vân Yến rõ ràng đã biết, nhưng vẫn cố ý hỏi lại.
“Ngạ Kha, anh ấy tên Ngạ Kha, tên thật lạ nhỉ? Tớ chưa từng thấy ai họ Ngạ cả.” Hương Khê tinh nghịch nói, tay cũng bắt đầu bấm nút khởi động máy chạy bộ bên cạnh.
“Tên chàng trai đó quả thật rất lạ, nhưng mà tối như thế này mà cậu vẫn xuống phòng gym này làm gì vậy?” Cô tùy ý hỏi một câu.
“Tìm cậu, tiện thể chạy bộ, ở đây hoài cũng khá chán, mình có vài suy nghĩ muốn trở về đất liền rồi.” Hương Khê vén tóc lên, cởi áo khoác ra.
Áo khoác vừa rời khỏi thân thể Hương Khê, Vân Yến đã thấy rõ ba vòng cực kì rõ ràng đẹp đẽ của Hương Khê, cùng ánh sáng nhàn nhạt như có như không đang bao bọc lấy cô ấy.
Vân Yến nhìn lại thân thể mình rồi lại nhìn Hương Khê.
Cô bạn thân này từ khi nào lại có một lớp hào quang bao bọc cơ thể như thế vậy?
Cô cũng muốn có!
Phòng gym dần dần ít người hơn, cho đến khoảng mười giờ tối, Vân Yến vẫn không chịu rời khỏi phòng gym, rất thanh thản mà tập các bài tập khác.
Hương Khê thấy vậy thì rất lo lắng, mau chóng mở lời với cô.
“A Sương, ngừng lại ăn chút gì đi, ăn no rồi lại tập tiếp, nhé?” Hương Khê vươn ra một bịch snack trước mặt Vân Yến, sau đó dường như hiểu ra việc gì đó liền chạy đi đến chỗ túi xách của mình, lấy ra thêm một thanh chocolate.
Vân Yến lấy tay lau mồ hôi trên trán, sau đó nhẹ nhàng nắm lấy thanh chocolate trên tay Hương Khê, môi nở nụ cười thân thiện.
Thấy Vân Yến đã đồng ý, Hương Khê liền kéo cô sang một góc vắng người, sau đó liền nhẹ nhàng ngồi xuống, khuôn mặt đầy tâm sự nhìn cô.
Hương Khê im ắng một lúc sau đó bình thản nói ra chuyện khiến cho mình phiền muộn cả sáng nay, nhưng đáy mắt vẫn là một mảnh u buồn.
“Hôm qua tớ mới chia tay với người yêu, anh ấy là người đã cắm sừng mình.”
“Ồ vậy sao? Anh ta cắm cho cậu mấy cái sừng rồi?” Vân Yến thoải mái hỏi lại, miệng linh hoạt nhai chocolate.
Hương Khê: “…”
A Sương từ khi nào lại không biết an ủi người khác như thế này vậy?
“A Sương, Tiểu Phi ấy…” Hương Khê nhìn Vân Yến ấp úng mãi không dám nói ra.
Có lẽ là không muốn Vân Yến vì chuyện này mà ghét Trương Phi.
Cũng vì Hương Khê là một nữ bánh bèo vô dụng cùng thánh mẫu hiền lành nên cô ấy từ nhỏ đã vậy rồi.
Rất thường xuyên nhường nhịn người khác và nhận phần thiệt về phía mình.
Cho mình chocolate chính là nữ bánh bèo có ích.
“Tiểu Phi là người thứ ba ấy à?” Vân Yến vờ đoán mò.
Nghe cô nói vậy, ánh mắt Hương Khê hơi lóe, một cảm xúc đau thương bỗng nhiên ập về khiến khóe mắt Hương Khê cay cay.
“Hức…”
Tiếng nấc nghẹn ngào của Hương Khê vang lên, từng giọt nước mắt trong suốt chảy xuống gò má của Hương Khê.
Vân Yến vỗ vỗ đầu của Hương Khê, sau đó nhẹ nhàng an ủi.
“Khóc tốn calo hơn ăn, ăn đi cho đỡ buồn, hôm sau gặp hắn tớ sẽ giết… à không vả mặt hắn cho cậu nhé, ngoan, đừng khóc.” Vân Yến rất nghiêm túc nói.
Hương Khê ậm ừ, đầu nhỏ vùi vào lòng ngực của cô, tiếp tục khóc.
Cảnh tượng này trông thật sự dễ nhìn, thể hiện rõ tình bạn trong sáng, tinh khiết của hai thiếu nữ.
“Ký chủ, bọn huyết tộc đã vây quanh chỗ cô lập kết giới rồi, chỉ cần cô mở ra thì chắc chắn bọn chúng sẽ vọt ra, bắt đầu giết người.” 000 thông báo.
“Ngươi lo xa rồi, tụi dơi mà mở được kết giới của ta, thì chắc lúc đó con người đã sớm tiến hóa lên sao hỏa ở.” Vân Yến bình tĩnh đáp.
000 im lặng trước sự tự tin đến kiêu ngạo của cô.
Hình như… vị diện này áp chế sức mạnh của ký chủ rất nhiều mà nhỉ?
Bên ngoài thì Vân Yến vẫn đang ôm ấp an ủi Hương Khê, còn trong đầu thì trò chuyện cùng 000.
“Ở buồng lái có tổng cộng bao nhiêu huyết tộc?” Vân Yến tùy tiện hỏi.
“Khá nhiều, bọn chúng cắm rễ ở đấy hết rồi, vả lại chỉ còn mười bốn ngày nữa, con tàu này sẽ trở lại đất liền, nếu ký chủ có đủ sức thì có thể thử giết hết huyết tộc để chiếm lấy buồng lái nha.” 000 cổ vũ cô.
Vân Yến gật gù, sau đó chờ Hương Khê khóc xong, cả hai liền đi ăn tối.
Cửa phòng gym đóng lại, hai thiếu nữ cũng chính là hai người cuối cùng đã rời đi.
Đèn phòng gym chợt tắt, sau đó lại mở lại, trong phòng lại xuất hiện thêm một người không rõ nam nữ mặc áo choàng màu đỏ xuất hiện.
“Error, error…”
“Yêu cầu nhiệm vụ giả số 5…”
“Đã biết rồi.”.
||||| Truyện đề cử: Tôi Sinh Con Cho Tổng Tài Đại Ác |||||
Ngay cả giọng nói không phân rõ nam nữ, kẻ đó như một cá thể độc lập không thuộc về vị diện này.