Cung Vô Mị ngồi dậy, nghiêm túc nhìn Ninh Thư, “Thật sự có thể trị? Sư phụ của nàng còn không được sao nàng có thể chứ?”
“Sư phụ ta là chẳng muốn trị cho ngươi, sư phụ ta tự xưng là danh môn chính phái, đương nhiên sẽ không nói nhiều với loại người giết người như ma là ngươi.”
Ninh Thư nói đến mức sắp đem thần y hóa thân thành chính nghĩa.
Cung Vô Mị cười nhạo một tiếng, “Tên núi băng kia tuyệt đối không như nàng nói, còn danh môn chính phái nữa chứ, mỹ nhân, nàng đang chọc cười bản tôn sao?”
“Thôi thì trước hết bản tôn tin nàng một lần, nếu như có vấn đề gì, bản tôn sẽ lập tức đem nàng tiền dâm hậu sát đấy, sau đó lại lột da nàng xuống cất giấu thật kỹ.” Thanh âm Cung Vô Mị gợi cảm lại nói lời ác độc tàn nhẫn, kết hợp khuôn mặt đẹp như họa của hắn, đích thị là một đóa hoa ăn thịt người được ngụy trang rất xinh đẹp.
Ninh Thư vừa cười vừa nói: “Chỉ cần ngươi làm theo ta, đương nhiên sẽ được trị khỏi, nếu như trị không khỏi, ta liền tự sát, không cần ngươi động tay.”
“Mỹ nhân, sao bản tôn có thể cam lòng để nàng chết chứ.” Cung Vô Mị vươn tay, muốn sờ mặt Ninh Thư, Ninh Thư lui về phía sau một bước tránh né Cung Vô Mị, nhàn nhạt nói: “Ngươi sờ jj còn chưa rửa tay, với tư cách là đại phu, đề nghị ngươi vẫn nên sạch sẽ một chút.”
Cung Vô Mị: …
“Đầu tiên nhé, bước trị liệu đầu tiên chính là không được ngủ với nữ nhân.” Ninh Thư nghiêm trang nói.
Cung Vô Mị nhướng mày, “Nếu ta thương thế phát tác, không có nữ nhân, nàng muốn thấy bản tôn nổ tan xác mà chết, nàng muốn bản tôn chết?”
Giọng nói Cung Vô Mị rất lạnh lẽo, ánh mắt nhìn Ninh Thư mang theo sát ý.
Ninh Thư mặt không biểu tình, nhàn nhạt nói: “Thời điểm mỗi lần hơi thở ngươi hỗn loạn, đều thông qua cách thức như vậy phóng xuất công lực hỗn loạn ra ngoài, đối với ngươi và nữ tử giao hợp với ngươi chính là một loại thương tổn, ta đã nói rồi, ta đã trở thành đại phu của ngươi, tự nhiên sẽ có trách nhiệm với ngươi, đây là y đức của ta với tư cách là đại phu.”
Thời điểm Ninh Thư nói ra lời này, trên mặt tỏa ra vẻ thành thiện chói chang, vĩ ngạn lại cao lớn.
“Lần này bản tôn tin nàng, nếu xảy ra chuyện gì, bản tôn liền đem nàng nấu sống, cũng không biết một thân da thịt trơn mềm, khi sương dễ tuyết của nàng sẽ có hương vị gì, bây giờ bản tôn chỉ muốn ăn sạch nàng.”
Bệnh tâm thần, trong lòng biến thái.
“Để chứng tỏ ngươi quyết tâm trị liệu, ngươi tiễn những nữ nhân trong cung của người đi đi, vạn nhất để ngươi không khống chế được lăn với mấy nữ nhân đó, thì tốt nhất là tiễn càng nàng ấy đi.” Ninh Thư nhìn Cung Vô Mị nói.
Khuôn mặt Cung Vô Mị đột nhiên lộ ra ý cười, như một đóa hoa có độc lại xinh đẹp từ từ hé mở, nhưng giọng nói lại vô cùng rét lạnh, “Mỹ nhân, là nàng ghen ghét những nữ nhân đó, hay là nàng muốn cứu bọn họ đây? Có phải thật lòng suy nghĩ cho bản tôn hay không, mặc kệ mục đích của nàng là gì, bản tôn đều nói cho nàng biết, nên trị liệu thì trị liệu, đừng đòi hỏi quá nhiều, tính tình bản tôn không tốt lắm, chọc giận bản tôn, hậu quả có chút nghiêm trọng nga.”
Ninh Thư mặt không cảm xúc, “Ta và những nữ nhân đó không thân cũng chẳng quen, vì sao ta phải cứu bọn họ? Ta thoạt nhìn có thánh mẫu như vậy sao? Có thiện lương làm cho người khác yêu thích như vậy sao?”
Cung Vô Mị đạm mạc nhìn Ninh Thư, “Mặc kệ nàng xuất phát từ tâm tư gì, bản tôn đều nói cho nàng biết, ở địa bàn của bản tôn, nàng không có tư cách cò kè mặc cả với bản tôn, cho dù trong lòng nàng muốn cứu những nữ nhân đó, thì nàng cảm thấy bọn họ nguyện ý rời đi ư, ở đây vui sướng tựa thần tiên, có quỳnh lâu ngọc vũ, có trân tu mỹ thực, có hoa phục châu báu, còn có nam tử như bản tôn sủng hạnh các nàng, nàng cho rằng những nữ tử đó sẽ nguyện ý rời đi, nói nữa, đã mất đi trinh tiết thì rời khỏi đây cũng sẽ bị người đời cười nhạo, kéo dài hơi tàn mà thôi.”
Đây hết thảy đều là ai gây ra chứ, Ninh Thư thấy Cung Vô Mị dáng vẻ đắc ý, rất là buồn nôn, thật sự là chưa từng gặp qua người mặt dày vô sỉ như vậy, rõ ràng làm ra chuyện không bằng cầm thú, còn có thể mặt dày vô sỉ như thế.
Ninh Thư cảm thấy mình còn quá trẻ, so sánh với Cung Vô Mị, nàng đích thực là một người tốt, tuyệt đối là người tốt, Ninh Thư đều phải bị chính mình cảm động muốn khóc.
“Từ ngày mai bắt đầu trị liệu đi.” Ninh Thư xách hòm thuốc chuẩn bị rời đi, quay đầu nói với Cung Vô Mị: “Sau khi bạch bạch bạch mà không tắm rửa khử trùng, sẽ nát jj đấy.”
Ninh Thư rời khỏi phòng Cung Vô Mị, đi ngang qua hoa viên, chứng kiến không ít nữ tử đang chơi đùa trong hoa viên, xung quanh có không ít đệ tử Ma giáo trông chừng bọn họ, phỏng chừng là phòng ngừa các nàng chạy trốn.
Có lẽ có vài nữ tử thật sự thích nơi này đi.