Bạch Vân Hi nhíu mày lại: “Ta sẽ nói cho hắn, bất quá, hắn có đáp ứng hay không ra cũng không biết.”
“Làm phiền.”
……(dreamhouse2255)
Diệp Phàm thu hồi đan hỏa, mấy viên đan dược tròn xoe đảo quanh đan lô.
“Thật tốt, ta đúng là thiên tài, đan dược khó luyện như vậy cũng được ta luyện ra.” Diệp Phàm hưng phấn nói.
“Lão bà ngươi đang ở phía trước a, ngươi chỉ biết luyện đan, vẽ phù, không lo lắng sao?” Thao Thiết quỷ linh hì hì cười nói.
Diệp Phàm nhìn Thao Thiết quỷ linh một cái: “Ta ưu tú như vậy, tu sĩ bình thường đều không bằng ta, Vân Hi không cần thiết bỏ qua ta đi chọn đám giá áo túi cơm đó!”
“Nữ nhân muốn đào góc tường ngươi tới.”
Diệp Phàm trừng lớn mắt: “Phải vậy không? Ta đi xem!”
Thời điểm Diệp Phàm vội vã chạy ra, Bạch Vân Hi đang tính sổ, Diệp Phàm nhìn xung quanh một vòng, không thấy được mục tiêu.
Bạch Vân Hi nhìn Diệp Phàm: “Thế nào?”
Diệp Phàm lắc đầu: “Không có gì, nghe nói vừa mới có một nha đầu chết tiệt tới.”
Bạch Vân Hi hít sâu một hơi, bất đắc dĩ nói: “Ngươi có thời gian ghen còn không bằng dùng để luyện đan vẽ phù đi.”
(dreamhouse2255)
“Đan dược cùng phù chú không đủ bán sao?” Diệp Phàm hỏi.
Bạch Vân Hi gật đầu: “Đúng vậy!”
Diệp Phàm chớp chớp mắt, gãi đầu nói: “Trong tiệm còn có rất nhiều a! Ta thấy là không bán được mới đúng.”
“Đồ ngươi làm đều là tinh phẩm, thời gian dài sẽ có người nhận ra, đến lúc đó liền không đủ bán.”
Diệp Phàm lập tức vui vẻ: “Đúng, đúng, chính là như vậy!”
Bạch Vân Hi: “……”
Thao Thiết quỷ linh đi ra theo sau nhìn bộ dáng vui sướиɠ của Diệp Phàm, trợn trắng mắt, thầm nghĩ: Tiểu tử Diệp Phàm này thật dễ lừa, Bạch Vân Hi tùy tiện dỗ một câu, ngay cả mình họ gì cũng không nhớ.
……
Cửa hàng tạp hoá khai trương một tháng, độ nổi tiếng dần dần nâng lên, cùng lúc đó, vật phẩm bán ra cũng càng thêm đa chủng loại.
Mấy tu sĩ mang theo một ít tài liệu yêu thú, phong trần mệt mỏi đi đến.
“Bạch lão bản, đây là yêu thú chúng ta săn được lần này, ngài có yêu cầu gì chọn trước đi.” Đội trưởng đội săn thú ân cần nói.
(dreamhouse2255)
Bạch Vân Hi gật đầu: “Được.”
Nửa tháng trước, Bạch Vân Hi bàn bạc với mấy đội ngũ tu sĩ ở bờ biển, miễn phí cung cấp cho bọn họ một lá phù, một viên đan dược dùng thử, hiểu quả dùng thử rất tốt, hầu hết đội ngũ liền đạt thành hiệp định với Bạch Vân Hi, mỗi lần săn thú trở về vật phẩm để
Bạch Vân Hi lựa chọn trước, Bạch Vân Hi có nhìn trúng thì dùng đan dược cùng phù chú trao đổi.
Mấy đội ngũ từng dùng thử đan dược cùng phù chú của cửa hàng tạp hóa Bình Phàm đều đánh giá rất cao, nhờ có bọn họ quảng cáo truyền miệng, sinh ý cửa hàng náo nhiệt lên không ít.
“Cái này, cái này, ta muốn.”
Gần đây Bạch Vân Hi sưu tầm một ít sách tranh, năng lực phân biệt tài liệu đề cao không ít.
“Ánh mắt của Bạch đạo hữu thật tốt!” Đội trưởng đội săn thú nói.
Bạch Vân Hi cười cười: “Nào có, đạo hữu quá khen.”
……
Một tiếng ho nhẹ vang lên, Bạch Vân Hi nhìn ra cửa, thấy được một lão nhân đầu bạc.
“Vị đạo hữu này, có yêu cầu gì sao?” Bạch Vân Hi hỏi.
(dreamhouse2255)
“Nghe nói nơi này bán đan dược?”
Bạch Vân Hi gật đầu: “Đúng vậy.” Thái độ của lão tu sĩ có chút ngạo mạn, bất quá, khoảng thời gian này, Bạch Vân Hi coi như đã từng gặp qua vô số người, không quá để bụng đến.
“Đều ở bên này!” Bạch Vân Hi nói.
“Giá cả không thấp a!” Lão giả cười nhạt một tiếng.
Bạch Vân Hi không quá để ý đáp: “Phẩm chất đan dược của chúng ta rất tốt, giá cả đương nhiên là đắt hơn một ít.”
“Đan dược có tốt hay không không phải chỉ dựa vào miệng ngoài nói.”
Bạch Vân Hi nhàn nhạt cười: “Nếu đạo hữu cảm thấy không đáng giá, có thể đến cửa hàng của nhà khác tiện nghi hơn.”
Lão giả tức giận ném ra một túi linh thạch: “Tất cả đan dược đều lấy một viên cho ta.”
Bạch Vân Hi tuy rằng cảm thấy hành vi của lão giả có chút cổ quái, nhưng sinh ý tới cửa, đương nhiên sẽ không cự tuyệt, nhanh chóng gói tốt đồ giao cho lão giả.
Mấy tu sĩ từ lúc lão giả bước vào liền ngoan ngoãn đứng sang một bên, không nói ra lời, thẳng đến khi nhìn thấy lão giả rời đi mới thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Bạch Vân Hi nhìn bọn họ, nghi hoặc hỏi: “Làm sao vậy?”
(dreamhouse2255)
“Bạch đạo hữu, ngươi không biết hắn là ai sao?”
Bạch Vân Hi lắc đầu: “Không biết, chẳng lẽ hắn rất nổi tiếng?”
“Hắn là luyện đan sư của Vạn Đan Lâu.” Đội trưởng đội săn thú nói.
Bạch Vân Hi gật đầu: “Thì ra là hắn.”
Vạn Đan Lâu là cửa hàng đan dược lớn nhất bản địa, kinh doanh các loại đan dược, so sánh với Vạn Đan Lâu, cửa hàng tạp hóa Bình Phàm này chỉ có thể xem như xưởng nhỏ.
Đồng hành là oan gia, đối phương chẳng lẽ là tới tìm hiểu?
……
Đan sư của Vạn Đan Lâu tới chơi cũng không sinh ra ảnh hưởng gì tới sinh ý của Bạch Vân Hi, mỗi ngày nhàn nhã xử lý cửa hàng.
Bạch Vân Hi làm một ít ngụy trang trêи mặt, giá trị nhan sắc hạ xuống không ít, bất quá, vẫn có rất nhiều nữ tu không có việc gì lại thích tới cửa hàng tạp hóa chơi.
“Bạch lão bản, ngươi biết không? Gần đây có một lời đồn đãi về cửa hàng của các ngươi.”
Bạch Vân Hi ngẩng đầu, hứng thú hỏi: “Là lời đồn đãi gì?”
“Nói rằng Bổ Khí Đan của các ngươi còn tốt hơn của Vạn Đan Lâu.”
Bạch Vân Hi lập tức minh bạch vì sao lần trước luyện đan sư của Vạn Đan Lâu lại tới, là đan sư đều có đan dược mà mình am hiểu luyện chế nhất, Bổ Khí Đan của đan sư kia lúc trước có lẽ danh tiếng quá tốt, mà hiện tại đột nhiên lại bị áp chế một đầu, khó trách đối phương sẽ đứng ngồi không yên.
Diệp Phàm ló đầu ra: “Vân Hi, đến lúc rồi, nên đóng cửa.”
Bạch Vân Hi gật đầu: “Được.”
Nữ tu nghe thấy Diệp Phàm nói, nhịn không được nhăn mày lại: “Bạch lão bản, sắc trời còn sớm, sao ngươi lại đóng cửa, ngươi ở lại thêm một lúc nữa sẽ có thể kiếm được rất nhiều linh thạch.”
Bạch Vân Hi cười cười: “Linh thạch đủ dùng là được, tu luyện cũng rất quan trọng.”
Nữ tu bất đắc dĩ rời đi.
(dreamhouse2255)
……….