– Đại nhân, ngươi ở bên trong hả? Lão Lý ta về rồi đây.
Sau đó còn nghe được hắn cùng Thiết Nô nói chuyện:
– Này Mụn đen, có thấy đại nhân đâu không? Cái gì, ở bên trong… Này, ngươi kéo ta làm cái gì? Để ta đi vào! Ngươi…Ngươi… cái tên mụn đen này, thật sự là tức chết ta rồi!
Tần Tiêu cười nhẹ, hắn biết rõ Thiết Nô đang kéo Lý Tự Nghiệp không cho hắn vào được, vì vậy đối với Lý Tiên Huệ nói:
– Tiên nhi, chính muội tự sửa sang lại đi, sau đó để Mặc Y dẫn muội tới chánh đường. Lý Tự Nghiệp đi ra ngoài làm việc đã trở lại, ta ra ngoài xem một chút.
– Ưm! truyện được lấy tại TruyenFull.vn
Lý Tiên Huệ chui vào trong chăn, vui sướng gật đầu, khuôn mặt như trăng rằm tràn đầy vẻ sung sướng cùng thỏa mãn.
Tần Tiêu nhẹ nhàng vỗ một cái trên chăn nàng, sau đó quay người đi ra mở cửa.
Lý Tiên Huệ một mực lẳng lặng nhìn Tần Tiêu, thẳng đến cánh cửa trước mắt đóng lại, người nam nhân kia biến mất trước mắt của mình. Sau đó, nàng vươn tay ra, hung hăng véo một cái lên mặt mình, đau tới nỗi thấp giọng kêu lên “Ôi”. Nàng lầu bầu một tiếng:
– Thật sự, thật sự, không phải nằm mơ! Lý Tiên Huệ, hết thảy trước mắt đều là sự thật. Ngươi rốt cục có thể có cuộc sống của mình rồi.
Lý Tiên Huệ kéo chăn lại, chui đầu vào trong, trong lòng âm thầm kích động hồi lâu.
Tần Tiêu đi ra ngoài chứng kiến Lý Tự Nghiệp mặc Thiên Ngưu Vệ bào khải uy phong lẫm lẫm cùng đạo cô tĩnh như mặt nước phẳng lặng bên cạnh hăn thì chắp tay hướng về phía chắp hướng về phía nàng hành lễ:
– Vân nhi bái kiến đại nhân!
Mạc Vân Nhi bị Lý Tự Nghiệp từ Vũ Xương U Vân Đạo Quan mời tới! Chạng vạng tối ngày hôm qua, Tần Tiêu phái Lý Tự Nghiệp khởi hành tiến đến mời nàng, không nghĩ tới buổi sáng hôm nay đã đến.
Lý Tự Nghiệp thi lễ một cái nói:
– Đại nhân, ta báo cáo kết quả công tác rồi, ta đi ngủ đây. Mệt chết ta được.
Tần Tiêu cười gật gật đầu, Lý Tự Nghiệp cáo từ rời đi. Nhìn Mạc Vân Nhi bộ dạng lạnh nhạt, sắc mặt cũng hồng nhuận phơn phớt, Tần Tiêu thoả mãn nở nụ cười, gật đầu nói:
– Xem ra, Vân nhi những ngày này coi như không tệ. Thế nào, hiện tại đã quen chưa?
Mạc Vân Nhi cười nhẹ:
– Tạ đại nhân quan tâm, Vân Nhi sớm thành thói quen sinh hoạt trong đạo quán, hiện tại cũng khá tốt. Vân Nhi tại Vũ Xương, nghe nói đại nhân một lần hành động đánh tan nghịch đảng Giang Nam lập được kỳ công hiển hách. Vân Nhi sớm có tâm đến đây chúc mừng đại nhân, chỉ là trở ngại việc vặt trong đạo quán quá nhiều nên không thể tới được.
– Ừ. Vân Nhi có phần tâm ý này khiến ta rất cao hứng.
Tần Tiêu gật đầu cười nói:
– Lại nói tiếp, lần này ta có thể phá án nghịch đảng Giang Nam, ngươi có công lao hàng đầu nha, sau khi về triều ta sẽ báo cáo hoàng đế thưởng công cho nàng.
Mạc Vân Nhi kinh ngạc, sau đó hiểu ý cười nói:
– Đại nhân, hẳn là Đạo Đức Kinh Vân Nhi đưa cho đại nhân thật đúng có chút tác dụng?
Tần Tiêu cười ha ha:
– Đâu chỉ là “có tác dụng”, quả thực có thể nói là đủ trân quý, rất quan trọng. Vì thế, sư phụ của nàng Hổ Vạn Cầu cũng là đại công thần, chỉ tiếc hắn kém may mắn nên không thể đạt được ban thưởng. Ân, nói đến Hổ Vạn Cầu, bản thân ta muốn giới thiệu hai người cho nàng làm quen, nàng đi theo ta.
Mạc Vân Nhi đi theo sau lưng Tần Tiêu thấp giọng hỏi:
– Xin hỏi đại nhân, giới thiệu người phương nào cho Vân Nhi nhận thức?
– Con gái của Hổ Vạn Cầu, Mặc Y cùng Tử Địch.
– Chuyện này…
Mạc Vân Nhi dừng chân, có chút chần chờ nói:
– Năm đó, mẫu thân của ta cùng sư phụ có quan hệ…có thể làm cho hai tỷ muội nàng ghi hận trong lòng, tương kiến xấu hổ hay không?
Tần Tiêu quay người trở lại, nhìn Mạc Vân Nhi, hắn cười thoải mái:
– Yên tâm đi, quả quyết không biết. Hơn nữa hai tỷ muội này thông tình đạt lý, chuyện của nàng ta cũng nói với các nàng nghe rồi. Kỳ thật, các nàng cũng rất muốn gặp nàng.
!