Mặc dù trong lòng Sở Vân loạn, nhưng khuôn mặt lại trầm tĩnh khiến sự bất an trong lòng các vị thư sinh giảm bớt. Mọi người đều nói rõ ý kiến riêng của mình.
Sở Vân đều chăm chú lắng nghe, khi thì mỉm cười gật đầu, tỏ vẻ đồng ý.
Tiếng thảo luận trong khoang thuyền càng lúc càng sôi nổi, mãi đến khuya mới dừng lại.
Sở Vân ra khoang thuyền, chậm rãi bước gần mép thuyền. Khi không người, lúc này hắn mới biểu lộ ra cảm xúc chân thật của mình. Hắn khẽ thở dài, trong ánh mắt lộ vẻ ưu sầu.
Hành động vừa rồi, cũng là hắn cố ý. Nghĩ có thể khảo nghiệm tài năng của các thư sinh này. Kết quả không theo ý người. Họ kém Nhan Khuyết, Kim Bích Hàm không chỉ một bậc.
– Sở huynh, thất vọng về những thư sinh này sao?
Phía sau truyền đến giọng nói quan tâm của Kim Bích Hàm.
Sở Vân không quay đầu, hai tay tỳ vào trên mép thuyền, mặt hướng ra biển rộng, nói:
– Những thư sinh này đều ôm lòng lạc quan, cho rằng có thể hy vọng tìm kiếm cách giải hòa với bên đồng minh. Cũng có người cảm thấy có thể chỉ phải đánh nhỏ một hai trận, thể hiện ra quân thế, là có thể đàm phán. Không biết những điều này đều đã làm Thư gia đảo mất bao nhiêu lợi ích, hy vọng ký thỏa hiệp, có trăm hại mà không có một lợi.
– Họ mới chỉ là thư sinh thôi. Họ đã sống ở trong Thư Viện ba năm, cũng khó trách được. Hơn nữa, họ đều xuất thân bình dân, thiếu hiểu biết đối với tranh đấu ở tầng cao hơn, cũng hoàn toàn có thể lý giải. Chẳng qua mài dũa một thời gian, làm cho bọn họ nhận được khảo nghiệm sự thật, vẫn có thể sử dụng được.
Kim Bích Hàm đi đến bên cạnh người Sở Vân, đưa khuỷu tay dựa vào mép thuyền, hai mắt nhìn về phía trước, mở miệng nói.
Sở Vân liếc mắt nhìn Kim Bích Hàm một cái. Ngọn đèn trên thuyền chiếu một nửa dáng người nhỏ nhắn xinh xắn của nàng, gương mặt đón nhận những cơn gió biển thổi vào nhã lệ như ngọc. Những sợi tóc theo gió rối loạn.
Lo nghĩ, Sở Vân mở miệng nói:
– Trong đại xạ lễ, không phải huynh đã khuyên ta buông tay sao? Sao bỗng nhiên quyết định muốn giúp ta? Vừa mới trong khoang thuyền, huynh lui vào một góc, không nói được một lời. Hay trong lòng đã có kế sách ứng đối?
– Huynh tính kiểm tra ta sao?
Kim Bích Hàm quay đầu, nhìn về phía Sở Vân, đôi mắt mỹ lệ hiện lên vẻ mỉm cười.
– Thẳng thắn mà nói, cảm giác đối với huynh rất phức tạp. Biết rõ huynh làm như vậy, rất không lý trí, nhưng trong lòng hết lần này tới lần khác lại muốn thấy sự kiên trì của huynh đạt được thành công. Có lẽ do hoàn cảnh chúng ta trong đã trải qua gần giống với nhau. Về phần kế sách ứng đối, cũng rất đơn giản. Đối phương gồm liên minh mười bốn thế lực, tự nhiên sẽ không một lòng. Hợp tung liên hoành, có thể ly gián.
– Ha ha. Không hổ danh là Thạch Gia Minh!
Sở Vân cười vỗ tay.
– Ta cũng đang có ý này.
Nói xong, hắn thoáng nhìn thật sâu về phía Kim Bích Hàm, trong lòng cảm thấy khó hiểu.
Đối phương xuất sắc như thế, vì sao trong ký ức kiếp trước của mình lại không có chút tin tức gì về đối phương? Trong Đôn Hoàng hoàng thất, trừ một người, còn đang lưu lạc khắp nơi làm con rối trên tay các thế lực muốn chia cắt Đôn Hoàng.
– Ha hả a, hợp tung liên hoành, ly gián, thật sự là một cách giải quyết cho khốn cảnh.
Đúng lúc này, giọng nói của Phong Bá Nhạc, truyền vào trong lòng hai người.
– Viện chủ?
Thiếu chút nữa, Sở Vân và Kim Bích Hàm đã kêu thất thanh.
– Hừ, chớ lớn tiếng. Đến đuôi thuyền bên này.
Giọng nói Phong Bá Nhạc lại truyền tới.
Hai người không khỏi nhìn nhau, không biết vì sao Viện chủ bỗng nhiên hiện thân.
Không rõ hắn có mục đích gì.
Ở đuôi thuyền âm u, hai người nhìn thấy Phong Bá Nhạc.
– Tốt, người trẻ tuổi như nghé con mới sinh không sợ hổ, nên nắm chắc lòng mình, dũng cảm tiến tới. Chẳng qua cũng phải yêu quý bản thân thân, hiểu được tiến thối có chừng mực. Đương nhiên ta vẫn tín nhiệm Sở Vân. Lần này ta tới là muốn giao ngọc giản cho các ngươi. Hai người các ngươi có thể cùng học tập nghiên cứu.