“Võ tướng quân đúng là lo lắng cho thê tử, lại đến sớm hơn giờ giao hẹn rất nhiều.” Một nam tử đeo mặt nạ quỷ màu trắng từ phía sau tảng đá lớn phe phẩy quạt bước ra. “Tình cảm sâu đậm của hai vị đây thật khiến tại hạ ngưỡng mộ trong lòng!”
“Khả Khả đâu?” Võ Triển Long lạnh lẽo nhìn hắn, bàn tay nắm thân kiếm bởi vì kìm nén mà nổi lên từng đường gân xanh.
“Tướng quân phu nhân ở trong tay chúng ta cực kỳ an toàn, nếu tướng quân ngài đây làm đúng những gì tại hạ nói, tại hạ hứa sẽ trả phu nhân về nguyên vẹn, không thiếu dù chỉ là một sợi tóc.”
Mặt nạ quỷ nam tử búng tay một cái, bốn hắc y nhân từ trên khe núi bay xuống, trên vai là một cỗ kiệu mái che đơn giản, mà ngồi trong kiệu chính là Tĩnh Khả Ngưng vẫn còn hôn mê chưa tỉnh dậy.
“Ngươi muốn gì?” Hai mắt Võ Triển Long dính chặt trên người thê tử, cẩn thận nhìn xem đối phương có bị thương ở đâu không. “Tại sao Khả Khả lại hôn mê? Ngươi đã làm gì nàng ấy?”
“Tại hạ nào dám làm gì tướng quân phu nhân chứ! Cũng không phải thuốc độc gì, chỉ là cho phu nhân ngửi chút Mê Hồn tán thông thường, tướng quân không cần lo lắng, tại hạ có thể để cho hai người nói một vài lời ‘tâm nguyện cuối cùng’ a!” Mặt nạ quỷ nam tử móc từ trong tay áo ra một bình thuốc nhỏ, mở lắp ra rồi để trước mũi Tĩnh Khả Ngưng.
“… Võ Triển Long..” Tĩnh Khả Ngưng chậm rãi mở mắt, đối diện chính là bóng dáng đỏ rực của nam tử đã thành tướng công của nàng. “Ngài.. mau đi đi!”
“Khả Khả!” Võ Triển Long vội vã muốn bước lên, lại bởi vì nhìn thấy hành động của đối phương mà cứng ngắc dừng bước.
“Tướng quân tốt nhất không nên đến gần hơn nữa, tại hạ nghĩ làn da mềm mại của phu nhân không chịu nổi sự sắc nhọn này đâu.” Mặt nạ quỷ nam tử khẽ miết lưỡi dao găm vào động mạch chính trên cổ Tĩnh Khả Ngưng, hai mắt híp lại nhìn mục tiêu lần này của hắn.
“Đừng đến đây! Võ tướng quân… hãy đi về đi, tất cả chính là một âm mưu, bọn chúng muốn mạng của ngài đấy!” Tĩnh Khả Ngưng vô lực lắc đầu, giọng nói có chút suy yếu.
“Ngươi muốn gì mới có thể thả nàng ấy ra?” Võ Triển Long không để ý đến lời nói của Tĩnh Khả Ngưng, nhìn thẳng vào nam tử đó.
“Nếu Võ tướng quân đây có thể thay đổi phe phái thì tại hạ sẽ rất vui mừng!” Mặt nạ quỷ nói đến đây có chút dừng lại, lại thở dài tỏ vẻ tiếc nuối. “Nhưng mà tại hạ biết, tướng quân là một người trung thành đến tận linh hồn, chắc chắn sẽ không phản bội ‘người đó’. Vậy nên chỉ còn một cách duy nhất mà thôi! Nếu ngài chết, tại hạ hứa sẽ thả con tin đi! Thậm chí còn đưa đến tận tướng quân phủ, để phu nhân đường đường chính chính bước qua cửa phủ một cách an toàn nhất.”
“Không! Võ Triển Long, ngài không được làm vậy…” Tĩnh Khả Ngưng nghe lời nam tử liền lắc đầu, cả người nghiêng về phía trước, lưỡi dao sắc bén cứa nhẹ qua cần cổ nàng, vài giọt máu đỏ cũng theo đó mà chảy xuống.
“… ngài không được phép làm việc ích kỷ như vậy! Quân lính quốc gia cần ngài, con dân bá tánh cũng cần ngài! Nếu ngài chết, mọi việc sẽ vô cùng tồi tệ! Quốc gia sẽ lâm nguy, bá tánh lầm than cơ cực khổ sở, đất nước sẽ dần biến chất, đâu đâu cũng là tiếng oán thán khóc thương! Ngài lỡ lòng nào…”
“Khả Khả.” Võ Triển Long đau lòng nhìn những giọt máu đỏ chảy xuống giá y của Tĩnh Khả Ngưng, không đáp lại lời nói của nàng mà dịu dàng mỉm cười. “Hôm nay nàng thật sự rất xinh đẹp! Có thể nhìn thấy nàng mặc hỉ phục gả cho ta, cuộc đời này của ta cũng không còn điều gì để tiếc nuối nữa!”
“Không, Võ tướng quân! Ngài nói linh tinh cái gì vậy chứ?! Ngài là…”
“Khả Khả!” Võ Triển Long cắt đứt lời nói của Tĩnh Khả Ngưng, rút kiếm ra khỏi vỏ. “Đến giờ phút này, nàng cũng không nguyện ý gọi ta một tiếng ‘tướng công’ sao?”
“…” Giọng nói của Tĩnh Khả Ngưng như nghẹn lại không thể thốt ra, trong lòng vừa đau nhói vừa khó chịu, cảm giác như trái tim đang nứt ra thành từng mảnh. “Võ tướng quân, ngài không được chết! Ta không cho ngài chết!”
Mặt nạ quỷ nam tử giữ chặt một bên vai của Tĩnh Khả Ngưng, lưỡi dao kề sát vào cổ nàng, mắt lạnh nhìn Võ Triển Long ở phía trước. “Võ tướng quân phu nhân, tại hạ nghĩ phu nhân nên thực hiện nguyện vọng cuối cùng của tướng quân, để ngài ấy có thể thanh thản mà ra đi chứ nhỉ?!”
“Không! Buông ta ra!”
Võ Triển Long chậm chạp gác lưỡi kiếm lên cổ mình, đôi mắt tràn đầy lưu luyến cùng không nỡ rời nhìn thẳng vào Tĩnh Khả Ngưng.
“Sau này, không có ta nàng vẫn phải sống cho thật tốt đấy! Cảm ơn nàng vì đã bước đến cạnh ta, ta thật sự rất yêu nàng, Khả Khả! Hãy nhớ lấy trên thế gian này, từng có một người yêu nàng bằng cả sinh mạng, người đó tên là Võ Triển Long.”
“Không!” Nước mắt Tĩnh Khả Ngưng lăn dài trên gò má, nghe lời trăn trối cuối cùng của Võ Triển Long mà trái tim như bị bóp nát thành từng mảnh vỡ vụn, trong lòng trao lên cảm giác tuyệt vọng đến vô cùng vô tận.
“Tướng công, đừng! Mau dừng lại! Không được!”