“Tôi định hỏi em rồi mới quyết định.”
“….” Thẩm Giáng Niên có cảm giác bị mẹ yêu chơi kịch bản, “Em tưởng đâu người quyết định mà không nói với em.” Nỗi oán giận giảm xuống, nỗi tủi thân dâng lên, “Cả ngày bận rộn, đến tin nhắn cũng không gửi cho người ta.”
“Em ở đâu? Cùng về đi.”
Tính tình nhỏ mọn của Thẩm Giáng Niên căn bản không có cơ hội phát tiết, bởi vì Thẩm Thanh Hòa sẽ không bao giờ đối nghịch với cô, Thẩm Giáng Niên bất mãn nói: “Em vừa đi bộ đến ngã tư đường XX, người đến đón em không?”
“Đứng ở đó đừng đi đâu hết.” Thẩm Thanh Hòa nói: “Tôi tới ngay.”
Tới ngay, quả thực là tới ngay, Thẩm Giáng Niên không đợi ba phút, có tiếng còi xe vang lên.
Nguyễn Duyệt lái xe, Thẩm Thanh Hòa ở phía sau, Thẩm Giáng Niên ngồi vào, “Tốc độ cũng nhanh thật.” Thẩm Thanh Hòa ậm ừ, Nguyễn Duyệt thầm nghĩ: Đương nhiên là nhanh rồi, từ sớm đã trên đường đến, đoán chừng Thẩm tổng muốn tạo bất ngờ, nhưng không ngờ Thẩm Giáng Niên đã đi trước một bước.
Con đường vẫn còn ùn tắc nặng nề.
Không chỉ Thẩm Thanh Hòa bị kẹt xe mà còn có Tưởng Duy Nhĩ và Tiền tổng.
Tiền tổng, tên là Tiền Thư Văn, là chủ của công ty bất động nổi tiếng Lãng Uy, chưa lập gia đình.
Trong lúc kẹt xe chán nản, Tiền Thư Văn nhớ lại cuộc điện thoại lúc chiều, tra WeChat, nhớ ra mình quên hỏi Thẩm Thanh Hòa tên của phiên dịch, mà Thẩm Thanh Hòa cũng quên gửi cho cô, này coi như là “mistake” của Thẩm Thanh Hòa. Thôi, tự hỏi cũng chả sao.
Trước khi gọi điện, nhận được tin nhắn WeChat từ Lãng Tư Duệ, trong đó có nội dung: Không có việc thì gặp nhau làm gì.
Đúng lúc, có cớ gặp mặt, Tiền Thư Văn: Ai nói tôi không có việc?
Lãng Tư Duệ: Tốt nhất là có việc.
Tiền Thư Văn: Không phải cô muốn tìm một phiên dịch xinh đẹp, có năng lực và khẩu âm tiếng Anh tốt sao?
Lãng Tư Duệ: Cô có ứng viên phù hợp à?
Tiền Thư Văn: Đúng là có một.
Lãng Tư Duệ: Nếu thật sự có thì cô ấn định thời gian địa điểm, tôi sẽ đến cuộc hẹn.
Tiền Thư Văn: Nói rồi đó nhe, 6 giờ tối mai gặp nhau ở chỗ cũ.
Lãng Tư Duệ: Đừng làm tôi thất vọng.
Người mà Tiền Thư Văn nhắc đến không ai khác chính là Thẩm Giáng Niên. Khi cuộc gọi được gọi, Tiền Thư Văn chủ động nói: “Xin chào, tôi là Tiền Thư Văn của tập đoàn Lãng Uy.”
“Tiền tổng?” Giọng điệu kinh ngạc, hiển nhiên trước đó đã từng nghe đến tên cô, Tiền Thư Văn đắc ý, “Là tôi, chiều nay, trên sân khấu diễn tập của tập đoàn Nhã Nại, đã nhìn thấy được phong thái của cô, không chỉ đẹp mà khả năng ứng xử tại chỗ cũng rất tốt.”
“Tiền tổng quá khen rồi.”
“Cô chỉ là một phiên dịch….”
“Tiền tổng….”
“Ừ.”
“Hình như ngài gọi nhầm số rồi sao đấy?”
Tiền Thư Văn sửng sốt: “Cô không phải là phiên dịch chiều nay sao?”
“Tôi không phải.”
…
Tiền Thư Văn nói chuyện thêm vài câu để giảm bớt bầu không khí khó xử rồi mới cúp điện thoại. Tiền Thư Văn cau mày, Thẩm Thanh Hòa là cố ý sao? Tiền Thư Văn nhìn lại bức ảnh của cô ta chụp, trong ảnh có 4 người, có vị phiên dịch kia, còn có nhân viên tập đoàn Nhã Nại vừa mới gọi điện thoại kia, tất cả đều ở vị trí nổi bật.
Thẩm Thanh Hòa có lẽ đã hiểu lầm, cho rằng cô muốn có số điện thoại của nhân viên này, Tiền Thư Văn có thể hiểu như thế cũng không tức nghẹn. Cục tức này vừa nuốt trôi, Tiền Thư Văn liền nắm chặt hai tay, cô đã khoe khoang với Lãng Tư Duệ, lại phải đi xin số điện thoại của phiên dịch lần nữa…. Theo lý mà nói, vì một phiên dịch mà với thân phận của mình, chỉ vì muốn một số điện thoại mà mất giá.
Tiền Thư Văn suy nghĩ hồi lâu, để ngày mai gặp mặt, cô lại phải gửi WeChat cho Thẩm Thanh Hòa.
Tiền Thư Văn: Thanh Hòa, lại làm phiền cô, cho tôi số điện thoại của người phiên dịch trên sân khấu, là lỗi của tôi không nói rõ.
Khi nhận được tin nhắn, xe đã đi rất gần đến nhà Thẩm Giáng Niên. Thẩm Thanh Hòa liếc nhìn người bên cạnh đang nghịch điện thoại, không biết mình nhận được tin nhắn của ai. Lơ là một ánh mắt là chọc chốn đào hoa rồi, Thẩm Thanh Hòa mím môi, khẽ ho một tiếng, Thẩm Giáng Niên lập tức nhìn cô, Thẩm Thanh Hòa cầm điện thoại trước mặt cô.
Thẩm Giáng Niên nghi hoặc: “Sao vậy?” Cô cúi người nhìn xem.
…
Thẩm Giáng Niên nhất thời không nói nên lời, người này là ai? Đi hỏi Thẩm Thanh Hòa xin số điện thoại của cô, đây là loại mạch não gì vậy? Thẩm Giáng Niên hỏi: “Tiền tổng? Là Tiền tổng nào?”
“Không có ấn tượng à?” Thẩm Thanh Hòa nhàn nhạt hỏi.
“Em nên có ấn tượng sao?” Thẩm Giáng Niên hoàn toàn không nhớ được.
“Hội nghị ở Thượng Hải, trong wc, tôi với cô ta có nói chuyện.”
…Trí nhớ của Thẩm Thanh Hòa tốt đến mức đáng sợ, vài từ mấu chốt nhanh chóng nối lại thành một bức tranh hoàn chỉnh, Thẩm Giáng Niên khó có thể giả vờ như không nhớ được…
Nhìn thấy Thẩm Giáng Niên mím môi không nói nữa, Thẩm Thanh Hòa biết cô đã nhớ ra, nhẹ nhàng hỏi: “Em nói xem, tôi có nên cho không?” Hơi cúi người xuống, cũng đến gần chút, Thẩm Giáng Niên ngước mắt nhìn, đối diện với ánh mắt sâu thẩm của Thẩm Thanh Hòa.
Bốn mắt nhìn nhau, gò má Thẩm Giáng Niên có chút nóng bừng, bọn họ đã quen nhau lâu như vậy, cho dù ở cùng nhau cũng khó có thể nhìn Thẩm Thanh Hòa, đôi mắt đẹp đó thật hấp dẫn. Lúc này, ánh sáng trong xe mờ ảo, Thẩm Giáng Niên chỉ còn có một chút dũng khí, đôi mắt ngượng ngùng khóa chặt đôi mắt đen sáng của Thẩm Thanh Hòa, như thể đang đấu tay đôi, khát vọng chiến thắng của tiểu sư tử trỗi dậy, cô cố ý dùng giọng điệu ngả ngớn, “Hình như người đang ghen nha.”