Cô sờ nhẹ cái bụng bằng phẳng của mình, rất muốn nói cho cô ấy biết răng mình cũng đang mang thai, nhưng mà cuối cùng vẫn quyết định không nói ra.
Cô chỉ có thể nói rằng cô đang chuẩn bị, sẽ sớm thôi.
Nếu đứa bé này phải đủ tháng mới đẻ, vậy chẳng lẽ cô sẽ phải bị nhốt ở chỗ này mười tháng sao?
Mỗi ngày người ở cạnh cô nhiều nhất lại là bác sĩ.
Một bác sĩ ngoại khoa, bị ép phải làm thêm cả công việc của các khoa khác, ngoại khoa, khoa sản, khoa chỉnh hình… Mọi thứ đầy đủ hết, mỗi thứ đều biết một chút.
Hai người phơi nắng ở trong vườn hoa, cái lạnh của mùa xuân đã đi qua rồi.
Cô nâng tai, nói: ‘Nhàm chán thật đấy, chắc tôi giảm thọ mất!”
“Mợ chủ, cô cố nhịn thêm một khoảng thời gian nữa. Từ trước đến nay cô đều là tim là thịt của anh Cố, Cô không nên nói những điều không may như vậy. Bây giờ cô một người hai mạng, anh ấy làm như vậy cũng là để cảm thấy yên tâm hơn mà thôi.”
“Đương nhiên là tôi biết anh ấy lo lắng cho tôi, vì đã có những chuyện đã xảy ra trước kia, nên lần này anh ấy lại .
càng cẩn thận hơn. Nhưng mà tôi thấy rằng hình như anh ấy đang quá cẩn thận rồi.”
“Phụ nữ có thai nên cẩn thận hơn một chút cũng dễ hiểu.”
Hứa Trúc Linh bĩu môi, cũng không thể làm gì khác.
Hai người tùy tiện trò chuyện, giết thời gian.
Cô thấy không có gì ăn nên quyết định đi vào nhà bếp để lấy đồ ăn.
Lúc trở lại thấy bác sĩ đang gọi điện thoại, thấy cô đến thì vội vã tắt máy.
Cô tò mò nhìn qua điện thoại, phát hiện là Cố Thành Trung gọi đến.
Hai người bọn họ thì có thể nói chuyện riêng gì chứ, không phải là chuyện liên quan đến mình chứ?
Vậy tại sao lại phải tránh mình?