“Nào nào nào, đi qua đừng bỏ lỡ, lại đây nghe chưởng giáo Hằng Nhạc kể về kinh nghiệm này”, nếu không sao lại bảo Hoắc Đằng miệng rộng chứ? Tay hắn ta còn xách một cái đồng la, gõ liên tục, âm thanh vang dội vọng khắp mọi nẻo.
“Mau lên, có bao nhiêu gọi bấy nhiêu tới, đây là chuyện tốt đấy”, Hùng Nhị, Tạ Vân và Tư Đồ Nam cũng hô theo, ý là càng nhiều người tới càng tốt, vậy mới vui!
Lại nhìn tới nhóm đệ tử vây xem xung quanh, khoé miệng ai cũng giật giật, họ dứt khoát đi luôn, ai cũng nhìn bốn tên này với vẻ mặt sâu xa, trên mặt hiện rõ mấy chữ: Kết bạn phải cẩn trọng.
“Kể thì kể!”, Diệp Thành vẫn không biết chuyện, hắn dựng thẳng cổ áo, ra vẻ nghiêm túc, rất ra dáng: “Đừng lười biếng đấy, ta chỉ nói một lần thôi. Tu luyện ấy mà, nói khó cũng khó, nói không khó cũng thật sự không khó. Quan trọng nhất là phải có nghị lực, kiên trì, biết không…”
“Nói hay lắm”, Hùng Nhị, Tạ Vân, Hoắc Đằng và Tư Đồ Nam kéo ghế đẩu tới ngồi gần Diệp Thành, mỗi người cầm một miếng dưa hấu, nghe rất chăm chú, ai không biết còn tưởng họ là người hâm mộ trung thành của Diệp Thành!
“Ôi thanh danh một đời của chưởng giáo!”, các đệ tử đang vây xem không nỡ nhìn thẳng, ai cũng ôm mặt, nào ai còn có tâm trạng nghe Diệp Thành kể nữa?
Ánh nắng sáng sớm chan hoà, Hằng Nhạc Tông được ánh nắng chiếu rọi trông như chốn tiên cảnh, khung cảnh lúc này vô cùng náo nhiệt, tiếng hò reo vang lên không ngớt, Hùng Nhị, Tề Vân, Tư Đồ Nam, Hoắc Đằng bốn tên đê tiện chỉ sợ trời đất này chưa đủ loạn gào thét điên cuồng.
Nhìn từ xa, đám người vây lại đen kịt, lúc này tên nào tên nấy vẻ mặt vô cùng đặc sắc nhìn về một phương.
Diệp Thành ngồi đó kể lể chi tiết sự tâm đắc của mình trong quá trình tu luyện.
Roạt!
Khi bốn kẻ đê tiện xung quanh đang hô hào lớn lối thì một bóng hình giống như ma quỷ xuất hiện, cô mặc bộ tiên y bảy màu, xung quanh có thần hoa bao quanh, cả có thể giống như đoá sen bung nở, thanh khiết vô ngần, nếu nhì nkix thì đây chẳng phải là Sở Linh sao?
Thấy Sở Linh đến, mấy tên phía Hùng Nhị đang hô hào thì lập tức che miệng.
“Sáng tạo đấy”, Sở Linh khoanh tay trước ngực cười khúc khích nhìn đám Tư Đồ Nam.
Ha ha ha…!
Thấy vẻ mặt cười đùa đó của Sở Linh, bốn tên này cười trừ, chỉ cảm thấy toàn thân lạnh toát.
Quả nhiên, giây phút sau đó bọn chúng liền ôm nhau, ồ không đúng, nói chính xác ra là bị một sợi dây thừng trói lại với nhau.