Hứa Trúc Linh nhíu mày nhìn anh, sao cô lại có cảm giác chỉ sau một đêm không gặp anh mà anh nói chuyện lại kỳ quái có cảm giác tâm linh như vậy chứ.
Cố Thành Trung mím môi không nói, ôm cô đi vào nhà vệ sinh rửa mặt.
Trong gương, cô nhìn thấy gương mặt đẹp trai của anh, khó mà che giấu được sự mệt mỏi.
Chắc chắn là anh đã không ngủ cả một đêm hôm qua, suy nghĩ những chuyện này đều rất tốn công tốn sức, đã vậy buổi sáng còn phải làm bữa sáng, khẳng định là rất mệt mỏi.
Lúc cô ăn cơm, cố ý muốn anh giúp cô, hai người cùng nhau giải quyết bữa sáng.
Vốn dĩ Cố Thành Trung còn chuyện phải xử lý, nhưng mà Hứa Trúc Linh lại kéo anh đi nghỉ ngơi.
Anh cũng không phải là thần tiên, một đêm không ngủ lại còn muốn đi làm việc, đây là không muốn tiếp tục sống nữa sao?
Cô bây giờ là phụ nữ có thai, cô là lớn nhất, tất cả mọi chuyện Cố Thành Trung đều phải nghe theo cô.
Au khi anh tắm xong, thay áo choàng tắm, rồi chui vào trong chiếc chăn ấm áp của Hứa Trúc Linh.
Ôm cô gái mềm mại này trong ngực, trong nháy mắt tất cả những mệt nhọc của đêm qua đều tan biến.
Dáng người của cô rất nhỏ bé, mềm mại như một đứa trẻ con vậy.
Cơ thể như vậy không thể chịu nổi | gió thổi mưa rơi, cũng không chịu nổi quyền đấm cước đá, thậm chí ngay cả sợ hãi cũng không chịu được.
Cô chính là một cô gái nhỏ, giống như một em bé vậy.
Dù cho cô có một trái tim mạnh mẽ thì sao chứ, từ đầu đến cuối cô đều không có khả năng bảo vệ bản thân, chỉ có thể dựa vào anh.
Có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu.
“Trúc Linh, lần này anh chắc chắn sẽ không để cho em phải chịu bất cứ thương tổn nào cả.” : ” Được thôi, em tin anhl”
Cô rúc vào trong lồng ngực của anh mà không nhìn thấy ánh mắt hung ác thoáng qua trong đôi mắt của anh…