– Tháp chủ, sao ngài lại tới đây…
Hắn biết rõ hiện tại thân phận của Nhiếp Vân bất đồng, sự tình cần làm cũng nhiều hơn, không thể giống như trước, muốn đi đâu thì đi, lúc này đột nhiên đi tới nơi này, khẳng định có sự tình.
– Ta là tới tìm U Minh Hoàng Vương, nàng có ở Yêu Hoàng thành hay không?
Nhiếp Vân hỏi.
– Hoàng Vương đại nhân vừa quay lại Yêu Hoàng thành, đang ở Phượng Linh Cung nghỉ ngơi! Ngươi muốn gặp nàng, ta có thể mang ngươi đi qua!
Chu Tu còn chưa đáp, Tuyết Tĩnh Nhi liền nói.
– Vậy thì làm phiền ngươi rồi!
Nhiếp Vân không nghĩ tới đơn giản như thế, nở nụ cười.
Sở dĩ hắn không có trực tiếp đi tìm U Minh Hoàng Vương, chính là sợ mất lễ phép, lần này tới là có việc cầu người, trước khi triệt để xác định không có biện pháp, tốt nhất không nên phá quan hệ.
– Nhiếp Vân đại nhân, ta cũng có thể mang ngươi đi…
Tuần Siêu công tử vội vàng nói.
Làm người sùng bái trung thực của Nhiếp Vân, có thể hiệu lực cho hắn, là mơ ước lớn nhất của hắn.
– Không cần… Quỳnh Nhai trưởng lão, ngươi cho hắn hình ảnh thủy tinh kia đi! Tuyết Tĩnh Nhi, chúng ta đi!
Nhiếp Vân nói xong đưa tay về phía trước, hai người lập tức đi ra ngoài Khu Tu tháp, biến mất ở trước mặt mọi người, giống như chưa bao giờ xuất hiện qua.
– Tuần Siêu công tử, đây là tháp chủ để cho ta đưa cho ngươi, chúc mừng, không nghĩ tới cuối cùng vẫn là ngươi nhận được!
Biết rõ tháp chủ có việc cần làm, bọn người Quỳnh Nhai trưởng lão, Chu Tu không dám ngăn trở, đưa một thủy tinh cầu tới.
– Đa tạ…
Tiếp nhận thủy tinh, sắc mặt Tuần Siêu công tử bình tĩnh, đổi lại trước kia, hắn có thể được thủy tinh này tuyệt đối sẽ nhảy dựng lên, hưng phấn không thôi, nhưng vì sao hôm nay cao hứng không nổi nhỉ?
– Nhiếp Vân đại nhân, ngươi…
Đối với hắn mất hứng, Tuyết Tĩnh Nhi lại hưng phấn sắp nổ tung.
Trước kia cùng Nhiếp Vân từng có gặp mặt một lần, cảm thấy thiếu niên này không giống bình thường, chỉ là không nghĩ tới phát triển nhanh như vậy, ngắn ngủn mấy tháng, đã từ một tiểu nhân vật cùng mình không kém bao nhiêu, biến thành chí cường giả ảnh hưởng cách cục của Thiên Địa lục đạo.
– Đừng gọi ta đại nhân, gọi ta Nhiếp Vân là tốt rồi, ngươi một mực gọi đại nhân, ta cũng có chút không thoải mái!
Đối với Tuyết Tĩnh Nhi, Nhiếp Vân vẫn rất có hảo cảm, đương nhiên chỉ là bằng hữu, không phải tình cảm nam nữ.
Trước kia nếu không phải nàng, không có khả năng nhanh như vậy đạt được Linh Hồn chi khí, không có khả năng đạt được Hỗn Độn kỳ quả còn bình an trở về, bèo nước gặp nhau cho hắn trợ giúp lớn như vậy, còn một mực không có báo đáp.
– Vậy tốt, ta gọi ngươi Nhiếp Vân a!
Tuyết Tĩnh Nhi cũng không phải người xoắn xuýt, thấy đối phương kiên trì liền đáp ứng.
– Hôm qua Hoàng Vương mới trở về, bất quá ta nghe mẫu thân nói, tựa hồ nàng có chút không cao hứng, ngươi tìm nàng đến cùng có chuyện gì, ta xem có thể hỗ trợ hay không!
– Mất hứng!
Cho dù Nhiếp Vân sớm có đoán trước, nhưng nghe được tin tức này, như trước cảm thấy có chút buồn bực.
Trước kia U Minh Hoàng Vương bốn phía truy Tiểu Long, Tiểu Long không biết xử lý như thế nào, hiện tại xem ra, nhất định là triệt để làm cho đối phương thương tâm rồi, bằng không thì, không có khả năng không đi tìm nữa, mà trở lại Yêu nhân giới.
– Ngươi không giúp được đâu, dẫn ta đi gặp U Minh Hoàng Vương là được!
Nhiếp Vân lắc đầu.
Nói đùa gì vậy, nếu như trực tiếp nói với Tuyết Tĩnh Nhi, hắn là đến muốn Thất Thải Phượng Linh, đoán chừng đối phương sẽ bị hù chết.
– Được rồi!
Thấy hắn không muốn nhiều lời, Tuyết Tĩnh Nhi biết chắc không quá thuận tiện, liền thức thời không hỏi nhiều, thời gian nháy con mắt, hai người tới trước một cung điện cự đại.
Cái cung điện này cùng trước kia Nhiếp Vân bái kiến hoàn toàn bất đồng, trong kiến trúc mang theo khí chất bay lượn ngạo thiên, tự hồ chỉ cần lực lượng đầy đủ, toàn bộ cung điện cũng có thể bay lượn trên không trung, rong ruổi mây xanh.