Cuồng!
Mọi người thầm nghĩ. Đây là Hạng Văn Côn, đổi lại Nguyên Hưng Bình, Đan Ngọc Tĩnh đụng phải gã cũng hết sức thận trọng, nếu không đánh hết sức sẽ bị oanh giết thành vụn ngay.
Hạng Văn Côn hét to một tiếng:
– Đóng Băng Thần Kiếm!
Hạng Văn Côn điểm trên mình.
Vèo!
Ấn ký hình kiếm hóa thành thần kiếm bay ra, nhiệt độ xung quanh nhanh chóng hạ thấp, người xung quanh cảm giác máu đóng băng, muốn nhúc nhích chợt phát hiện tay đã đông cứng, người phủ lớp băng dày.
Ui, đây mới chỉ là dư ba mà uy lực đáng sợ như vậy, nếu bị Đóng Băng Thần Kiếm chém trúng thì còn đường sống không?
Một kiếm này mau đến không thể hình dung.
Lăng Hàn lại cười, hắn ung dung bình tĩnh chỉ một cái vừa đúng chặn lại mũi kiếm.
Thật chuẩn! Mau quá!
Mọi người thầm la lên, sau đó lắc đầu. Thanh kiếm này phát ra lạnh lẽo khủng bố như thế mà ngươi tay không đón đỡ, chẳng khác nào tìm chết.
Bóc!
Băng kiếm vỡ, khí lạnh truyền vào người Lăng Hàn đóng băng hắn ngay.
Hạng Văn Côn lộ vẻ mặt kiêu ngạo, đây là kết cục dám chọc giận gã.
Bùm!
Ngọn lửa rực cháy trên người Lăng Hàn, băng tầng nháy mắt hòa tan. Lăng Hàn tiếp tục chỉ một cái hóa thành một ngọn núi đè hướng Hạng Văn Côn.
Hạng Văn Côn hoảng sợ, khu vực ngón tay đè quá lớn, gã không thể trốn đi đâu được. Hạng Văn Côn hết sức bùng nổ liên tục đấm bầu trời.
Bùm bùm bùm bùm bùm!
Từng cú đấm đánh vào ngón tay nhưng vô dụng, ngón tay đó thế không thể đỡ đè xuống.
Rầm!
Thân thể Hạng Văn Côn biến mất, khi Lăng Hàn giơ ngón tay lên thì Hạng Văn Côn đã bẹp dí.
Một chiêu, quả nhiên chỉ dùng một chiêu.
Mạnh như Hạng Văn Côn, chuẩn bị thời gian dài như vậy phát ra đại chiêu nhưng vẫn bị một chiêu dẹp gọn, thực lực cách biệt bao lớn? Lăng Hàn không hề chuẩn bị cái gì, hắn chỉ tùy ý đánh ra một chỉ.
Lần này thì Trưởng Tôn Lương cũng bị rung động.
Trưởng Tôn Lương nhìn Lăng Hàn, nói:
– Ba nguyên năm trước Thương Nguyệt thành ra một Mạo Đại càn quét thế hệ trẻ, được gọi là thiên tài khoáng thế. Theo ta thấy ngươi mạnh hơn Mạo Đại năm xưa nhiều.
Đây là đánh giá rất cao. Năm xưa Mạo Đại càn quét tất cả Thánh Vương, mạnh mẽ nổi lên, đến ngày nay vẫn khiến người nói chuyện không ngớt, một siêu thiên tài. Phó gia đều muốn thu nạp Mạo Đại, thành tựu tương lai không chỉ ở Tứ Trảm.
Nhưng Trưởng Tôn Lương nói Lăng Hàn mạnh hơn Mạo Đại năm xưa, có phải hơi lố không?
Trưởng Tôn Lương kiêu ngạo nói:
– Ngươi đáng giá ta tự mình ra tay!
Trưởng Tôn Lương đã đứng trên đỉnh Thánh Vương, chỉ chờ Trảm Trần Uyên mở ra là sẽ trảm trần thành tiên, tự tin vô địch khi chiến với cùng đẳng cấp.
Lăng Hàn cười nói:
– Con người ta khá hiền, ngươi muốn chiến thì ta chơi với ngươi.
Chơi với?
Ai dám nói đánh nhau với Trưởng Tôn Lương là chơi?
Mạo Đại đúng là siêu thiên tài, nhưng không phải không có thiên tài sánh ngang. Ví dụ Thương Nguyệt thành có Đinh Diệu Long, nhưng sau lưng là cả một gia tộc, không thể được Phó gia hay Hắc Nguyệt giáo tài bồi, không như Mạo Đại ở rể là thành người của họ.
Nhưng đè tu vi của Mạo Đại xuống cỡ Sáng Thế cảnh thì tuyệt đối không đánh lại Trưởng Tôn Lương.
Trưởng Tôn Lương là thiên tài mấy vạn nguyên năm hiếm khi ra đời, sức chiến đấu với cùng đẳng cấp mạnh cỡ nào không ai biết, vì không người cùng đẳng cấp nào ép gã dốc hết sức ra.
Trưởng Tôn Lương cười cười, gã ở địa vị cao không thèm so đo với Lăng Hàn.
Trưởng Tôn Lương chắp hai tay sau lưng từ từ đi ra nói:
– Nhường ngươi ba chiêu.
Lăng Hàn cười:
– Nhường ngươi mười chiêu.
Nụ cười đông lại trên mặt Trưởng Tôn Lương, quá là cuồng. Trưởng Tôn Lương không nói chuyện nữa, chỉ một cái vào Lăng Hàn.
Ong ong ong ong ong!
Uy thế đáng sợ chấn động, bầu trời như sắp sập.
Lăng Hàn cũng chỉ một cái nghênh hướng công kích của Trưởng Tôn Lương.
Bùm!
Hai đòn công kích tan rã cùng lúc.
Lăng Hàn không thừa dịp đánh trả mà theo ước hẹn lúc trước nhường Trưởng Tôn Lương mười chiêu.