Hoàng Bách chưa yêu ai, không hiểu nổi tâm trạng của Quế Chi…Có thai, còn muốn cứu con.
Hoàng Bách nhắm mắt, có lẽ đây là quyết định khó nhất cả đời anh.
“Bách, bắt đầu đi”
“Được”
***
Kỷ Nhiên nhận được tin của Hải Đăng vào khoảng mười giờ đêm, anh đang ôm Trì Tuyết ngủ một giấc, thì nghe thấy điện thoại. Trì Tuyết dụi mắt một lúc, “Ai gọi vậy anh?”
Kỷ Nhiên không đáp, vỗ vỗ cô để Trì Tuyết an tâm ngủ tiếp. Hải Đăng nhìn phòng cấp cứu vẫn còn sáng đèn, anh thở dài, “Quế Chi và Layla trúng đạn, Quế Chi đang phẫu thuật… Bách mổ chính”.
Kỷ Nhiên hơi biến sắc, nhìn sang Trì Tuyết đang ngủ say sưa. “Tình hình sao rồi?”
“Rút hơn bảy trăm cc máu rồi. Quế Chi… có thai.”
“Của ai?” Kỷ Nhiên buộc miệng, sau đó lại yên lặng. Còn phải đoán sao, hôm nọ Hải Đăng như muốn giết người xách Quế Chi về, chắc chắn nếu là Hải Đăng, anh ta sẽ không có phản ứng như thế.
“Của Minh” Hải Đăng thở dài.
Kỷ Nhiên nghe xong không nói gì, “Cậu đang ở đâu, tôi và Trì Tuyết đến ngay”.
Hải Đăng báo xong địa chỉ, Kỷ Nhiên mới quay sang vỗ Trì Tuyết .
“Trì Tuyết, tỉnh đi em”.
Trì Tuyết đang buồn ngủ, cô không vui mấy mở mắt nhìn về anh
“Sao vậy anh?”
Kỷ Nhiên ôm cô ngồi dậy để Trì Tuyết tỉnh dần, mới nói, “Anh có chuyện muốn nói, nhưng em hứa với anh, có chuyện gì cũng phải bình tĩnh, không được kích động”.
“.” Trì Tuyết nhìn anh nghi ngờ, “Có chuyện gì?”
“Quế Chi trúng đạn, bay giờ Bách đang cấp cứu. Em dậy thay đồ đi, anh đưa em đến bệnh viện”.
“Gì cơ? Quế Chi trúng đạn? Anh nói gì, không, anh đùa em phải không?” Trì Tuyết hoảng hốt ngồi dậy, Kỷ Nhiên ôm chặt cô đỡ cô. “Trì Tuyết ! Em không được kích động, em đang có thai đó!”
Trì Tuyết muốn không kích động, nhưng nước mắt từ đâu chảy dài trên má. Có ai nghe tin người thân của mình nguy hiểm mà bình thường được không? Cô bối rối gật đầu, cố gắng kiềm nén, nhưng không sao bình tĩnh được.
“Anh nói cho em biết đi, cậu ấy chỉ đi dự hôn lễ thôi mà, sao lại trúng đạn được?”
Từ bao giờ đất nước của cô đi giữa đường lớn cũng có thể dính đạn thế này.
Kỷ Nhiên lau nước mắt cho cô, dịu dàng hôn khẽ cô. “Đừng khóc, Hoàng Bách tay nghề ra sao em không hiểu sao? Anh ấy đang cấp cứu rồi, Quế Chi không sao đâu”.
Trì Tuyết sụt sịt không thôi, “Chúng ta đến bệnh viện đi, em muốn gặp Quế Chi”.
Kỷ Nhiên không ngăn Trì Tuyết , còn giúp cô bước xuống, lo lắng để cô mặc quần áo. Hai người chạy gấp đến bệnh viện, đứng trước phòng cấp cứu của Quế Chi. Đèn bên trong vẫn sáng hơn năm tiếng chưa xong, Hải Đăng đang giữ một miếng bông gòn, hình như vừa hiến máu xong. Trì Tuyết đi sang, Hải Đăng vẫn đang ngồi trên ghế nhìn vào trong, trống
rỗng, vô hồn. Kỷ Nhiên thấy Hải Đăng thành ra như vậy, ngồi xuống vỗ vai anh.
“Sao rồi?”
“Layla cũng chưa tỉnh… Quế Chi vẫn đang cấp cứu…”
Hải Đăng thoáng nhìn sang Trì Tuyết , không dám nói sợ lòng khó qua khỏi ra, Kỷ Nhiên hiểu ý không hỏi tiếp. Trì Tuyết nhạy cảm nhận ra hai người ám hiệu cho nhau, nổi giận.
“Anh nói thẳng ra đi, đừng như vậy.”
Cảm xúc của Trì Tuyết bùng nổ, anh đứng dậy, Hải Đăng vừa hiến máu xong vẫn còn đang choáng váng. Trì Tuyết lao đến muốn kéo Hải Đăng, “Anh đã hứa mà, anh đã nói sẽ bảo vệ cậu ấy. Anh bảo vệ cậu ấy thế này sao?”
Hải Đăng hoang mang, Kỷ Nhiên đã ôm Trì Tuyết lùi lại.
“Trì Tuyết “.
Trì Tuyết điếng người, nhìn vào mắt anh. Kỷ Nhiên lau nước mắt cô, nhẹ nhàng nói, “Em bình tĩnh, Hải Đăng đau lòng không kém gì em đâu?”
Trì Tuyết nhìn lại Hải Đăng, hiến máu cho Quế Chi, sẵn sàng ngồi chờ ở đây nghe một bà bầu như cô mắng chửi… Trì Tuyết hít sâu, nhìn Hải Đăng, giọng nói nhẹ hẳn đi.
“Em xin lỗi, em…”
“Không sao. Quế Chi không sao đâu, em đừng khóc nữa, ảnh hưởng đến đứa bé”.
Trì Tuyết gật đầu, Kỷ Nhiên ôm cô ngồi xuống ghế, Trì Tuyết mới thôi lo lắng, ngồi tựa trong lòng anh, ánh mắt vẫn không rời khỏi được cánh cửa khép hờ bên kia.
Mãi đến một giờ sau, Hoàng Bách mới từ trong ra ngoài. Trì Tuyết chỉ chờ có vậy, đứng phắt dậy. Kỷ Nhiên đỡ cô, “Từ từ. Để Bách đến”.
Hoàng Bách làm việc suốt ngày, ca mổ nguy hiểm khiến tinh thần anh không còn tỉnh táo nữa. Anh nhìn sang Trì Tuyết , “Tình hình của cô ấy khá nguy hiểm, Quế Chi có thai, cô ấy muốn tôi cứu đứa bé… Mọi người đừng lo, nếu cô ấy qua được đêm nay…”
Trì Tuyết nghe vậy lảo đảo, úp mặt vào ngực anh, “Quế Chi “.
Kỷ Nhiên dỗ dành cô, “Trì Tuyết , đừng lo, cô ấy sẽ vượt qua. “
“Đúng vậy, cậu ấy mạnh mẽ như vậy, cậu ấy sẽ vượt qua”.
Hải Đăng lúc này mới đứng dậy, nghe vậy thở phào một hơi, anh lặng lẽ nhìn về một phòng bệnh khác. Đáy mắt tuyệt vọng dâng lên, anh hơi lùi lại tựa tường, Hoàng Bách nhìn thấy chỉ thở dài lắc đầu vỗ vai Hải Đăng.
“Hải Đăng, đừng nuối tiếc chuyện đã qua”.
Hải Đăng đứng yên đấy như trời trồng, nhắm mắt ngồi xuống ghế sau. Mãi đến tận sau này, Trì Tuyết mới biết tối nay Hải Đăng tuyệt vọng là vì sao. Bởi vì người nằm trong phòng cấp cứu nọ, là Layla.