và mùi thơm thoảng khiến hắn không cần rượu mà đã say, Dù luyến tiếc, nhưng hắn cũng phải rút tay khỏi người nàng trước khi nàng kịp phán ửng, Tay hắn cầm cương, thúc nhẹ bụng ngựa để nó từ từ xuất phát.
“Đừng căng thẳng! Thả lòng người.”
“Đúng! Chính là thế này, đừng nhìn mặt đất, ánh mắt nhìn về nơi xa.”
Khánh An khẽ nói bên tai nàng, Nàng cũng dần bình tĩnh lại, đưa mắt nhìn về núi Hỏa Diệm Sơm chấp chởm nơi xa.
Đi được chừng một dặm đường, nàng đã từ từ thích nghi, toàn thân thả lỏng, Giờ nàng mới nhớ ra sự vô lễ của hắn khi nãy, hắn lại dám ôm mình lên ngựa? Còn nữa, lúc hắn cúi xuống giúp mình leo lên, lại dám nhìn lén bên trong váy mình, còn nữa, hắn còn dùng sức ôm eo mình. và…
Vũ Y đã không còn dũng khí trách mắng hắn, lúc này nàng không phải đương tựa vào lòng hắn sao?
“Thế này chính là học cưởi ngựa ư?”
Mặt nàng từ nãy đến giờ vẫn đỏ bừng, nàng vẫn nhũ thầm an ủi mình, trên thực tế, nàng chưa từng thấy qua những người nữ tử khác học cưỡi ngựa, cũng chả biết người khác khi bắt đầu học đều là như thế.
Hay là ngồi trên lưng ngựa từ từ đi, Các quý phu nhân đều học cưởi loại ngựa thấp nhỏ trước, không ai tập cưởi bằng loại tuấn mã cao to như hắn, dù thế nào đi chăng nữa cũng không thể nào cùng cưởi trên một ngựa với đàn ông.
“Tay nắm lấy cương!” Khánh An giao dây cương vào tay nàng.
“Đợi đã!”
Vũ Y điều chỉnh lại tư thế ngồi, kéo lại áo váy, Váy của phụ nữ đời Đường rất rộng, đầy các nếp xếp, cưởi trên lưng ngựa đều rất dễ, sẽ không bị lộ chân.
Nàng nhận lấy dây cương, tay rời khỏi yên ngựa, trong lòng không khỏi sợ hãi. Nàng vẫn thấy mình không giữ được thăng bằng, Ngay lúc này, tay hắn tự dưng ôm lấy eo nàng một cách tự nhiên, giữ thăng bằng cho nàng.
Vũ Y cắn môi, nàng đã ý thức được Như Thi Như Hoa chắc chắn không tập cưỡi ngựa như thế, Tên Sở Khanh này nhất định là đang mượn cớ tập ngựa giở thói lưu manh với mình!
Nhưng lòng ngực hắn rộng thế, đôi tay cứng cáp của hắn đã cho nàng một chỗ dựa vừng chắc, khiến lòng nàng mềm nhũn, tan rã, Cảm giác về một chỗ dựa an toàn này nàng đã kỳ vọng qua bao nhiêu lần trong những đêm cô đơn lạnh giá.
“Oan gia!” Trong lòng nàng lặng lẽ thở dài.
CHƯƠNG 183: LẰN ĐẰƯ TẬP CƯỜI NGựA (2) oOo
bỗng dưng, hắn đột ngột dùng chân thúc bụng ngựa, chiến mã phi tốc phóng đi, Vũ Y kinh hãi thốt lên, hắn vẫn ôm chặt nàng trong lòng, tung ngựa giữa thảo nguyên bất tận, Nàng sợ quá còn đâu dám mở mắt, chỉ nghe tiếng gió vù vù lướt qua.
“mở mắt ra!” Hắn lớn tiếng hạ lệnh, Chiến mã được hắn khống chế ổn định, cố gắng không làm chấn động giai nhân.
Dưới tiếng hét của hắn, nàng mới từ từ mở mắt, xa xa là cảnh sắc tráng lệ, bóng chiều tà trên núi Hỏa Diệm Sơn phảng phất tựa xích diệm giữa trời.
Bên phải phía trước, con tuyết hoa mã của nàng cũng đang phóng như sấm như chớp, mao tóc màu trắng xóa phi vũ trong gió, một vẻ đẹp tự do tự tại mà nàng chưa từng được thấy trước đấy.
Trong lòng nàng bỗng hưng phấn lạ kỳ, nàng thấy mình như con chim nhỏ vừa bay ra khỏi lồng, đang mặc sức hưởng thụ niềm vui của tự do, sợ hãi và dè chừng đã không còn, nàng vui vẻ cười khanh khánh.
Khánh An cảm thấy giai nhân hoan hi, hắn cũng cười lớn: “Ya! ” Hắn lại dùng hai chân kẹp bụng nhẹ bụng ngựa,một lần nữa gia tăng tốc độ chiến mã.
Tịch dương đã lặn sau Hỏa Diệm Sơn, những tia nắng cuối cùng còn xót lại nhuộm đỏ một vùng Hỏa Diệm Sơn, sơn thể ánh lên một màu đỏ diễm lệ yêu mị, một vầng trăng sáng đang từ từ xuống hiện trên bầu trời vàng rực.
Lúc đến gần một ngọn đồi nhỏ của Hỏa Diệm Sơn, Lý Khánh An và Vũ Y đã vai kề vai ngồi trên thảo nguyên, lặng lẽ nhìn bầu trời màu vàng kim này dần chuyển màu.
“Lúc ở trong phủ của cậu, ta như một con chim trong lồng, bao nhiêu năm nay, ta vẫn khát vọng sự tự do như ngày hôm nay.”
Gió đêm qua lại vuốt ve hoa dại bên núi, vuốt ve lên mật nàng, xoa rối cả đầu tóc nàng, Rốt cuộc nàng đưa tay rút trâm gài trên đầu, mặc cho làn tóc xõa phi vũ trước gió đêm.
Nàng lại cười thê lương.nói: “Chàng có biết không? Ta từng nghĩ sẽ chết quách cho xong cuộc đời này, để cho linh hồn mình được tự do tự tại, không phải chịu sự bất lực của thân phận ăn nhờ ở đậu.
không phải nghĩ đến hôn ước như tấm lưới thắt chặt lấy mình. Lúc Thôi lão phu nhân đưa ta đi, ta thật sự đã tuyệt vọng, Cậu để cho ta bỏ trốn, nhưng ta thật sự không biết mình có thể trốn đi đâu.
Ta nghĩ, hay cứ để mình giữa đường chết đi! Như cánh hoa rơi, trở về với đất mẹ. nhưng. nhưng… ta lại chưa từng nghĩ rằng, ta còn có thể tự do hạnh phúc như ngày hôm nay.”
Hai hạt lệ trong suốt của nàng trào ra khỏi mỉ mắt.
Hắn đưa tay ôm chằm lấy vai nàng, nhẹ nhàng lau đi những giọt lệ trên khóe mi, dùng môi mình hôn nhẹ lên cái trán trơn láng của nàng, Toàn thân nàng rung lên, ngẩng đầu lên thở thẫn nhìn hắn.
Nhìn cặp mắt đẹp sâu như biển cả, hắn chậm rãi nói: “Nàng còn nhớ mới hai năm trước không, ta và nàng cùng quỳ dưới chân phật Từ Ân Tự.
lúc ấy ta đã thầm nguyện cầu phật tồ: Phật tồ, hãy để con được dẫn người con gái mệnh khổ này đi, hãy để con được suốt đời chăn sóc nàng, phật tổ đã để lời cầu nguyện của ta thành hiện thực.
Nhưng hôm nay, ta lại muốn cầu xin phật tổ một lần, phật tổ ơi, xin hãy ban người con gái này cho ta, hãy để nàng làm vợ ta.”
Vũ Y e thẹn cuối sầm mặt xuống, thân hình quyến rũ, khuôn mặt xinh đẹp của nàng, cặp vai mãnh mai khiến người khác động lòng, làn da trắng sáng tựa tuyết trắng, tư thế yêu kiều ngồi trên bãi cỏ, hương thơm thoang thoảng đặc trưng của nữ nhi, một mị lực không cản nổi, một nhu tình như nước… Tất cả những điều này đều là thứ khó tả, khiến người khác động lòng.
Hắn nhẹ nhàng nâng cằm nàng lên, nhìn chăm chú vào cặp môi mọng đỏ chín mùi của hắn, Một lúc sau, hắn không khỏi áp mặt mình đến gần hơn, nàng nhắm mặt lại, cặp môi đỏ đấy như đang đợi chờ hắn.
Vào khoảnh khắc chạm nhau, trong đầu nàng bỗng như nổ bùng lên, Nụ hôn đầu đời, nàng có phần bối rối, bị động để hắn tham lam hái mật.
Nàng yếu ớt chống đỡ, tuyến phòng cuối cùng trong lòng đã bị hắn công phá, Nàng bất giác đưa đôi tay nõn nà như búp măng của mình ôm lấy lưng hắn.
Hắn từ từ thả nàng ra, một làn gió đêm lạnh giá thổi đến, mất đi hơi ấm từ hắn, Vũ Y không khỏi rung người, thân thể lại bất giác co ro lại vào lòng hắn, trong lòng nàng vẫn ngập tràn một cảm giác lạ kỳ!
Nàng lúc này mới phát hiện, trời đã tối mịt, hắn lại ôm nàng vào lòng: “Lý Lang!”
Vũ Y khẽ thở dài, đầu vẫn nhẹ nhàng đặt lên vai hắn.
“Chúng ta phải quay về thôi, thảo nguyên về đêm rất lạnh, nàng mặc quá ít, sẽ rất dể sinh bệnh.”
Trong lòng nàng đều sự hạnh phúc khi được tình lang quan tâm, nàng cảm động hôn nhẹ lên má hắn, mỉm cười gật đầu, Xong nàng kéo lấy tay hắn đứng dậy, đi về phía con ngựa đang thư thái gặm cỏ ở gần đấy.
“Ta nhớ ra rồi, ngươi nói dậy ta cưởi ngựa, nhưng sao ta căn bản không rờ gì đến nó cả.”
Vũ Y dùng móng tay dài của mình véo hắn một cú, đỏng đảnh nói: “Ngươi nói, có phải ngươi cố ý muốn xàm xỡ ta?”
Hắn cười hí hí dắt quay con ngựa xích hồng của mình, nói: “Vậy bây giờ bắt đầu dạy, đến đây! Ta sẽ dạy nàng cách lên ngựa.”
“Ta mới không mắc lừa, ta phải tự cưỡi ngựa của mình, chúng ta sẽ đi về từ từ.”
“Không vấn đề gì, chỉ là trên thảo nguyên về đêm thường có sói xuất hiện,nếu bị chúng thấy được một đại mỹ nhân ngon lành thế này, e sẽ cướp nàng đi mất, ta làm sao cứu nàng về đây?”
“Sói vũ Y giật nảy mình lườm hắn một cái nói: “Vậy được, nói trước là không được giở trò với ta.”
“Ta là chính nhân quân tử, sao lại có thể giờ trò bỉ ổi được.”
“ngươi còn dám nói là chính nhân quân tử! Ai lại có kiểu thơm miệng nữ nhi như ngươi!”
chỉ nghĩ đến việc tên oan gia này vừa rồi lại đã hôn mình như thế nào, mặt nàng đã nóng bừng cả lên, Nàng đi từ từ đến trước ngựa nói: “Không cần ngươi bồng ta lên đâu, tự ta sẽ lên.”
“Vậy được, tự nàng lên ngựa đi.”
Lý Khánh An ôm tay trước ngực nhìn nàng cười mỉm cạnh bên, trông rất ư là hiền lành, Vũ Y cố ôn lại hình ảnh Lý Khánh An ngày thường đã lên ngựa, chân xỏ vào chỗ đật chân, chỉ là nàng không biết nên làm thế nào lấy sức để bậc lên rồi xoay mình ngồi vào yên.
Nàng quay đầu liếc ngang Lý Khánh An, dưới ánh trăng sáng,không hiểu sao càng nhìn càng thấy điệu cười hắn cứ đểu đểu, trong lòng lại không khỏi ấm ức: “Thôi, vẫn nhờ ngươi bồng ta lên vậy! Coi như để ngươi giờ trò lần này!”
Hắn cười đắc ý đi về phía trước ôm lấy eo nàng nhấc bổng đưa lên lưng ngựa, Hắn cũng tự xoay mình nhảy lên lưng ngựa cùng nàng, Từ trong lòng, hắn rút ra một tấm thảm dày bao bọc lấy nàng.
Vũ Y trong lòng cảm động vô cùng, nàng không nói một lời, lẳng lặng nằm trong lòng hắn, áp sát mặt lên lồng ngực hắn, Lúc này, Lý Khánh An thúc ngựa, hay tay ôm lấy thân hình yêu kiều của Vũ Y.
Bầu trời như tấm lụa xanh bao bọc lấy cả không gian, hai người ung dung đi dạo trên thảo nguyên, trên đầu là hàng hà vô số sao trời lấp lánh khảm đầy, cả không gian huyền ào lung linh.
Đẹp nhất là dãy ngân hà dài dài trải qua trên đầu họ như một dây ngọc đới sáng ngời lấp lánh.
Vũ Y thấy tình lang ngắm nhìn ngân hà trên không thất thần, liền dịu giọng hỏi: “Lý lang, chàng đang nghĩ gì?”
“Ta vừa nhớ về một bài nhạc phủ.”
“Là bài say cầm đèn nhìn kiếm, mộng về liên doanh Thôi giác ư?” Vũ Y nhìn hắn như cười như thật.
“Không phải, ta đang nghĩ về một bài thơi nhạc phủ tặng nàng.”
“Thế chàng nói ta nghe thử.”
Hắn nhìn lên ngân hà trên trời, từ từ ngâm nga: “Âm thầm quá bước ngân hà, sao bay gửi hận mây hoa khoe màu, Gió vàng sương ngọc tìm nhau, đường trần muôn kiếp có đâu sánh cùng.
Nhu tình mộng đẹp tương phùng, ngậm ngùi chẳng nở ngoảnh trông thước kiều, Tình xưa nếu mãi còn yêu, cần chi sớm sớm chiều chiều bên nhau (* Dịch giả sưu tầm)”
“Tình xưa nếu mãi còn yêu, cần chi sớm sớm chiều chiều bên nhau.”
Mắt Vũ Y đã ngà ngà say, nàng thở dài: “Bài nhạc phủ đẹp thê lương đến thế, ta cũng chỉ lần đầu tiên được nghe thấy.”
Nàng ngẩng đầu lên si tình nhìn tình lang, Khánh An chậm rãi quay người nàng lại, để nàng ngồi trên đùi mình, cúi đầu hôn lấy cặp môi đỏ của nàng.
Tay hắn giờ đã lanh lẹ thò vào trong váy nàng, dịu dàng vuốt ve cặp đùi tròn tròn, mát rượi tựa ngọc ngà, Lần này, nàng đã không còn cự tuyệt.
Nàng nhắm chặt mắt lại, ôm lấy cổ hắn, và cũng không còn xấu hồ chủ động hôn hắn, mặc cho hắn tay hắn ra sức giờ trò xàm xỡ trên người mình.
Váy của con gái nhà Đường không có mặt quần lót, tay hắn từ từ bỏ lên tới ngọc đồn phì nhũ của nàng, Cảm giác mềm mịn ấm áp, khiến hắn biết mình đã say, tay hắn lại đi dần xuống, Vũ Y vội giữ tay hắn lại: “Lý lang. đừng..
Tay hắn lại chuyển đổi trận địa lên phía trên, nắm lấy đôi ngọc phong săn đầy của nàng, không ngừng giở đủ trò khêu ngợi, nhịp thở nàng tăng dần, bật miệng khẽ rên, Xuân tình xử nữ của nàng đang dần bị hắn khơi dậy.
“Vũ Y, cho ta!”
Hắn không ngừng hôn lên tai nàng,thì thầm dịu dàng.
Cả người nàng nóng bừng, nàng khẽ gật đầu: “Vũ Y chưa biết thế sự, mong chàng thương tiếc.”
Lúc này, xa xa bỗng vang đến tiếng chó sủa, hắn phát hiện mình đã về đến doanh trại: “Đến lều của ta.”
“Như Thi Như Hoa sẽ cười ta mất.”
“Không, các nàng ấy mà dám, ta sẽ cho xử!”
Lòng nàng đã bị hắn thuyết phục, nàng vùi đầu vào lòng hắn, không còn cự tuyệt, Hắn lại gia tăng mã tốc đi nhanh vào doanh, Trong đại doanh giờ rất yên tĩnh, tất cả binh sĩ đều đã đi ngủ, chỉ có vài tên đứng gác hành lễ với hắn từ xa.
“Tướng quân đã về!”
Lều của Như Thi, Như Hoa đền vẫn sáng, ngay tiếng hô, vội tắt phụt đèn đi, Khánh An cũng vờ như không thấy gì, đi thẳng đến cửa lều của mình, nhảy xuống ngựa, và bồng Vũ Y xuống.
Lúc bị hắn kéo vào doanh chướng, nàng xấu hổ vô cùng, màn vừa kéo xuống, đèn sáng không được một lúc lại tắt đi.
Bên ngoài, Như Thi Như Hoa đang chen nhau nhìn trộm từ một kẽ nhỏ từ lên của mình, Thấy đèn trong lều Lý Khánh An đã tắt, Như Hoa không nhịn được phì cười.
Đây đúng là “Đường hoa chưa gặp khách có duyên, từ đây cửa nhà mở vì chàng.”