– Ngươi làm cái gì? Dương Khai toét miệng cười gằn:
– Còn có thể làm cái gì? Muốn mạng của các ngươi! Dứt lời, chỉ nghe được vài tiếng vang nhỏ xì xì, tất cả Phệ Linh Tông đệ tử mặc áo đen cùng thời khắc đó gặp phải bị thương nặng, rối rít ngã xuống, ngay cả hét thảm cũng không kịp phát ra một tiếng, tất cả đều bị mất mạng.
– A! Mộc Thừa Phong hoảng sợ quát to một tiếng, con ngươi run lẩy bẩy, tay run rẩy chỉ Dương Khai:
– Ngươi… ngươi lại dám cùng Phệ Linh Tông ta là địch!
– Là địch sao? Dương Khai cười lạnh:
– Không nên quá đánh giá cao mình. Các ngươi còn không có tư cách này, dám làm điều càn rỡ trên địa bàn của ta, ta bảo bọn ngươi có đến mà không có về.
Phệ Linh Tông chẳng những không chút kiêng kỵ rút lấy linh khí của Thông Huyền đại lục, nô dịch võ giả trên đại lục, càng đánh chủ ý trên căn nguyên, điều này khiến Dương Khai làm sao không tức giận được? Tuy rằng căn nguyên tinh tú đã bị tiểu sư tỷ thu lấy, không ngại lo lắng lại bị Phệ Linh Tông đắc thủ, nhưng bọn họ tùy ý làm xằng làm bậy như vậy, đối với tiểu sư tỷ cũng có chút tổn thương.
– Ngươi… ngươi… Phụ thân ta là cường giả Hư Vương Cảnh, ngươi dám giết ta sao? Mộc Thừa Phong sợ choáng váng, vốn tưởng rằng báo ra danh tiếng của phụ thân, đối phương khẳng định sợ ném chuột vỡ đồ. Tên này làm gì hiểu được thanh niên kia một chút cũng không cần thiết.
– Hư Vương Cảnh, lão tử giết không chỉ một người, đợi sẽ đi lấy cái đầu trên cổ của phụ thân ngươi! Dương Khai cười lạnh một tiếng, từng bước một ép chặc tới phía Mộc Thừa Phong. Mộc Thừa Phong sợ tới mức đặt mông ngồi ngã dưới đất, dưới thân chảy ra mùi vị hôi thúi mắc cỡ, khuôn mặt vặn vẹo, gần như sắp phát khóc lên. Điều này làm cho Dương Khai nhướng mày, không nghĩ tới tiểu tử này lại là kẻ yếu hèn như vậy. Dương Khai nghĩ nghĩ, phất tay đánh ra một đạo thánh nguyên, phong cấm lực lượng của tên này, quay đầu lại nhìn hơn một ngàn Thiên Mạc Phủ võ giả nói:
– Người nào muốn động thủ giết hắn, cứ trực tiếp lên đây đi. Hơn một ngàn võ giả đó vốn duy trì Phệ Linh Trận vận chuyển, từ sau khi Dương Khai cùng Quỷ Tổ hiện thân thì luôn luôn bàng quan nhìn. Sau khi thấy được Dương Khai trong lúc giở tay nhấc chân diệt sát mấy tên Phệ Linh Tông đệ tử làm cho bọn họ không có năng lực phản kháng chút nào, lập tức zem Dương Khai như người trời. Cũng có võ giả từng thấy bức họa của Dương Khai, lập tức sáng tỏ lai lịch cùng thân phận của hắn. Thời khắc này sau khi nghe được lời của Dương Khai, còn có gì do dự, hơn một ngàn người vô luận già trẻ, bất luận nam nữ, tất cả đều là gương mặt sát khí vọt tới phía Mộc Thừa Phong.
– Các ngươi… các ngươi đám con kiến này… Mộc Thừa Phong sợ hãi Dương Khai, nhưng đối với mấy võ giả của Thiên Mạc Phủ lại là sắc thái không hiền, dữ tợn nghiêm mặt rống giận:
– Các ngươi dám đả thương một cọng lông măng của ta, ta nhất định bảo các ngươi muốn sống không được, muốn chết không xong! Bước chân của hơn một ngàn người dừng một cái chớp mắt, bất quá ngay sau đó, bọn họ lại dùng tốc độ nhanh hơn vọt tới. Chớp mắt một cái, vị trí chỗ của Mộc Thừa Phong liền bị bao vây nước chảy không lọt. Hàng loạt thanh âm của quyền đấm cước đá truyền đến, các Thiên Mạc Phủ đệ tử vây quanh tụ ở chỗ vị trí trung tâm dường như rất có ăn ý vậy. Họ không dùng thánh nguyên mà chỉ lấy lực lượng của thân thể công kích tới Mộc Thừa Phong. Như thế, Mộc Thừa Phong có thể sống lâu hơn một chút, thưởng thức sự hành hạ đau đớn hơn.
– Khốn kiếp dám giết tông chủ, vì tông chủ báo thù!
– Vì thất trưởng lão báo thù!
– Vì Lưu sư tỷ báo thù… Ô ô, Lưu sư tỷ người ở trên trời có linh thiêng cũng nhìn một cái, ta báo thù cho tỷ.
– Tránh ra tránh ra, để cho ta tới đá bể trứng của tên khốn nạn này! Hơn một ngàn người cùng đánh một người, tràng diện đồ sộ biết bao. Chỉ một thoáng, bụi đất bay lên ở chỗ của Mộc Thừa Phong, không ngừng truyền đến tiếng vang bịch bịch, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng hét thảm đau đớn của Mộc Thừa Phong. Tuy nhiên trong chốc lát, thanh âm của Mộc Thừa Phong yếu dần đi. Một hồi trôi qua, đã không có bất cứ động tĩnh gì truyền ra.
– Ngài là… Dương thánh chủ? Ngài đúng thật là Dương thánh chủ sao?
Ngay vào Dương Khai thờ ơ lạnh nhạt, thanh âm của một cô gái vang lên bên tai. Dương Khai quay đầu nhìn nàng một cái, phát hiện nữ nhân này chính là cô gái trước đó đã bị Mộc Thừa Phong bắt được làm nhục. Trên mặt nàng mốc meo màu xám, nhìn cũng như con mèo hoa vậy. Trường bào bị xé ra rộng lớn vẫn như cũ khoác ở trên người, vóc người ngạo nhân, khiến nàng thoạt nhìn giống như một bụi cây cỏ nhỏ nhoi trong mưa gió, khiến người tiếc thương.
– Cô nhận biết ta sao? Dương Khai kinh ngạc hỏi.
– Ngài quả thật là Dương thánh chủ ư? Trên mặt của nữ tử đột nhiên nổi lên một tia vẻ ửng hồng, kinh ngạc nhìn Dương Khai. Trong ánh mắt dường như có thể nói lóe lên hào quang sáng. Nước mắt nhanh chóng tràn đầy trong hốc mắt, dường như thấy được cứu tinh vậy, phù phù một chút liền quỳ xuống trước mặt của Dương Khai:
– Xin Dương thánh chủ vì cả đại lục đồng đạo chủ trì công đạo!
– Đứng lên hãy nói! Dương Khai hoảng sợ, vội vàng đưa tay nhấc một cái, nữ tử lập tức cảm giác mình bị một cỗ lực đạo nhu hòa nâng lên, quỳ không được nữa.
– Đừng khóc a! Dương Khai một trận đau đầu. Hai mắt của cô gái này đẫm lệ đang nhìn mình, không ngừng khóc thút thít. Nước mắt lớn chừng hạt đậu không ngừng theo gò má chảy xuống, cũng giống như đoạn tuyến trân châu, lau xong một chuỗi lại tới một chuỗi nữa. Diện mạo tươi đẹp của nàng cũng từ từ hiển lộ ra. Quả nhiên là một cô gái tuyệt mỹ, Mộc Thừa Phong tuy rằng không chịu nổi một chút, nhưng ở phương diện duyệt nữ lại có mười phần kinh nghiệm.
– Có lời nói cứ nói. Dương Khai thở dài một tiếng, trấn an nói:
– Trước tiên nàng đừng khóc nữa.
– Dạ! Nữ tử lại dùng sức xoa xoa khóe mắt của mình, cố nén kích động trong lòng. Bộ ngực đầy đặn khoa trương phập phồng vài cái, cuối cùng cũng thoáng bình phục tâm tình:
– Dương thánh chủ là người bản lãnh thông thiên, giờ này kiếp nạn của đại lục cũng chỉ có ngài có thể giải trừ. Xin Dương thánh chủ thương xót người trong chúng tôi, cứu đại lục trong cơn dầu sôi lửa bỏng.
– Xin Dương thánh chủ xót thương, cứu đại lục trong cơn dầu sôi lửa bỏng! Bốn phía bỗng nhiên truyền đến tiêng hô vang lên như rung trời. Dương Khai quay đầu nhìn lại, bất ngờ phát hiện hơn một ngàn Thiên Mạc Phủ võ giả đã vây quanh tụ tới, rối rít dùng ánh mắt cầu khẩn đang nhìn mình. Mà bên kia, Mộc Thừa Phong sớm đã bị được đánh không còn hình người, biến thành một bãi thịt vụn.
Dương Khai sờ sờ lỗ mũi, ngượng ngùng nói:
– Đừng nói nghiêm trọng như vậy. Ừ, tình huống nơi này ta hơi biết một ít, nhưng ta mới vừa trở về, biết không nhiều lắm. Các ngươi nói lại tỉ mỉ cho ta nghe, đại lục hiện giờ rốt cuộc là bộ dạng ra sao? Những người này đến đây lúc nào?
– Hồi Dương thánh chủ, những người này là đã đi tới Thông Huyền đại lục vào năm trước… Nữ tử khẽ hé đôi môi đỏ mọng, trong đôi mắt đẹp lâm vào thần sắc nhớ lại. Theo lời nàng kể lại nàng, thần sắc trong mắt nàng cũng từ từ trở nên sợ hãi và phẫn nộ, hiển nhiên là bởi vì nhớ lại ngày tháng lo lắng hãi hùng cùng cảnh tượng giết chóc của đồng môn chịu khổ trong một năm này.