– Các ngươi còn đứng đó làm gì?
Lăng Hàn lắc đầu nói:
– Các ngươi bị nhũn nào sao? Nhũn não không sợ, nhưng biết rõ mình nhũn não còn chạy lung tung là lỗi của các ngươi.
Nữ nhân nạt:
– Mỏ nhọn!
Nữ nhân tát Lăng Hàn:
– Ở trước mặt Liễu Mộ Vũ ta đây có chỗ cho các ngươi kiêu ngạo sao?
Lăng Hàn tùy tay vỗ hóa giải đòn công kích của Liễu Mộ Vũ, thản nhiên nói:
– Ngươi không hỏi lý do đã ngang ngược chỉ trích, còn muốn đánh gãy cánh tay của chúng ta, bắt dập đầu xin lỗi, thật là vô tri. Nếu cái này gọi là kiêu ngạo vậy đệ đệ của ngươi muốn cưỡng ép bắt nương tử của ta mà ngươi còn đồng ý thì thật làm ta đổi mới hiểu biết về con người.
Lăng Hàn mỉm cười nói:
– Ta quyết định bắt ngươi, tặng đại cho nam nhân độc thân làm nương tử, để ngươi cũng nếm thử mùi vị đó. Cũng giải quyết vấn đề khó khăn cuộc đời của nam nhân độc thân.
Liễu Mộ Vũ cười khẩy nói:
– Càn rỡ!
Liễu Mộ Vũ lại vỗ một chưởng, lần này là ôm hận đánh ra nên uy lực lớn nhiều, chưởng kình hóa thành luồng nguyệt nhẫn, quy tắc đại đạo vòng quanh, các phù văn chiếu sáng bầu trời, cực kỳ đáng sợ.
Nữ nhân này quá điêu ngoa, tuy kết cấu Tiên Vực rắn chắc nhưng nếu Sáng Thế cảnh dốc hết sức vẫn gây phá hoại rất lớn. Nàng không quan tâm đang ở giữa đường khu vực buôn bán, muốn đánh nhau liền đánh.
Lăng Hàn sầm mặt xuống, thi triển Điện Thiểm đột nhiên xuất hiện trước mặt Liễu Mộ Vũ.
Bốp!
Lăng Hàn tát một cái, cảm thấy chưa đã nên tát thêm một cái nữa.
Hai bạt tai làm gò má xinh đẹp của Liễu Mộ Vũ sưng đỏ, tóc tai bù xù chẳng còn vẻ quyến rũ, chỉ có dữ tợn. Liễu Mộ Vũ hung tợn trừng mắt Lăng Hàn, một luồng sáng lấp lóe trong tay nàng, bảo kiếm hiện ra.
Đây thật sự là bảo kiếm, ký hiệu đại đạo dày đặc trên thân kiếm như kiếm của đế hoàng, tỏa khí uy nghiêm vô cùng.
Lăng Hàn cũng bị rung động, đây tuyệt đối không phải bảo khí Thánh Vương bình thường, uy năng vượt rất xa nhưng kém hơn Trảm Trần một mảng lớn. Giống như là được lão tổ Trảm Trần rèn luyện nhưng chưa thật sự lên đến đẳng cấp Trảm Trần.
Chắc là chuẩn tiên kim nửa tinh chế tạo ra, nên dù lão tổ Trảm Trần rèn vẫn không thể lên đến đẳng cấp Nhất Trảm.
Liễu Mộ Vũ vung kiếm chém vào Lăng Hàn:
– Nạp mạng đi!
Kiếm khí sắc bén như đại đạo đang tức giận, các luồng kiếm khí do ký hiệu đại đạo tổ hợp, sức phá hoại tuyệt đối đáng sợ.
Lăng Hàn không dám khinh thường, hắn chưa từng đối kháng bảo khí như vậy. Hai tay co thành nắm đấm đánh vào kiếm khí, khí lực của Lăng Hàn giờ đã đến chuẩn tiên kim nửa tinh, nên không sợ đánh bừa.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Quyền lực cùng kiếm khí va chạm, sau mỗi lần sẽ bừng lên ánh sáng chói lòa như dang khai thiên phách địa
Nhưng mấy chiêu qua đi Lăng Hàn đánh càng thoải mái, nếu uy năng của thần kiếm phát huy đến mức tận cùng thì đối kháng lại hắn được. Tiếc rằng vũ khí chỉ là vũ khí, sao bằng con người được.
Lăng Hàn mạnh mẽ xông lên, dễ dàng giật thanh kiếm từ tay đối phương, thu về rồi phong lại tu vi của Liễu Mộ Vũ, xách nàng lên.
Thanh niên muốn chạy trốn nhưng Lăng Hàn một bước đuổi theo, cũng xách trong tay.
Sau khi Liễu Mộ Vũ bị bắt thì hung dữ điêu ngoa, giương nanh múa vuốt, nhưng thấy thanh niên bị bắt thì nàng sợ hãi mặt trắng bệch.
Liễu Mộ Vũ hét to:
– Thả đệ đệ của ta ra! Ngươi dám đụng vào một sợi lông của đệ đệ là ta giết ngươi! Ta thề ta sẽ giết ngươi!
Lăng Hàn vung tay, một chuỗi tiếng kêu răng rắc. Xương toàn thân Liễu Bảo bị chấn gãy một phần ba. Lăng Hàn nhìn thanh niên, gã sợ đến mặt không chút máu run cầm cập, đũng quần ướt nước.
Thanh niên hét lên:
– Đừng giết ta! Đừng giết ta!
Lăng Hàn mỉm cười nói:
– Yên tâm, ta không phải đồ tể, không giết heo. Nhưng nếu ngươi thích khi nhục nữ nhân thì ta cho ngươi nếm thử mùi vị này.
Mới rồi đi dạo Lăng Hàn thấy một thanh lâu chuyên mở cho nam nhân có sở thích lạ, bên trong toàn là nam nhân ‘hoa nhường nguyệt thẹn’.
Liễu Mộ Vũ thì như Lăng Hàn đã nói, tặng cho nam nhân độc thân.