– ” không, cứ cho thiếp ở lại đây, thiếp không về phòng một mình đâu”
Nàng sợ, nàng thật sự rất sợ cái cảm giác hãi hùng ấy, cảm giác cô đơn trong căn phòng trống. Đường Lược rất tinh ý, hắn dường như hiểu được nỗi sợ của vợ mình. Suy tư một chút, hắn với tay về phía võ sư Trần mà dặn dò.
– ” ngươi cho mười hộ vệ đưa phu nhân về phòng nghỉ ngơi, sau đó bố trí mười hộ vệ đó đứng trước cửa phòng bảo vệ phu nhân “
Những mười hộ vệ ư? Đường Lược đến đây chỉ dẫn theo võ sư Trần cùng 20 hộ vệ, cắt cử một nửa để đi bảo vệ vợ mình, thật sự khiến Thu nhi cảm thấy yên lòng. Không những thế, hắn lúc này nắm nhẹ bàn tay của vợ mà dịu dàng vỗ về.
– ” chuyện làm ăn phải bàn tính rất lâu, sợ rằng phải tới nửa đêm mới xong. Nàng bây giờ đã mệt, cứ về phòng nghỉ ngơi trước. Ta bàn chuyện xong nhất định sẽ đến với nàng “
Lời nói dịu dàng trấn an khiến Thu nhi yên tâm hơn, lại nghe nói bàn chuyện đến nửa đêm khiến nàng cảm thấy mình không chờ đợi được, có lẽ phải về nghỉ ngơi trước thật rồi. Thu nhi khẽ ậm ờ, có chút bịn rịn.
– ” vậy… thiếp về trước. Chàng cũng sớm nghỉ ngơi, đừng làm việc quá sức nhé”
Đường Lược mỉm cười gật đầu. Việc làm ăn đâu phải muốn nghỉ sớm là nghỉ được, thế nhưng chiều lòng vợ hắn cũng đồng ý cho vợ vui mà nói.
– ” nhất định, nhất định rồi. Nàng cứ yên tâm nghỉ ngơi, đi đi…”
Dịu dàng hối thúc, ân cần yêu thương. Thu nhi lúc này nhẹ nhàng đứng dậy chào chồng và tiết độ sứ, sau đó đi ra sau. Khi nàng bước đi còn nghe tiếng hai người họ tiếp tục kỳ kèo mặc cả. Nàng đi ra phía sau, theo bước võ sư Trần mà đi về khu nhà nghỉ của khách, sau lưng nàng là mười hộ vệ đao dắt ngang hông đi theo bảo vệ. Đoàn người bước đi dọc con đường sang trọng trong phủ, thoáng chốc đã tới khu nhà đón khách, đứng trước căn phòng sang trọng mà Độc Cô Tởm dùng để đón tiếp khách quý của mình. Cánh cửa phòng mở ra, bên trong cảnh vật trang trí thể hiện sự giàu có với mọi vật dụng đều thuộc loại tốt nhất, không nói cũng biết rất đắt tiền. Võ sư Trần hộ tống phu nhân bước vào trong để kiểm tra một lượt, xác định không có gì “kỳ lạ” ở trong phòng, võ sư Trần liền hướng phu nhân thi lễ.
– ” căn phòng hoàn toàn không có nguy hiểm gì, xin phu nhân yên tâm nghỉ ngơi. Nếu có yêu cầu gì xin phu nhân cứ nói, thuộc hạ sẽ làm hết sức mình”
Võ sư Trần là hộ vệ quan trọng nhất của Đường Lược, theo ông ta như hình với bóng. Nay vì bảo vệ Thu nhi mà theo đến tận đây, cho thấy Thu nhi quan trọng với ông ta thế nào. Thu nhi hiểu điều này, nàng liền hướng võ sư Trần mà nói.
– ” thật tình cảm ơn ông, ông đã giúp đỡ Đường gia rất nhiều. Phu quân ta không biết võ công, vậy nên ông mau chóng quay lại bảo vệ chàng. Ông chính là người mà phu quân ta tin tưởng nhất, vậy nên ông hãy đi ngay đi”
Võ sư Trần lập tức gật đầu, có vẻ như ông cũng đang nghĩ đến điều ấy. Ông ta lập tức ra lệnh cho mười hộ vệ xếp đội hình hai hàng bảo vệ phòng của phu nhân, sau đó cúi đầu nói.
– ” mười hộ vệ này đều rất thiện chiến, bọn họ túc trực ở đây bảo vệ người. Nếu có chuyện gì phu nhân cứ ra lệnh cho họ, bảo đảm sẽ đem đến cảm giác an toàn cho phu nhân. Tại hạ bây giờ phải lập tức trở lại bên lão gia, xin phu nhân bảo trọng. Cáo từ”
Nói xong thì cúi đầu thi lễ cái nữa, sau đó lập tức chạy vội về yến tiệc. Nhìn bóng dáng võ sư Trần chạy tựa như lướt đi, Thu nhi bất giác nở một nụ cười tin tưởng. Nàng lại nhìn hàng hộ vệ đứng chắn cửa nên cảm thấy yên tâm, liền đóng cửa, cẩn thận chốt trong rồi bước đến giường ngủ. Thu nhi thư giãn nằm xuống, bắt đầu hồi tưởng lại những chuyện đã qua. Tuy rằng có những chuyện thật sự khủng khiếp xảy đến với nàng, nhưng nàng đã có một người chồng tuyệt vời vị tha bảo vệ nàng. Trong những dòng hoài niệm chảy ngang qua tâm trí, những ký ức vui buồn lẫn lộn, thời gian dần trôi qua. Thu nhi đang nằm trên giường đợi chồng thì nghe một tiếng “rắc…” , Tựa như tiếng gỗ gãy khiến nàng giật mình. Nàng ngồi dậy nhìn ra cửa, lại giật mình hơn khi thấy có người đàn ông mở cửa bước vào. Trong ánh nến mập mờ nàng nhận ra người đàn ông đó chính là tiết độ sứ Độc Cô Tởm, và tiếng gỗ gãy đó là tiếng chốt của bị phá. Thu nhi thoáng rùng mình, vậy tên tiết độ sứ kia phá cửa vào phòng nàng để làm gì? Không lẽ…”