Giang Ngọc Trạch bất ngờ nhặt thanh gỗ trên mặt đất lên, lao tới đập thẳng vào đầu Đồng Kiều còn đang đắc thắng.
Đồng Kiều chưa kịp nói chuyện thì đã hôn mê.
Giang Ngọc Trạch lại bình tĩnh đến khó tin, nói với nhị ca: “Kéo hắn vào phòng nhốt lại, nhị tẩu đi mời Triệu thúc tới đây xem bệnh cho cha nương.”
“Được, được, được.” Giang Nguyên Trung cùng tiểu Tiền thị đều phát ngốc rồi, một người kéo Đồng Kiều đang hôn mê vào phòng nhốt lại, một người bước chân xiêu vẹo như đang đi trên bông mà đi tìm đại phu.
Triệu đại phu bị tiểu Tiền thị thúc giục mà nhanh chóng chạy tới Giang gia, thở hồng hộc, nhìn thấy hai phu thê già đang hôn mê trên giường, cũng không dám chậm trễ mà đi tới bắt mạch.
Người già hôn mê thường có dấu hiệu đột quỵ, đặc biệt là Giang Bạch Minh, sau khi tỉnh lại có khả năng sẽ bị liệt nửa người.
Triệu đại phu vội vàng châm cứu khơi thông mạch máu cho bọn họ, sắc mặt nghiêm trọng.
Hai huynh đệ trông đều vô cùng lo lắng, mà sắc mặt Giang Ngọc Trạch còn có phần lạnh lẽo.
Triệu đại phu trị đến mồ hôi đầy đầu, nói với hai huynh đệ: “Cha nương các ngươi đã lớn tuổi rồi, không được xúc động quá mức, sau khi tỉnh lại có khả năng sẽ bị tê liệt tay chân.”
Sắc mặt Giang Nguyên Trung rất khó coi, hận đến mức nghiến răng nghiến lợi.
Giang Ngọc Trạch nói với Triệu đại phu: “Làm phiền Triệu thúc, tiểu muội ta cũng bị đụng đầu, phiền thúc xem giúp.”
Triệu đại phu:……
Giang gia đang tổ chức hôn mê tập thể sao?
Triệu đại phu nhìn vết thương trên đầu Giang Nhạc An, lại bắt mạch.
Thời điểm bắt mạch, người Giang gia đều như mắc nghẹn ở cổ họng, sợ Triệu đại phu sẽ nhìn ra cái gì đó.
Triệu đại phu bắt mạch một hồi, lại dùng mu bàn tay chạm vào trán Giang Nhạc An: “Phát sốt rồi, ta sẽ kê đơn.”
Hai huynh đệ nhẹ nhàng thở ra một hơi, “Cảm ơn Triệu thúc.”
Triệu đại phu không nhịn được mà hỏi: “Các ngươi xảy ra chuyện gì vậy?”
Giang Nguyên Trung hoảng hốt, mi mắt điên cuồng giật giật, không biết nên nói cái gì.
Giang Ngọc Trạch bên cạnh thở dài nói: “Ta nói với người nhà không muốn đọc sách nữa, thật sự rất hao phí tiền tài, cha nương ta nổi giận, tiểu muội tới khuyên giải, trong lúc xô đẩy không cẩn thận va vào tường, đều là lỗi của ta, ta không nên bốc đồng như vậy.”
Triệu đại phu lắc đầu, “Quả thực là không nên từ bỏ, cha nương ngươi nuôi ngươi đọc sách cũng không dễ dàng gì, ngươi đã thi đậu tú tài rồi, không nên bỏ dở giữa chừng.”
Giang Ngọc Trạch mặt đầy hổ thẹn nói: “Đều là ta sai, sau này sẽ không nói nữa, người nhà đã vất vả nuôi ta đọc sách như vậy, lòng ta rất không yên ổn, nghĩ rằng thi đậu một cái tù tài là đủ rồi, đến lúc đó mở một lớp học vỡ lòng cũng có thể giảm bớt gánh nặng cho người nhà, cha nương lại không đồng ý.”
Ai, người một nhà ai cũng có nỗi khổ tâm riêng.
Giang Ngọc Trạch chưa tới hai mươi tuổi đã có thể đỗ tú tài, sẽ có một tương lai tươi sáng, nhưng hoàn cảnh Giang gia lại rất khó khăn.
Triệu đại phu khuyên nhủ: “Thật sự còn có rất nhiều con đường để đi.” Tỷ như cưới nữ nhi của một gia đình phú thương nào đó, có điều cũng phải bỏ ra thứ gì đó.
Lại nói, khoảng thời gian trước Giang gia có một thiếu gia nhà quyền quý tới ở, mối quan hệ này nên tận dụng nha!
Mượn tiền về sau trả lại là được, cũng đừng quá cứng nhắc thiếu linh hoạt.
Triệu đại phu dặn dò một số việc cần chú ý rồi rời khỏi Giang gia, Giang Nguyên Trung cùng tiểu Tiền thị lại theo bản năng mà nhìn về phía Giang Ngọc Trạch.
Cho dù Giang Nguyên Trung đã là cha của ba đứa trẻ, nhưng thật sự gặp chuyện, lại cảm thấy mình nhỏ bé hơn Giang Ngọc Trạch rất nhiều.
Giang Ngọc Trạch nhờ nhị tẩu đi sắc thuốc, để nhị ca trông chừng phụ mẫu, hắn một mình đi vào bếp, cầm lấy một con dao phay.
Tiểu Tiền thị sợ hãi, vội vàng giữ chặt tiểu thúc, “Ngọc Trạch, đệ không thể giết người, đệ là người đọc sách, giết người rồi sẽ bị tước công danh, còn bị quan phủ chém đầu, cha nương sẽ không chịu nổi đâu, cái nhà này sẽ sụp đổ mất.”
Tiểu Tiền thị biết Giang Ngọc Trạch rất yêu thương muội muội Giang Nhạc An, nhưng mà làm như vậy quá bốc đồng.
Giang Ngọc Trạch bình tĩnh đẩy tay nhị tẩu ra, nhàn nhạt nói: “Nhị tẩu, tẩu yên tâm, ta tuyệt đối, tuyệt đối sẽ không từ bỏ chính mình, ta trải qua trăm cay ngàn đắng mới có được ngày hôm nay, sẽ không để một tên nô tài phá hủy nó.”
Tiểu Tiền thị đã thở phào nhẹ nhõm một hơi, lại lo lắng hỏi: “Vậy đệ muốn làm gì?!”
Cầm dao làm gì!
Lưỡi dao trắng như tuyết phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo, thật làm người ta sợ hãi.