Thanh âm này rất thê lương, tóc trên đầu Đỗ Văn Hạo đều dựng đứng lên, chạy vội ra ngoài. Chỉ thấy một phu nhân trung niên đang lảo đảo chạy vào, sau đó thì vấp phải bậc cửa, ngã dúi dụi vào trong đường. Truyện Tống Y
Ngô Thông và Ngốc Béo chạy ra xem náo nhiệt nhất thời không kịp phản ứng, Lâm Thanh Đại vội vàng chạy lên trước đỡ bà ta dậy, nói: “Vị đại tỷ này, tỷ đừng gấp, Ngũ Vị đường Đỗ tiên sinh của chúng ta đang ở đây, có chuyện gì thì cứ từ từ nói.” Lâm Thanh Đợi đỡ phu nhân đó ngồi lên ghế, tỏ ý bảo tiểu nhị mang chén nước đến.
Phu nhân hổn hà hổn hển nói: “Đại phu! Đại phu đâu? Nhanh! Thiếu nãi nãi của chúng ta sắp chết rồi. Cầu xin ngài, cầu xin ngài mau cứu… cứu nàng ta với.”
Đỗ Văn Hạo vội vàng bước tới: “Bà cứ từ từ nói, rốt cuộc là bệnh gì, để chúng ta còn chuẩn bị dụng cụ cứu trị.”
Phu nhân đó cũng chẳng thèm nhìn Đỗ Văn Hạo, trước sau chỉ kéo tay áo Lâm Thanh Đại, giống như Lâm Thanh Đại mới là tọa đường tiên sinh của Ngũ Vị đường vậy, không ngừng van cầu Lâm Thanh Đại mau đi cứu mạng, điều này khiến Lâm Thanh Đại khóc cười không xong, luôn miệng an ủi, chỉ vào Đỗ Văn Hạo nói: “Đại tỷ, đây mới là tiên sinh của chúng ta.”
Phu nhân hổn hển nói: “Thiếu nãi nãi của chúng ta rặn em bé không ra, một nam nhân như hắn đi thì làm được gì?”
Lâm Thanh Đại nghe xong ruốt cuộc cũng biết là chuyện gì, vội vàng nói: “Đại tỷ, ta thấy tỷ hồ đồ rồi, đỡ đẻ thì sao lại tới Ngũ Vị đường tìm đại phu làm gì?”
Phu nhân vội vàng nói: “Tìm các người thì sao? Mấy bà đỡ đẻ cho thiếu nãi nãi nhà ta có nói, bản sự của Ngũ Vị đường lớn lắm, còn biết cái gì Hoa Đà thần kỹ, có thể cải tử hoàn sinh, cho nên ta mới chạy đến đây, nếu các ngươi giúp cho mẫu tử của nàng ta được bình an, thiếu gia nhà chúng ta nhất định sẽ thưởng lớn cho các ngươi. Đừng nói nhiều nữa, mau đi cùng ta đi.” Rồi kéo Lâm Thanh Đại đi. Truyện Tống Y Truyện Tống Y
Đỗ Văn Hạo cố nhẫn nại nói: “Vị đại tỷ này, nàng ta không phải là đại phu, cũng chưa từng học đỡ đẻ, ta cũng là một người không thích hợp, phu nhân và muội tử của ta thì biết đỡ đẻ, nhưng bọn họ tới nha môn để đào tạo bà đỡ chưa về, ngươi hay là mau đi mời bà đỡ khác đi!” Truyện Tống Y
“Bà đỡ đã mời rồi, mời tới mấy bà nhưng có ăn thua gì đâu, hài tử vẫn chưa ra được, cho nên mới mời các người đó!” Phu nhân mặt mày mếu máo nói, vừa rồi vội đến choáng váng cả đầu óc, chỉ biết đại phu của Ngũ Vị đường rất lợi hại, nhưng không ngờ đại phu lại là nam, có một nữ tử thì lại không biết đỡ đẻ, giờ không biết phải làm thế nào mới tốt.
Đỗ Văn Hạo an ủi:” Ngươi đừng lo, nói cho ra biết tình huống của thiếu nãi nãi nhà các người đi, ta xem xem có thể nghĩ ra biện pháp gì hay không.”
“Thiếu nãi nãi nhà ta khoảng giờ sửu thì bắt đầu đau bụng, lúc đó đã có gọi ba bà đỡ đến, nhưng sau đó thì thiếu nãi nãi không có chút khí lực nào, còn chảy rất nhiều máu, bà đỡ hết đẩy rồi lại kéo, về sau sản đạo…, sản đạo…”
Phu nhân vừa khóc vừa ngập ngừng giải thích, dẫu sao thì Đỗ Văn Hạo cũng là nam nhân.
Đang lúc bế tắc thì Bàng Vũ Cầm và Tuyết Phi Nhi trở về. Đỗ Văn Hạo mừng rỡ, vội vàng chạy ra đón rồi kể lại sự tình. Bàng Vũ Cầm nói: “Phu quân, thiếp thân đi ngay đây, cứu người như cứu hỏa, không thể chậm trễ.”
Phu nhân nghe ra nữ tử này chính là thê tử của Đỗ đại phu, không phân bua gì đã chạy tới kéo Bàng Vũ Cầm đi.
Tuyết Phi Nhi nói: “Ca ca, huynh cũng đi đi, dẫu sao thì cũng là khó đẻ, không có huynh ở bên cạnh, chúng ta không an tâm.” Bàng Vũ Cầm cũng nhìn Đỗ Văn Hạo một cách khẩn trương.
Đỗ Văn Hạo thầm nghĩ, Bàng Vũ Cầm và Tuyết Phi Nhi theo mình học y được gần mấy tháng, nhưng trước sau vẫn luôn làm trợ thủ cho mình, khi trị bệnh mình mới là người ra chủ ý, tuy nói hai người bọn họ chuyên về khoa phụ sản, biết hết về phương pháp đỡ đẻ mới, tri thức về khoa phụ sản cũng đã nắm vững, nhưng trước giờ đều là đỡ đẻ cho những người dễ đẻ, lần này là một ca khó đẻ, mấy bà đỡ còn làm không được, chứng tỏ vấn đề không đơn giản, mình không thiện trường khoa phụ sản, có điều cùng nhau nghĩ cách thì sẽ được tăng thêm can đảm và tự tin, cho nên liền gật gật đầu đồng ý.
Lập tức tiểu mao lư của Đỗ Văn Hạo được dắt đến, Bàng Vũ Cầm và Tuyết Phi Nhi thì ngồi kiệu, theo phu nhân lên đường. Trên đường lại gặp được mấy người hầu của nhà đó tới cầu y, liền nhập hội đi cùng.
Tới rồi mới biết chủ nhân của trạch viện là một phú thương có tiếng ở kinh thành, tên là Bồ Lương Thần, người khó đẻ là con dâu của hắn.
Bàng Vũ Cầm và Tuyết Phi Nhi được đưa vào phòng đẻ, còn Đỗ Văn Hạo thì được đưa tới phòng khách để uống trà, thuận tiện hỏi quá trình lâm bồn.
Sau khi chủ nhân nói ra mới biết, mấy ngày trước đệ đệ bên nhà mẹ đẻ của sản phụ cưới vợ, nàng ta thân làm tỷ tỷ đương nhiên trong lòng vui mừng, không quản đang mang thai, đem lễ vật ngồi xe về nhà chúc mừng.
Buổi trưa hôm đó thì cảm thấy không ổn, nhưng sợ làm đại lễ mất vui cho nên cố gắng chịu đựng, ăn xong tiệc mừng thì thực sự là cả người đều không ổn nên mới cáo từ, không dám ngồi xe lừa nữa, lúc đó các hạ nhân cẩn thận dùng kiệu nhỏ khênh thiếu nãi nãi về. Truyện Tống Y
Về tới nhà, lập tức cả người nhức mỏi, bụng đau vô cùng, phát hiện đã bị động thai, vội vàng mời bà đỡ tới.
Nhưng nước ối vỡ rồi mà vẫn không thấy thai ra, mấy bà đỡ có kinh nghiệm phong phú luống qua luống cuống một hồi mà vẫn không có hiệu quả, sản phụ thì đầm đìa mồ hôi, không còn sức mà rặn, các bà đỡ lúc này mới hoảng hốt, cũng không dám tự tiện nói xằng, cuối cùng nhớ tới nữ y trẻ tuổi của Ngũ Vị đường, vội vàng tiến cử, lão mụ tử trong phòng sản phụ theo chủ nhân nhiều năm, đau lòng vì chủ nhân cho nên chưa nghe rõ đã ào ào chạy đi cầu cứu.
Trên đường tới phòng đẻ, trán Bàng Vũ Cầm lấm tấm mồ hôi, đây là lần đầu tiên nàng ta phải đơn độc đối diện với một ca khó đẻ, tuy trong lòng thấp thỏm, nhưng cũng không muốn để người khác nhìn ra sự nhát gan của mình, may mà bên cạnh còn có Tuyết Phi Nhi, thế là bèn cắn răng cầm hòm thuốc dẫn Tuyết Phi Nhi, theo phu nhân đó đi tới đình viện.
Đình viện này được bố trí rất tinh xảo và đẹp mắt, nhưng nàng nào còn tâm trí để thưởng thức cảnh sắc xung quanh, vội vội vàng vàng bước vào một căn phòng nhỏ. Truyện Tống Y
Trong phòng đầy mùi máu tanh, có điều Bàng Vũ Cầm và Tuyết Phi Nhi đều đã đỡ qua không ít hài tử, cho nên không thấy buồn nôn và sợ hãi.
Giữa phòng đặt một chiếc giường, hai bên có mấy bà đỡ sắc mặt trắng bệch và nha hoàn đang đứng trông chừng, thấy hai người bọn họ đều cúi người hỏi thăm.
Bàng Vũ Cầm đang muốn đặt hòm thuốc lên bàn thì một nha hoàn vội vàng chạy tới đỡ, Bàng Vũ Cầm cười cảm ơn, muốn mượn cơ hội này để giảm bớt sự khẩn trương trong lòng, nhưng nha hoàn không cười lại, mắt của ả đã khóc đến sưng húp như hột đào.