– Làm sao có thể? Nơi này làm sao có thể xuất hiện cường giả Phản Hư Cảnh chứ? Thông Huyền đại lục từ xưa đến nay, sinh ra võ giả cường đại nhất cũng là Đại Ma Thần. Nhưng mặc dù là Đại Ma Thần, cũng chỉ là chạm tới sự huyền bí của Thánh Vương Cảnh mà thôi. Từ sau lão ta, Thông Huyền đại lục võ giả điên phong chính là Nhập Thánh Cảnh! Tiểu sư tỷ luyện hóa căn nguyên tinh tú, mới cơ duyên xảo hợp tấn thăng đến tầng thứ của Phản Hư Cảnh. Nhưng bây giờ, Dương Khai khi đi ngang qua trong sơn cốc, lại đã nhận ra khí tức của hai tên võ giả Phản Hư Cảnh.
Mặc dù chỉ có trình độ nhất tầng cảnh, nhưng đúng là Phản Hư Cảnh không thể nghi ngờ.
– Cố thổ của ngài trước kia không có Phản Hư Cảnh hả? Quỷ Tổ hỏi.
– Trước kia lợi hại nhất chỉ có Nhập Thánh tam tầng cảnh!
– Nói như thế, vậy bọn họ chính là ngoại lai rồi! Quỷ Tổ chỉ vào phía dưới nói:
– Hơn nữa ngài nhìn một chút mặt trận pháp xem, vận chuyển dường như là cắn nuốt linh khí thiên địa chung quanh. Bọn họ hình như là đang lợi dụng trận pháp này luyện chế thứ gì!
– Ngoại lai… Tia dữ dằn trong mắt Dương Khai lóe lên một cái:
– Muốn chết chắc! Giờ khắc này, hắn bỗng nhiên hiểu rõ ra. Thông Huyền đại lục trước kia sở dĩ một mực bình yên vô sự, chưa bị Tinh Vực cường giả quấy nhiễu, hoàn toàn là bởi vì kết giới cấm chế của Đại Ma Thần bố trí năm đó. Đại Ma Thần thiên tài tuyệt thế, lấy căn bản của Thông Huyền đại lục bố trí ra kết giới, khiến cả viên tinh tu luyện này độn hóa từ trong Tinh Vực. Nhưng kết giới của lão ta lại cuối cùng bị Dương Khai đánh vỡ, khiến Thông Huyền đại lục lần nữa sáp nhập vào Tinh Vực. Qua mấy mươi năm, rốt cục có Tinh Vực cường giả phát hiện sự tồn tại của Thông Huyền đại lục, do đó xâm lược đến nơi này. Dương Khai năm đó rời khỏi Thông Huyền đại lục, thứ nhất là vì tìm Tô Nhan, hai là vì theo đuổi võ đạo cao hơn, tránh cho cố thổ bị người ăn mòn cũng không có lực phản kháng. Năm đó Cốt tộc xâm lấn chính là ví dụ tốt nhất, nếu không có Đại Ma Thần bản lãnh thông thiên, mảnh đại lục này sớm đã bị người nô dịch. Mà giờ này, chuyện như vậy thật lại một lần nữa đã xảy ra! Phía dưới những trận pháp do người bố trí ra, rút lấy chính là linh khí của Thông Huyền đại lục, chẳng khác nào là bóp chết con đường tu luyện của Hạ Ngưng Thường. Dương Khai lập tức trong cơn giận dữ, thân hình như sao băng rơi xuống phương hướng phía dưới, bao bọc vô tận hàn khí. Trong sơn cốc phía dưới, hội tụ ít nhất hơn một ngàn người. Trong đó chín mươi chín võ giả đều thần tình phẫn uất, gương mặt vẻ không cam lòng. Nhưng do sinh mạng bị uy hiếp, vẫn không thể không tham dự vào trong duy trì đại trận vận chuyển. Bọn họ khổ không thể tả, lại không dám có bất kỳ phản kháng, bởi vì người phản kháng, tất cả đều bị những tên mặc áo đen giết sạch rồi. Lai lịch của những người này không rõ, nhưng mỗi một tên đều có thực lực kinh người, căn bản không phải Thông Huyền đại lục võ giả có thể chống cự. Người áo đen chỉ có không được mười người mà thôi, tất cả đều khoanh tay đứng ở một bên, duy có một thanh niên ngồi ở một chiếc ghế thái sư. Bên cạnh còn có hai thiếu nữ dung mạo xinh đẹp ân cần hầu hạ. Hai thiếu nữ đó cũng không biết đã bị bắt từ nơi nào, lúc hầu hạ hắn thần sắc hết sức lo sợ, sợ sai lầm bị trách phạt.
Trên tay thanh niên đang cầm một cái ấm trà phong cách cổ xưa, nửa híp mắt, một bộ dáng nhàn nhã vô sự. Nhưng trong đôi mắt đó lại thỉnh thoảng nổ bắn ra từng luồng tinh quang, không ngừng lưu chuyển trong ngàn người đang bị nô dịch. Bất chợt, trước mắt y sáng ngời, đưa ra một ngón tay, chỉ về một phương hướng:
– Mang nữ nhân đó tới đây. Lời vừa nói ra, thân thể mềm mại của hai thiếu nữ đứng ở bên cạnh hắn run lên, đều toát ra vẻ kinh hoảng. Họ nhìn nhau một cái, trong hai con ngươi xinh đẹp là vẻ mặt lo lắng. Thanh niên sát ngôn quan sắc, liếc hai người thị nữ một cái, hừ lạnh hỏi:
– Xem ra các ngươi biết chút ít gì hả? Hai thiếu nữ lập tức kinh hãi, phù phù một tiếng quỳ sụp xuống trên đất. Thân thể mềm mại run lẩy bẩy, không dám lên tiếng nữa.
– Hừ, nữ nhân đó cố ý mặc quần áo rộng, dùng bụi đất lau trên mặt, là muốn che vóc người và dung mạo của mình đúng không? Bất quá cô ta nghĩ có thể trốn khỏi ánh mắt của bản thiếu sao? Bản thiếu duyệt nữ vô số, cực phẩm hay không liếc một cái thì có thể nhìn ra… Xem bộ dáng của các ngươi, cô gái kia trong Thiên Mạc Phủ các ngươi chỉ sợ thân phận không giống bình thường ha, bằng không các ngươi đang lo lắng cái gì? Thanh niên chậm rãi mà nói, khiến mồ hôi lạnh rơi xuống ròng ròng trên trán của hai thiếu nữ, trong đó một cô gái lấy can đảm nói:
– Thiếu gia, cô gái kia kỳ thực xấu xí vô cùng, không đạt chỉ tiêu. Thiếu gia cứ mặc kệ cô ta, để nô tỳ hầu hạ ngài thật tốt không được sao? Vừa nói, một bên nặn ra một tia nụ cười quyến rũ, bởi vì kinh sợ, nụ cười đó hơi có vẻ cứng đờ, lại càng khiến cho người ta nhìn thấy thương hơn. Khóe miệng của thanh niên dâng lên một tia mỉm cười dâm đãng, đưa ra một tay, kéo lấy cái cằm của thiếu nữ này. Thiếu nữ động cũng không dám động. Một tiếngbình, một bàn tay của thanh niên văng ra ngoài, cô gái kia lập tức kêu thảm, bay ra thật xa.
– Bản thiếu làm việc, cần ngươi tới quơ tay múa chân sao? Thanh niên hừ lạnh một tiếng, mặt lộ vẻ không vui.
Lập tức, tên này lại cười tủm tỉm nhìn về phía một thiếu nữ khác quỳ xuống trước mặt y, thản nhiên nói:
– Trước khi ngươi động thủ, ngươi cũng sẽ chết! Thân thể mềm mại của thiếu nữa thứ hai run lên, lực lượng âm thầm ngưng tụ chợt tán loạn, cũng không dám vọng động chút nào nữa. Nàng hiểu rõ, bản thân mình cùng thực lực của người thanh niên này chênh lêch rất nhiều, bằng không cả Thiên Mạc Phủ cũng sẽ không bị người diệt môn nô dịch mà không có lực phản kháng chút nào. Trong đôi mắt xinh đẹp của nàng hiện ra một chút thần sắc tuyệt vọng. Đúng lúc này, vốn là đợi nữ tử duy trì pháp trận vận chuyển trong pháp trận bị một người áo đen dẫn tới trước mặt thanh niên.
Nữ tử nọ mặc quần áo vô cùng rộng lớn, trên mặt một mảnh hỗn loạn, căn bản nhìn không ra đẹp xấu cùng vóc người cân đối hay không, nhưng đôi mắt kia lại sáng vô cùng có thần, phảng phất có thể nói một dạng, làm người khác chú ý.
– Buông ta ra, những tên khốn kiếp các ngươi! Nữ tử vẫn vùng vẫy không ngừng, có thể lấy tu vi cảnh giới Siêu Phàm Cảnh của nàng, làm sao có thể thoát khỏi được người áo đen Thánh Vương Cảnh trói buộc chứ? Thanh niên mỉm cười nhìn nữ tử, cẩn thận nhìn chằm chằm dung nhan của nàng, lại lưu chuyển trên người nàng. Ánh mắt kia tràn đầy tính xâm lược khiến cả người cô gái không thoải mái, không khỏi cắn răng căm tức nhìn đối phương.
– Được, rất tốt! Thanh niên cười ha hả:
– Cuối cùng đã tìm được một người khiến bản thiếu hơi chút nhìn vào mắt. Có muốn biết ngươi vì sao được bản thiếu để mắt tới hay không? Nữ tử không lên tiếng, trong đôi mắt đẹp tức giận gần như ngưng thành thật chất. Thanh niên không thèm để ý chút nào, thản nhiên nói:
– Bởi vì những đồng bạn ngu xuẩn kia của ngươi đã bán đứng ngươi. Tu vi của bọn họ rõ ràng cao một chút so với ngươi, nhưng không ngờ rất cung kính đối với ngươi. Nếu ta đoán không sai, ngươi hẳn có địa vị không thấp trong Thiên Mạc Phủ chứ gì? Hoặc là Phủ chủ thiên kim của các ngươi đúng không? Thanh âm của y không lớn, nhưng lại truyền đến trong tai tất cả mọi người, lập tức khiến một đám cao thủ của Thiên Mạc Phủ xấu hổ phẫn nộ, vạn không nghĩ tới không ngờ là bởi vì thái độ của đám người mình đối với tiểu thư mà dẫn tới nàng bị tên khốn kiếp này để mắt tới. Nếu sớm biết như thế, bọn họ làm sao không cẩn thận một chút chứ?