Trong Tiên Vực thời gian vô cùng quý giá, dù ngươi có thọ nguyên vô tận nhưng nếu không thể tiến bộ tu vi hoài sẽ bị thiên địa thu lại.
Đinh Diệu Long lên tiếng:
– Mạo Đại có một đồ đệ, khá thích tiểu cô nương của Mạo Đại.
Đinh Hổ cung kính hỏi:
– Ý của lão tổ là tìm cách khiến đồ đệ của Mạo Đại và tiểu cô nương Mạo gia kết thành phu thê?
Vậy thì Lăng Hàn không thể kết thành đồng minh không gì phá nổi với Mạo Đại.
Đinh Diệu Long mỉm cười nói:
– Không, tìm cách làm Lăng Hàn và tiểu cô nương Mạo gia thành chuyện tốt.
A!
Các đại nhân vật nhìn nhau, không hiểu.
Bọn họ sợ Mạo Đại và Lăng Hàn liên kết với nhau, hai tư chất tam tinh rưỡi cộng lại có thể nghịch thiên.
Bốp! Bốp! Bốp!
Có người vỗ tay, cười phá lên:
– Cao, cao quá, lão tổ đi nước cờ này quá cao siêu!
Các đại nhân vật nhìn người đó, ngươi vuốt mông ngựa cũng đừng ghê tởm vậy đi.
Người đó giải thích rằng:
– Quan trọng nhất là đồ đệ của Mạo Đại tên Trương Sung, rất thích tiểu cô nương Mạo gia. Nếu chúng ta khiến ác tử Lăng Hàn ô nhục tiểu cô nương Mạo gia, các ngươi nói Trương Sung sẽ làm gì?
Có người trả lời ngay:
– Đương nhiên là giết tiểu tử đó!
Ha ha, vậy chẳng phải là tạo thành Mạo Đại cùng Lăng Hàn đấu tranh nội bộ?
Dù cho Mạo Đại cảm thấy gạo trắng đã nấu thành cơm, thôi thì sai rồi sai luôn, nhưng Trương Sung sẽ nhẫn nhịn sao? Nghe nói Trương Sung rất có thể đi Trảm Trần Uyên rồi bước vào Trảm Trần, gã giết Lăng Hàn chỉ một ngón tay là xong.
Đám đại nhân vật cười phá lên, cái này gọi là một mũi tên trúng hai chim.
– Ha ha ha ha ha ha!
Còn về việc Mạo Thư Ngọc bị tổn thương bao nhiêu trong chuyện này thì bọn họ không thèm quan tâm. Ở trong mắt họ chỉ có ích lợi, vì ích lợi có thể hy sinh cả tộc nhân của mình huống chi là người ngoài.
– Chờ Trương Sung trảm trần rồi chấp hành kế hoạch này, để bảo đảm không sai sót gì.
***
Lăng Hàn mãnh liệt yêu cầu, Nữ Hoàng đành cùng hắn đị Hắc Nguyệt thành.
Không mang theo nàng sao được. Lăng Hàn và Đinh gia đã là nước lửa khó hòa, hắn mà đi lỡ Đinh gia làm hại Nữ Hoàng thì sao? Ở trước mặt lão tổ Trảm Trần dù Nữ Hoàng thiên tài cỡ nào cũng không có sức chống cự.
Lăng Hàn không muốn xảy ra chuyện khiến hắn hối hận suốt đời, dù khiến Nữ Hoàng biến thành đào binh hắn cũng phải mang nàng vào Hắc tháp.
May mắn đại thống lĩnh của Thương Nguyệt quân là Mạo Đại, tuy quyền lực rỗng tuếch nhưng còn chút mặt mũi.
Quả nhiên Đoàn Quân kéo Lăng Hàn đi uống rượu, mời mười mấy mỹ nhân yểu điệu trong mấy gia tộc nhỏ trong thành. Các nàng rất là phóng khoáng, thấy Lăng Hàn, Đoàn Quân liền kêu Hàn ca, Quân ca, bộ dáng nếu lang có ý thì thiếp có tình.
Hành vi Đoàn Quân phóng đãng, trái ôm phải ấm sờ soạng, nhưng có chừng mực không giao lưu sâu với những nữ nhân này, làm các kiều tiểu thư rất là ai oán.
Lăng Hàn trực tiếp lạnh lùng ngăn cách, nói thật dù hắn háo sắc nhưng có tuyệt sắc như Nữ Hoàng làm sao vừa mắt dong chi tục phấn nữa.
Con người Đoàn Quân không tệ, rất là hào sảng, nói chuyện không cong quấn, rất hợp khẩu vị của Lăng Hàn, hai người trò chuyện vui vẻ, uống rượu sướng miệng.
Chuẩn bị mười ngày sau mười người quân dự bị xuất phát, đi theo Long Cao Phi dẫn dắt đến Hắc Nguyệt thành.
Bọn họ cưỡi trên chiếc thuyền lớn, nếu đi bằng hai chân sẽ mất thời gian rất lâu, trong Tiên Vực chút tốc độ của Sáng Thế cảnh không đáng gì.
Thuyền lớn quá khổng lồ, dài vạn trượng, rộng mấy ngàn trượng, nếu dựng thẳng sẽ là ngọn núi nguy nga. Nhưng đặt trong sông lớn bằng đại dương thì không chút bắt mắt.
Sóng to đánh tới, thân thuyền chấn động, lực lượng đó làm Lăng Hàn biến sắc mặt, có thể gây ra uy hiếp cho thần cốt của hắn.