Cơ Tuyết Băng cũng thấy như vậy, đang trao đổi huyết mạch bình thường bỗng dưng xảy ra chuyện kỳ lạ này, hơn nữa giọt máu sau khi đã hoà vào nhau còn kỳ lạ hơn, cô ta cũng chưa hiểu ra là thế nào.
Cứ thế, hai người đuổi theo hơn tám nghìn dặm nhưng vẫn chưa ngăn được giọt máu ấy.
“Long gia”, bất đắc dĩ, Diệp Thành lại bắt đầu gọi Thái Hư Cổ Long.
“Khốn kiếp!”, ngay lập tức, tiếng mắng mỏ của Thái Hư Cổ Long vang lên trong thần hải của hắn, có vẻ nó vẫn đang tức chuyện bị phun nước tiểu đầy đầu lần trước.
“Mẹ kiếp, là ngươi chơi lão tử trước”, Diệp Thành cũng không nhịn được nữa, miệng bắt đầu chửi rủa.
“Vì thế nên ngươi đi tiểu vào đầu ta hả?”, mặt Thái Hư Cổ Long đen sì, trong đôi mắt rồng to tròn bùng lên lửa giận.
“Không đi nặng lên đầu ngươi đã là tốt lắm rồi”, Diệp Thành ngoáy tai.
“…”
“Thôi thì ngươi chơi ta một lần, ta chơi lại ngươi một lần, hai chúng ta hoà nhau”, Diệp Thành ho khan: “Gọi ngươi là vì có chút chuyện này muốn hỏi ngươi, sau khi máu của ta và máu của Cơ Tuyết Băng hoà vào nhau nó đã tự bay đi, còn bay cực kỳ nhanh, hai chúng ta vẫn đang đuổi theo nó đây này”.
Nghe vậy, Thái Hư Cổ Long đang định nổi đoá lần nữa, hai mắt đột nhiên sáng lên: “Còn có chuyện này à?”
Nói rồi, Thái Hư Cổ Long kết nối với tầm mắt của Diệp Thành, nheo mắt nhìn giọt máu đang bay phía trước, tự lẩm bẩm: “Huyết mạch Hoang Cổ Thánh Thể và Huyền Linh Chi Thể dung hợp với nhau thì không có gì kỳ lạ, nhưng lại có linh trí là sao nhỉ? Lẽ nào…”
Nghĩ đến đây, đôi mắt Thái Hư Cổ Long cháy lên một tia kinh mang nóng rực: “Không phải nó đang chạy trốn mà là có thứ gì đó đang gọi nó”.
“Long gia, đã biết nó là thứ gì chưa?”, Diệp Thành vừa tăng tốc đuổi theo giọt máu vừa khó hiểu hỏi.
“Tiểu tử, đuổi theo đi, đích đến của nó chắc chắn có bảo vật nghịch thiên”, Thái Hư Cổ Long cao giọng, giọng điệu rất hưng phấn, hơi thở cũng dồn dập dường như rất kích động, nếu không vì đang bị phong ấn, có lẽ nó đã nhảy ra ngoài.
“Bảo vật nghịch thiên?”, Diệp Thành nhướng mày, vô thức nhìn Thái Hư Cổ Long, nó còn kích động hơn hắn nghĩ, kích động hơn cả khi nghe nói về khí hỗn độn lúc trước.
“Rốt cuộc là thứ gì chứ?’, Diệp Thành không kìm được tò mò hỏi.
“Ta không biết là thứ gì, nhưng chắc chắn có liên quan đến Hiên Viên Đại Đế”, Thái Hư Cổ Long hít một hơi thật sâu.