Bất quá hắn cũng biết, chỉ cần thành công, rất nhiều thiên phú trong cơ thể nhất định sẽ hòa tan thành một, mặc dù không cần Hỗn Độn kim lệnh, đột phá Xích Thiên cảnh cũng ở trong tầm tay!
– Nhiếp Vân, Nhiếp Vân…
Trong nội tâm đang trầm tư, đột nhiên một tiếng la vang lên, ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy Đạm Đài Lăng Nguyệt cùng Tiểu Long vẻ mặt nghi hoặc nhìn qua.
– Không có việc gì!
Trong đầu linh cảm nhoáng một cái liền qua, tìm không được nữa, bất quá Nhiếp Vân cũng không để ý.
Đốn ngộ phải xem cơ duyên, tuy vừa rồi không có bắt lấy điểm mấu chốt, lại tương đương tìm được cái đuôi lộ ở bên ngoài, chỉ cần cho đầy đủ thời gian, tuyệt đối có thể tìm hiểu nguồn gốc, tìm được Đại Đạo thuộc về mình.
– Ta đã cảm nhận được khí tức của Hỗn Độn kim lệnh, ngay ở trên Thành Tiên Đài, chúng ta có lên hay không?
Tiểu Long đột nhiên nói.
– Ở phía trên này?
Nhiếp Vân sững sờ.
Thành Tiên Đài thoạt nhìn chỉ có vài chục trượng, phía trên có người hay không liếc có thể chứng kiến, bọn người Khâu Thánh Tôn Giả rõ ràng không có ở phía trên, chẳng lẽ bọn hắn không có phát giác vị trí của Hỗn Độn kim lệnh?
– Thành Tiên Đài thoạt nhìn không lớn, kỳ thật bên trong có không gian khác, là chỗ lịch đại tiên nhân vũ hóa, không phải mắt thường nhìn thấy đơn giản như vậy, Tiểu Long đã cảm ứng được, chúng ta cũng nhanh đi thôi!
Nhìn ra nghi ngờ của hắn, Đạm Đài Lăng Nguyệt cười giải thích.
– Ah, vậy lên đi!
Nhiếp Vân gật đầu đi thẳng về phía trước.
Thành Tiên Đài hiện nhìn vuông, phân biệt đối ứng đông, tây, nam, bắc, mỗi một mặt đều có thang lầu kéo dài lên.
– Đạo giới Chi Chủ cho rằng, con người khi còn sống tựa như thiên nhiên có xuân, hạ, thu, đông, có quá trình đặc biệt, như côn trùng có bốn hình thái biến hóa từ trứng, ấu trùng, kén, thành trùng, người chết tựa như côn trùng từ trong kén vũ hóa thành trùng vậy, xưng là hóa vũ thành tiên! Thành Tiên Đài này, đúng là nương theo loại lý luận ấy, bốn phương tám hướng đối ứng Đông Tây Nam Bắc xuân hạ thu đông, mỗi tu sĩ muốn thành tiên chỉ có thể lựa chọn một phương hướng, hơn nữa phương hướng này chỉ có thể cho phép một người đồng hành, không cho phép hai người cùng đi, cho nên, muốn đi lên, chúng ta chỉ có thể từng người lựa chọn một lối đi!
Đi tới trước thông đạo, Đạm Đài Lăng Nguyệt nói.
– Đông Tây Nam Bắc xuân hạ thu đông… vậy tốt, ta đi thông đạo phía đông!
Nhiếp Vân cười nói.
– Ta đi phía nam!
Tiểu Long gật đầu.
– Ta đi phía tây, vậy chúng ta liền nhìn xem ai đi lên Thành Tiên Đài trước!
Thấy mọi người tuyển định, Đạm Đài Lăng Nguyệt vừa cười vừa nói, thân thể mềm mại khẽ động, thẳng tắp bay đi.
Nhiếp Vân cùng Tiểu Long không cam lòng lạc hậu, từng người lựa chọn tốt thông đạo, nhấc chân cất bước đi lên.
Vừa đi lên thông đạo, Nhiếp Vân lập tức cảm thấy đặt mình trong một hoàn cảnh khác, ở đây cành lá tươi tốt, hoa tươi đua nở, nước gợn nhộn nhạo, lục ý dạt dào.
Phảng phất đại địa hồi xuân, khắp nơi đều là khí tức tường hòa yên lặng.
Dọc theo bậc thang, mỗi một bước đều làm người tâm tình sung sướng, bước chân nhẹ nhàng.
– Kỳ quái!
Vừa đi lên, Nhiếp Vân vừa tán thưởng.
Thành Tiên Đài này thật đúng là đủ kỳ quái, nếu để cho Thiên Tiên bình thường xuất hiện loại cảm giác này, vô cùng đơn giản, nhưng để cho cường giả như hắn cũng lâm vào trong đó, lục cảm phân biệt không ra thực hay hư ảo, thật là đáng sợ.