“Theo lão phu tính thì hai người này làm hoà với nhau rồi”, Cổ Tam Thông và Vô Nhai Đạo Nhân dành chút thời gian rảnh diễn một lần thần côn, vẻ mặt ý tứ, thần thái nghiêm túc đó thật mới lạ thoát tục trên trận chiến đẫm máu.
“Sao ta lại có cảm giác bị lôi trảm nhỉ?”, đám bằng hữu thân thiết của Diệp Thành như Tư Đồ Nam, Tề Vân, Hùng Nhị hay Hoắc Đằng đều thể hiện nét mặt rất thú vị.
Tư Đồ Nam còn đỡ, khi ở trận so tài tam tông hắn từng gặp Cơ Tuyết Băng, còn ba tên còn lại đều rất lạ lẫm với Cơ Tuyết Băng, từ trước đến giờ mới chỉ nghe nói tới đại danh của Huyền Linh Chi Thể, bây giờ mới coi như gặp được người thật lần đầu tiên nhưng lại không ngờ gặp trong hoàn cảnh này.
“Trước đó không lâu còn trói người ta mà sao giờ lại chiến đấu kề vai sát cánh bên nhau rồi? Hôm nào đó phải nói chuyện với tên Diệp Thành này mới được”, cả mấy tên xoa cằm mặt mày ý tứ, “kĩ năng tán gái đúng là không thể để thất truyền được”.
“Mẹ kiếp, đang đánh trận đấy, các ngươi có chú ý hơn được không?”, khi phần lớn mọi người đều đang nhìn vào hư không thì hai tiếng gằn giọng vang lên, quay sang nhìn thì chính là Long Nhất và Long Ngũ.
Bị cả hai tên mắng chửi như vậy, trận đại chiến chỉ ngừng một lát rồi lại tiếp tục nhưng nét mặt của ai nấy đều rất kì lạ, đặc biệt là Chu Ngạo từng chịu thiệt trong tay Cơ Tuyết Băng, có lẽ vì ảnh hưởng bởi diện tích quá rộng lớn nên khả năng phát huy chiến đấu của hắn cũng không được như thông thường, có vài lần hắn suýt thì ngã khỏi hư không.
Phụt! Phụt!
Trên chiến trường khốc liệt, cả hai phương hướng đều nhuốm máu, lại có hai phân điện của Chính Dương Tông bị tiêu diệt, đến thân xác cũng không còn sót lại.
Lúc này, chín đại điện chủ của Chính Dương Tông đã mất bảy người bị tiêu diệt, ngoài điện chủ thứ nhất đại chiến với Diệp Thành ra thì còn lại điện chủ thứ bảy vẫn còn ngoan cố đối đầu.
Thế nhưng khả năng chiến đấu của điện chủ phân điện thứ bảy vô cùng mạnh mẽ nhưng hiện giờ lại chẳng còn đủ sức bởi người mà ông ta phải đối đầu là Thiên Tông Lão Tổ, Chung Giang, Chung Quy và Thượng Quan Huyền Tông, bốn tu sĩ ở cảnh giới chuẩn thiên, vả lại người nào người nấy đều có khả năng chiến dấu hơn hẳn ông ta.
Đây là trận đại chiến không cân sức, không tới một phút, điện chủ phân điện thứ bảy đã ngã khỏi hư không.
Rầm! Rầm! Rầm!
Vì chín đại điện chủ của Chính Dương Tông đều có tám người bị diệt và đại quân Âm Minh mà bọn họ kiểm soát cũng vỡ tan theo từng đám, ngoài đại quân Âm Minh mà điện chủ phân điện thứ nhất kiểm soát ra thì những đại quân khác đều đã hoá thành cát bụi.
Dừng!
Không lâu sau đó, giọng nói của Thiên Tông Lão Tổ vang vọng khắp đất trời. Đã muốn thu nạp kẻ mạnh của Chính Dương Tông thì trận đại chiến này không cần phải tiếp tục nữa.