Hâm Đức hoàng đế không nhịn được nói :
“Chuyện này ta còn đang suy nghĩ, hai ngày nữa ta sẽ nói cho ngươi biết. Được rồi, ngươi đứng lên đi, ta có chuyện muốn nói với ngươi. “
Lúc này, ta mới đứng dậy .
Hâm Đức hoàng đế đưa tay nâng Trân Phi đang khóc đậy, hòa nhã nói :
“Ngọc Oanh, lúc nãy không phải trẫm muốn thế đâu, chẳng qua hai ngày hôm nay chuyện phiền não nhiều quá. “
“Bệ hạ. “
Trân Phi u oán tựa vào vai của Hâm Đức hoàng đế .
Ta hung hăng nhìn vào cái lưng của hắn, xem ra chuyện vừa rồi chỉ là hắn nhất thời nổi giận, chứ không biết chuyện giữa ta và Trân Phi, cái đao treo trên đầu cũng được hạ xuống .
Hâm Đức hoàng đế nói :
“Trẫm dự định xây dựng một tân cung ở phía đông nam của Linh quận. “
Ta kinh ngạc nói :
“Chẳng nhẽ phụ hoàng định dời đô?”
Hâm Đức hoàng đế lắc đầu nói :
“Ta đã tìm người xem xét, mấy năm gần đây Đại Khang tai họa không ngừng, tất cả đều có quan hệ với vị trí của hoàng cung. Khi tân cung xây dựng thành, ta sẽ hạ chỉ thu Linh quận về địa giới của Khang Đô, phát triển nó thành một tòa thành thị lớn nhất trong tám nước. “
Ta cẩn thận nhắc nhở :
“Công trình này tổn hao của cải rất lớn, lấy tài lực hiện nay của Đại Khang, sợ rằng. .. “
Hâm Đức hoàng đế nói :
“Ta cũng tính toán qua rồi, thu nhập thuế trong vòng ba năm của Đại Khang sẽ đủ xây dựng một tòa tân cung. “
Ta biết hắn đã quyết định, đương nhiên không dám khuyên nhiều . Nguồn: http://thegioitruyen.com
Hâm Đức hoàng đế nói :
“Chuyện xây dựng tân cung phải tiến hành cho sớm, nghe nói gần đây Tuyên Thành báo điềm lành, phát hiện một lượng lớn khoáng sản. Để tránh cho dân chúng khai thác lung tung, ta quyết định thu toàn bộ số tài nguyên này về tay của triều đình. “
Trong lòng ta mắng chửi Hâm Đức hoàng đế vô số lần, rõ ràng hắn cướp của ta mà. Tuyên Thành vừa mới khởi sắc, nếu như hắn thu hết toàn bộ tài nguyên, thì ta làm sao đối với mặt những thương nhân kia đây?
Ta cung kính nói :
“Phụ hoàng, hài nhi cho rằng chuyện này không thể nóng vội. “
Hâm Đức hoàng đế sắc mặt lạnh băng, nói :
“Ngươi không đáp ứng?”
Ta mỉm cười nói :
“Chuyện trong vương thổ Đại Khang, sao hài nhi lại dám không đáp ứng, nhưng mà hài nhi và những thương nhân kia đã ký kết khế ước, cho họ thuê số mỏ tài nguyên kia. Bây giờ mới nhìn thấy lợi nhuận, triều đình đã thu hồi, vậy thì thử hỏi sau này còn có thương nhân nào xuất lực vì triều đình nữa?”
Hâm Đức hoàng đế nói :
“Bọn họ thân là con dân Đại Khang, đương nhiên phải có trách nhiệm lo lắng cho đất nước. “
“Phụ hoàng, hài nhi có một biện pháp tốt, ta sẽ để cho những thương nhân kia kinh doanh các mỏ, triều đinh sẽ ra quy định, toàn bộ số than đá sản xuất ra sẽ do triều đình thu mua, vừa tiện cho chúng ta, lại có lợi cho thương nhân, người nghĩ thế nào?”
Hâm Đức hoàng đế gật đầu nói :
“Đây cũng là một biện pháp. “
Ta lại nói :
“Về phương diện giá tiền, chúng ta sẽ ưu đãi cho họ, nếu không thì sẽ không kích thích được sự hăng hái của mọi người. “
Hâm Đức hoàng đế nói :
“Chuyện này ngươi tự làm đi, nhưng mà thu nhập phải toàn bộ nộp lên triều đình. “
Ta vui mừng vô cùng, xem ra Hâm Đức hoàng đế không phải là không biết tình huống của Tuyên Thành, hắn chỉ muốn tài phú từ khoáng sản mà thôi .
Chuyện này nhất định có người đứng sau lưng đưa đẩy, nhưng mà do ta quản lý, thì ta tin rằng mình vẫn khống chế được đại cục .
Ánh mắt của Hâm Đức hoàng đế lúc này mới nhìn vào bình tro cốt của Dận Tường, nhẹ giọng than thở :
“Trong số hoàng nhi của trẫm, thì Dận Tường là người nghe lời nhất. Nó nhu thuận từ nhỏ, luôn biết rõ tâm sự của ta. .. vậy mà không ngờ tới lại chết tha hương…”
Trong lời nói của hắn có chút thổn thức, hai giọt lệ rơi ra .
Trân Phi ôn nhu khuyên nhủ :
“Bệ hạ, cuối cùng Dận Tường cũng lá rụng về cội, người không nên bi thương quá mức. “
Hâm Đức hoàng đế nhìn ta một cái nói :
“Có thể mang tro cốt của Dận Tường trở về, ngươi cũng lập được một đại công, việc tự tiện đồng ý chuyện cầu hôn tạm thời bỏ qua, hai ngày tới ngươi lo lắng giúp ta tang sự của Dận Tường. “
“Phụ hoàng yên tâm, hài nhi nhất định sẽ làm tốt chuyện này. “
Hâm Đức hoàng đế thở dài một hơi nói :
“Trẫm thực sự đã già rồi. .. “