“Tiểu ca ca?” Giang Nhạc An mở cửa, nhìn thấy Đồng Kiều, lập tức muốn đóng cửa lại, Đồng Kiều lập tức dùng một tay giữ cửa, nói với Giang Nhạc An: “Tiểu thư, ta có chuyện muốn nói với ngươi, thân thể ta quả thực là không tốt, không thể hoàn thành lời dặn dò của thiếu gia, cho nên, ta tính ngày mai sẽ rời đi.”
“Ồ, ngươi muốn đi?” Giang Nhạc An nhìn Đồng Kiều, “Sao đột nhiên lại muốn đi?”
Trong lòng Đồng Kiều tức giận, ta còn không đi, các ngươi sẽ đuổi ta đi.
Đồng Kiều thở dài một hơi, “Là do thân thể ta không tốt, phải để các ngươi chăm sóc ta, ta rất áy náy.”
Giang Nhạc An thấy vẻ mặt thành khẩn của Đồng Kiều, sắc mặt cũng trở nên ôn hòa hơn một chút, “Ta sẽ nói với Tiêu Cảnh Dương, đây cũng không phải là lỗi của ngươi.”
“Đa tạ tiểu thư.” Đồng Kiều khom lưng với Giang Nhạc An, tỏ vẻ mang ơn, ngay lúc Giang Nhạc An thả lỏng đề phòng, Đồng Kiều đột nhiên giơ gậy gỗ lên đập vào đầu Giang Nhạc An một cái.
“A….” Giang Nhạc An tức khắc choáng váng, cả người không thể chống đỡ được mà muốn ngất đi, tầm mắt trở nên mơ hồ, lại nhìn thấy nụ cười dữ tợn đắc ý của Đồng Kiều…
Cứu mạng, cứu mạng……
Đồng Kiều dùng sức kéo người vào trong phòng, dùng tay lau máu trên đầu Giang Nhạc An, chạm vào da thịt tinh tế, trái tim Đồng Kiều run rẩy.
Có cảm giác ước nguyện của mình đã thành hiện thực, trong mơ, trong mơ, hắn luôn thèm nhỏ dãi Giang Nhạc An…
Đồng Kiều là người chỉ biết xuống tay với kẻ nhỏ yếu, ở trong mơ đã vậy, hiện thực cũng thế…
Là Giang Ngọc Trạch muốn xử lý hắn, hắn lại không dám đi tìm Giang Ngọc Trạch, chỉ có thể xuống tay với Giang Nhạc An.
Chỉ cần ngươi luôn mạnh mẽ, Đồng Kiều sẽ phục tùng ngươi, khi ngươi trở nên yếu đuối, hắn sẽ là người đầu tên chĩa mũi giáo vào ngươi.
Giang Nhạc An hôn mê luôn cố gắng tỉnh lại, nhưng mí mắt cứ nặng nề giống như bị một tảng đá đè lên, thế nào cũng không mở ra được, đầu óc hỗn loạn.
Cứu mạng, cứu mạng……
Tiểu ca ca, tiểu ca ca……
Tiêu Cảnh Dương, Tiêu Cảnh Dương……
Tên nô tài này, tên nô tài này, làm sao hắn dám?
Sao Tiêu Cảnh Dương lại đưa một tên nô tài thế này tới?
Đêm đã khuya, rất nhiều mối bất hòa được ẩn giấu, rất nhiều thứ đen tối ác độc được tiến hành.
“Nhạc An, Nhạc An……” Lão Tiền thị gõ cửa, “Nhạc An, dậy đi.”
Sao hôm nay Nhạc An lại dậy muộn như vậy, mặt trời đã lên cao vậy rồi, “Nhạc An, lên ăn cơm.”
Nhưng trong phòng lại không có động tĩnh, lão Tiền thị nhíu mày, có phải đứa trẻ bị bệnh hay không.
Giang Ngọc Trạch đang đọc sách, nghe thấy động tĩnh, cũng gõ cửa, “Tiểu muội.”
Đồng Kiều ở trên giường nhếch khóe miệng, ôm Giang Nhạc An, vùi đầu vào cổ nữ hài, hít một hơi thật sâu, thật tốt, thật tốt!
Cho dù bây giờ có phải chết cũng đáng giá.
Vương phi, là Vương phi cao cao tại thượng!
Không chỉ đã chinh phục được Vương phi, mà còn có thể đội nón xanh cho Vương gia tương lai.
Cho dù tương lai Thế tử có cưới nàng hay không, thì hắn cũng đã được hưởng qua.
Giang Ngọc Trạch gắt gao nhíu mày, “Trực tiếp phá cửa.”
Lại vội vàng xoay người tới phòng của Đồng Kiều, nhìn thấy trong phòng không có tiếng nói của Đồng Kiều, sắc mặt Giang Ngọc Trạch trở nên vô cùng khó coi.
Làm sao hắn dám, làm sao hắn dám!
Lão nhị Giang Nguyên Trung đang phá cửa, cửa mở ra, Giang Ngọc Trạch đột nhiên hô lên: “Nhị ca, để đệ vào xem tiểu muội trước.”
Giang Nguyên Trung có chút khó hiểu, nhưng vẫn để tiểu đệ vào phòng trước.
Giang Ngọc Trạch đem cửa đóng lại, đi đến mép giường, vén màn lụa lên, nhìn thấy cảnh tượng bên trong, hít một hơi thật sâu, nhắm hai mắt lại.
Đồng Kiều cười khiêu khích Giang Ngọc Trạch, vuốt mặt Giang Nhạc An, gọi Giang Ngọc Trạch: “Đại cữu cữu.”
“Câm miệng.” Giang Ngọc Trạch mở mắt ra, đôi mắt là một mảnh đỏ đậm, thần sắc có chút điên cuồng, “Ngươi muốn chết.”
Thật là một con súc sinh!
Đồng Kiều có chút kinh hãi, vội vàng quát: “Muốn đối phó ta sao, ta liền làm ầm ĩ lên, ngươi còn muốn giữ thanh danh cho muội muội ngươi nữa hay không?”