Tiêu Bố Y không để ý tới Trương má má, chỉ đưa tay chỉ vào Phác công tử nói: “Ngươi tới đây”.
Hai người kia còn có chút do dự, bốn cấm vệ đã đột nhiên đứng lên, đi đến bên cạnh hai người, “Bảo các ngươi buông tay có nghe rõ không?”
Trương má má thấy tình thế không ổn, cuống quít nói: “Vị công tử này bảo các ngươi buông tay, các ngươi còn không nhanh buông tay?”
Phác công tử thoát khỏi trói buộc, lại ngẩng đầu nhìn lên trên lầu, tuy thái độ đối với Tiêu Bố Y nhiều ít có chút không thích, nhưng người ta cũng đã cứu hắn một lần, mới lưu lại được ở trong này, nói không chừng còn có cơ hội được gặp Vũ Hà cô nương, nghĩ như vậy liền chắp tay hỏi: “Không biết huynh đài có chuyện gì?”
Tiêu Bố Y cười cười, chỉ chỉ ghế nói: “Ngồi đi”.
Phác công tử có chút khiếp đảm nhìn Trương má má nhãn, Trương má má nhìn thấy Tiêu Bố Y người đông thế mạnh, khí độ bất phàm, thủ hạ mỗi người đều không dễ chọc, thật ra cũng không dám đắc tội.
Trương má má làm ăn đã lâu, đương nhiên biết người như Phác công tử, cho dù lấy roi đuổi đi, chỉ cần Vũ Hà còn ở đây, có tiền lại sẽ trở về, nhưng người như Tiêu Bố Y, thì tuyệt đối không nên chọc giận.
“Vị công tử này cho ngươi ngồi, Phác công tửcứ ngồi đi”.
Phác công tử lấy lại can đảm, tiêu sái chỉnh lại y phục rồi ngồi xuống, “Huynh đài…”
“Dám làm càn…” Tôn Thiếu Phương đột nhiên vỗ bàn, Phác công tử thiếu chút nữa ngồi luôn xuống đất, Tiêu Bố Y cũng xua xua tay, “Tên là gì?”
Phác công tử không còn tiêu sái nữa, lom khom ngồi trên ghế, cười bồi nói: “Tại hạ Phác Chánh Hoan”.
Tôn Thiếu Phương đột nhiên cười nói, “Phiêu chánh hoan (đang vui vẻ) lại bị người đuổi đi, đích xác trong lòng khó chịu”.
Phác Chánh Hoan mặt chẳng khác gì mảnh vải đỏ trải bàn, đành phải chắp tay nói: “Chê cười chê cười, chỉ là tại hạ không dám đồng ý với cách nói của vị nhân huynh này. Tại hạ đối với Vũ Hà cô nương chính là một mực tình thâm. Chữ phiêu này, không khỏi có chút thô tục cùng không ổn”.
Quý Thu sắc mặt cổ quái, lại đem tất cả những hành động của Tiêu Bố Y kể lại một lần, hắn hiển nhiên cũng đã ở tại nhạc phường khá lâu, lúc này mới rành mạch tất cả những gì đã phát sinh…
“Gia gia ngươi là trứng ngốc chắc,” Tôn Thiếu Phương lắc đầu cười nói: “Đi vào chỗ này mà nói tới tình thâm, đầu ngươi bị lừa đá chắc?”
Phác Chánh Hoan đột nhiên đứng lên, bất mãn nói: “Ngươi có thể khinh thị tại hạ, nhưng không thể coi khinh thâm tình của Vũ Hà cô nương đối với tại hạ”.
Tiêu Bố Y xua xua tay, “Ngươi thích Vũ Hà?”
“Đúng vậy” Phác Chánh Hoan trả lời không chút do dự.
“Vũ Hà cũng yêu ngươi?” Tiêu Bố Y lại hỏi.
“Không sai” Phác Chánh Hoan có chút do dự.
Tiêu Bố Y thở dài, lấy ra một thỏi bạc đểở trên bàn, đưa tay chỉ Trương má má nói: “Ngươi đi đưa Vũ Hà gì đó ra đây, bạc này chính là của ngươi”.
Trương má má hai mắt tỏa sáng, run giọng nói: “Công tử nói là thật chứ”.
“Đương nhiên” Tiêu Bố Y cười nói.
Trương má má không chút do dự, đưa tay kéo một nha hoàn qua, cấp bách nói: “Mau, nhanh đi tìm Vũ Hà đến đây”.
Chỉ chốc lát, Vũ Hà đã thướt tha từ trên lầu đi rồi, nhìn thấy Phác công tửở một bên, khẽ ho khan hai tiếng nói: “Ta tối nay không được khỏe, sau khi uống thuốc đã sớm đi ngủ, còn không biết Phác công tử cũng ở đây”.
Phác Chánh Hoan nhìn thấy Vũ Hà, hai mắt đăm đăm, đau lòng nói: “Một khi đã bệnh, thì phải nghỉ ngơi nhiều mới được”.
Trương má má đưa tay cầm lấy bạc ở trên bàn, nhìn thấy Tiêu Bố Y không có phản đối, liền kéo Vũ Hà qua, “Vũ Hà, mau đến tiếp đón vị công tử này. Ngươi có biết, vị công tử này vì để gặp mặt ngươi, đã chờ lâu rồi. Vị công tử này, ngươi muốn đưa Vũ Hà vào trong phòng để chuyện trò tâm tình, uống chén rượu không?”
Vũ Hà dáng người gầy yếu, cũng dể coi, khóe miệng có nốt ruồi mỹ nhân, thật ra cũng rất có phong tình, nghe được Trương má má nói xong, như oán như không nhìn Phác Chánh Hoan nói: “Phác công tử, ta…”
Phác Chánh Hoan nắm chặt nắm tay, thống khổ không chịu nổi, cắn môi cơ hồ chảy máu.
“Nghe nói Vũ Hà cô nương có bệnh?” Tiêu Bố Y hỏi.
Vũ Hà có chút xấu hổ, “Có một chút, chẳng qua cũng không đáng ngại”.
“Làm cái gì cũng không ngại sao?” Tiêu Bố Y cười hỏi.
Vũ Hà mặt cũng có chút hồng, chỉ có thể lại liếc nhìn Phác Chánh Hoan, “Tiếp công tử uống chén rượu cũng không đáng ngại”.
“Thật ra ta tìm ngươi cũng không phải bảo ngươi tiếp uống rượu, mà chẳng qua chỉ muốn nói với ngươi một câu” Tiêu Bố Y lại lấy ra một khối vàng đểở trên bàn.
Trương má má mắt có chút trợn lên, mới phát hiện cái gì là tài đại khí thô, đây là thành Dương Châu, thương buôn như mây, người có tiền rất nhiều, nhưng là tiêu tiền để mua một câu của người khác thì thực cũng chưa từng thấy qua.
Vũ Hà nhìn thấy khối vàng, thiếu chút nữa hôn mê bất tỉnh, cũng không hiểu người này rốt cuộc đến đây để làm gì, sao lại ra tay hào phóng như thế? Nàng ở tại Nguyệt Ảnh nhạc phường giá thật ra cũng không cao, một khối vàng này nàng cho dù là không ăn không uống một năm cũng không đủ, điều này làm cho nàng làm sao mà không động tâm?
“Công tử muốn ta nói cái gì?”
“Ta chỉ muốn ngươi nói một câu, ngươi cho tới bây giờ đã từng thích qua vị Phác Chánh Hoan công tử này chưa?” Tiêu Bố Y chậm rãi nói: “Ngươi nói xong, đĩnh vàng này chính là của ngươi, chẳng qua ngươi không nói, ta cũng sẽ không làm khó dễ ngươi, nhưng đỉnh vàng này…” Tiêu Bố Y đem đỉnh vào thu lại, dụng ý không cần nói cũng biết.
Vô luận là khách nhân hay cô nương của nhạc phường, đều nhìn như gặp quái nhân, Phác Chánh Hoan cũng sửng sốt, ánh mắt lại nhìn chằm chằm vào Vũ Hà.
Vũ Hà có chút run rẩy, hồi lâu mới nói: “Công tử chẳng phải muốn đùa giỡn với Vũ Hà chứ?”
“Vị công tử này không có nói đùa” Trương má má hận không thể thay thế Vũ Hà nói một câu. Tiêu Bố Y nghiêm mặt gật đầu, “Tuyệt không có nói đùa”.
Vũ Hà hít sâu một hơi, chậm rãi nói: “Ta nói cho vị công tử này, ta thích Phác Chánh Hoan, vẫn thực thích hắn, nhưng ta còn muốn nói cho Phác công tử, trên đời này, có thích thì cũng vô ích”.
Nàng nói tới đây, đột nhiên bổ nhào lên trên bàn, lên tiếng khóc rống lên, lúc này đến phiên Tiêu Bố Y sửng sốt, Tôn Thiếu Phương cũng rất là kinh ngạc. Hắn đương nhiên biết ý tứ của Tiêu Bố Y. Tiêu Bố Y không phải là xem thường đùa giỡn với Phác Chánh Hoan, cũng biết nhạc phường vốn vẫn là động sâu không đáy, Tiêu Bố Y vốn muốn cho Phác Chánh Hoan tỉnh ra hiểu được điểm ấy. Nhưng cho dù là Tôn Thiếu Phương kinh nghiệm lão luyện, cũng không có nghĩ đến lại có loại kết quả này.
“Ngươi, ngươi…” Trương má má trong lúc nhất thời không biết nên mắng như thế nào, Phác Chánh Hoan cũng vui mừng nhảy tới ôm lấy Vũ Hà nói: “Vũ Hà, ta biết nàng thích ta, ta, ta, ta cảm ơn nàng!”
Vũ Hà lại nhẹ nhàng đẩy Phác Chánh Hoan ra nói: “Chàng không cần cảm ơn ta, ta lần này đi ra chính là muốn nói cho chàng, ta về sau không muốn nhìn thấy chàng nữa”.
Phác Chánh Hoan như bị một gáo nước lạnh dội vào đầu, lúng túng nói: “Vũ Hà, nàng, nàng gạt ta, nàng thật ra là muốn nhìn thấy ta, có phải không?”
Vũ Hà chỉ cắn môi, liếc nhìn Tiêu Bố Y nói: “Vị công tử này, Vũ Hà không được khỏe, xin phép đi trước”.
Tiêu Bố Y lại vỗ bàn, trầm giọng nói: “Không cho phép đi” Dưới một chưởng của hắn, thỏi vàng kia đã lún vào mặt bàn.
Vũ Hà giật mình ngẩn ra, Trương má má sợ hãi sắc mặt trắng bệch, cuống quít kéo Vũ Hà lại nói: “Vũ Hà, mau hướng tới công tử nói xin lỗi đi”.
Vũ Hà xoay người thi lễ, đờ đẫn nói: “Công tử, thực xin lỗi, người không cho Vũ Hà đi, vậy muốn Vũ Hà cùng người lên giường sao?”
Nàng nói chua cay. Phác Chánh Hoan đã cắn môi đến chảy máu, Tiêu Bố Y cũng than nhẹ một tiếng, “Một khi ngươi đã thích hắn, mới vừa rồi vì sao không chịu gặp? Vô luận hắn cầu xin thế nào ngươi cũng không chịu ra, ngươi cũng biết hắn vì ngươi, không tiếc vất đi thể diện? Mà đối với nam nhân mà nói, thể diện thậm chí so với vàng còn muốn quý trọng hơn”.
Vũ Hà không đáp.
Tiêu Bố Y liếc nhìn Phác Chánh Hoan, thở dài nói: “Thì ra ngươi rốt cuộc là bị chân tình của Phác Chánh Hoan lay động, lúc này mới không muốn hắn hãm sâu vào bùn lầy. Ngươi không muốn gặp hắn, chính là muốn cho hắn cảm thấy ngươi tuyệt tình quả nghĩa, rời khỏi nơi này mới là sinh lộ?”
Phác Chánh Hoan ngạc nhiên, Vũ Hà trong mắt lộ ra lệ quang, chỉ bình thản nói: “Cảm ơn công tử”. Bạn đang đọc chuyện tại TruyệnFULL.vn
“Ngươi muốn gả cho hắn sao?” Tiêu Bố Y cười hỏi.
Vũ Hà hai mắt rớm lệ, hồi lâu mới nói: “Có thể sao?”
“Cô ta xuất thân nhạc phường, ngươi có muốn cưới cô ta không?” Tiêu Bố Y quay đầu lại nhìn về phía Phác Chánh Hoan nói.
Phác Chánh Hoan gật mạnh đầu, “Muốn, ta yêu nàng, mặc kệ nàng trước kia là dạng người gì, ta chỉ biết nàng đối với ta rất tốt”.
Tiêu Bố Y cười vỗ bàn, thỏi vàng liền bắn lên, hắn chụp lấy, đưa cho Trương má má nói: “Ta đem cái này chuộc thân cho Vũ Hà cô nương, không biết chừng này có đủ không?”
Trương má má nhìn thấy trên thỏi vàng rõ ràng có một dấu tay, hoảng sợ gật đầu nói: “Đủ rồi, hẳn là đủ rồi”.
“Vậy còn không đem giấy bán thân đưa ra cho đại nhân?” Tôn Thiếu Phương trầm giọng nói.
Trương má má nhìn thấy Tiêu Bố Y lời nói cử chỉ khí độ bất phàm, những người này đều một hai kêu là đại nhân, thật sự cũng không hiểu người nào là đại nhân, nhưng đĩnh vàng này chuộc thân cho Vũ Hà đích thực là đã đủ, mụ ta cũng không muốn sinh ra nhiều chuyện, cuống quít tự mình đi lấy giấy bán thân của Vũ Hà.
Tiêu Bố Y tiếp nhận giấy bán thân, xem qua rồi đưa cho Tôn Thiếu Phương hỏi: “Có đúng không?”
Tôn Thiếu Phương thật ra cũng quen thuộc, gật đầu nói: “Đại nhân, đích xác không sai”.
Tiêu Bố Y đứng lên đi tới ngọn nến, châm lửa đốt giấy bán thân, Trương má má giật mình nhưng cũng không dám nói gì. Tiêu Bố Y nhìn giấy bán thân cho tới khi nó hóa thành tro bụi, lúc này mới vỗ vỗ tay cười nói: “Được rồi, hiện tại Vũ Hà ngươi đã không thuộc về nơi này, không có ai có thể hạn chế được tự do của ngươi”.
Vũ Hà vui quá thành khóc, yêu kiều thi lễ nói: “Công tử đại nghĩa, xin thứ cho Vũ Hà mới vừa rồi vô lễ”.
Tiêu Bố Y lại cười nói: “Ngươi nếu không vô lễ, ta làm sao nhìn ra sự chân tình của ngươi? Phác Chánh Hoan, ngươi phải biết rằng, người lương thiện thì không sợ trời phạt, người ác nhân sợ trời không phát, hãy nhớ rõ si tình của ngươi hôm nay, nhớ kỹ lựa chọn của Vũ Hà hôm nay, trong mắt nàng ta, tình cảm của ngươi thật sự so với vàng còn muốn quý trọng hơn, ta chúc các ngươi trăm năm hạnh phúc”.
Phác Chánh Hoan thi lễ, cảm kích nói: “Tạ ơn ân công, Phác Chánh Hoan ghi nhớ đại nghĩa này của công tử, xin công tử nói cho ta cao tính đại danh, Phác Chánh Hoan không dám nói báo đáp, chỉ muốn làm một cái trường sinh bài vị để nhắc nhở cho đời sau”.
“Ta tên là Tiêu Bố Y” Tiêu Bố Y khoát khoát tay: “Thôi đi đi”.
Đợi sau khi Phác Chánh Hoan cùng Vũ Hà ngàn ân vạn tạ rời đi, Trương má má lúc này mới phục hồi lại tinh thần, “Tiêu đại nhân thì ra là có tâm địa Bồ Tát, không biết thích dạng cô nương gì, ta sẽ tìm đến cho đại nhân”.
Mụ ta nói xong lời này cảm giác được cũng có chút tự mâu thuẫn, thầm nghĩ Bồ Tát cũng sẽ tìm nữ nhân sao?
Tiêu Bố Y mỉm cười nhìn Trương má má nói: “Ta cảm thấy ngươi cũng không tệ”.
Trương má má mặt đỏ lên, “Tiêu công tử thực cứ đùa với ta”.
Tiêu Bố Y nụ cười chợt tắt, “Ta từ khi đến đây đã từng đùa với ai chưa?”
Trương má má sợ đến phấn trên mặt thiếu chút nữa cũng rơi xuống, “Tiêu đại nhân…”
“Ta chỉ muốn ngươi cùng ta uống chút rượu mà thôi” Tiêu Bố Y lại cười nói: “Chẳng lẽ cái này cũng không được sao?”
“A?” Trương má má trợn mắt há hốc mồm.
***
Từ Nguyệt Ảnh phường nhìn ra ngoài, chỉ thấy trên Lưu Tô hà ánh sáng huy hoàng, thuyền hoa qua lại thương thuyền không ngừng, khinh ca mạn vũ, tơ trúc thanh thanh, dưới ánh trăng như là tiên cảnh vậy.
Trên một chiếc thuyền lớn đậu ở gần bờ tuy có ca múa, Vương Thế Sung vẫn chỉ nhìn chằm chằm vào Nguyệt Ảnh phường ở đối diện, ánh mắt như chim ưng lại hồ nghi bất định.
Một chiếc thuyền nhỏ từ đối diện chèo qua, một người nhẹ nhàng nhảy lên thuyền lớn, thân thủ nhanh nhẹn, thấp giọng nói: “Vương đại nhân” Tiếng nhạc của ca cơ hơi chút ngừng lại, Vương Thế Sung cũng trầm giọng nói: “Hát lên đi”.
Hắn tuy bảo ca cơ hát lên, bản thân lại đi vào trong khoang thuyền, người nọ đi theo Vương Thế Sung vào trong khoang thuyền, Vương Thế Sung đã không thể chờ đợi hỏi, “Quý Thu, Tiêu Bố Y tại nhạc phường làm cái gì?”
Quý Thu sắc mặt cổ quái, lại đem tất cả những hành động của Tiêu Bố Y kể lại một lần, hắn hiển nhiên cũng đã ở tại nhạc phường khá lâu, lúc này mới rành mạch tất cả những gì đã phát sinh.
Vương Thế Sung cau mày nói: “Ngươi nói hắn cuối cùng chỉ cùng với bà chủ nhạc phường uống rượu ở trong phòng, cũng không có động tĩnh gì khác?”
Quý Thu gật đầu nói: “Quả thật là như thế, Vương đại nhân, Tiêu Bố Y làm việc thật cổ quái, trước là mỗi đêm xem xuân cung đồ, sau lại đi uống rượu với bà chủ nhạc phường, ta chỉ sợ hắn thực có chút vấn đề”.
“Vấn đề gì?” Vương Thế Sung hỏi.
“Ta chỉ sợ hắn thực thích gái già” Quý Thu lầm bầm nói: “Vương đại nhân cũng biết, có những người…” nhưng nhìn thấy Vương Thế Sung mặt đang cười lạnh, Quý Thu rốt cuộc không dám nói nữa, “Vương đại nhân, ta cũng chỉ là đoán thôi, không dám nói là thực”.
Vương Thế Sung rốt cuộc nói: “Ngươi một khi đã biết không phải là thực, vậy tiếp tục theo dõi đi, liên tục báo cáo cho ta hành tung của hắn. Hôm nay hắn hẳn là đang diễn cho người khác xem, chỉ là hắn càng diễn, ngược lại càng chứng tỏ hắn phải làm một ít chuyện không muốn cho người khác biết. Đợi cho đến khi người ta mệt mỏi, mới chính là lúc hắn hành động”.
Quý Thu do dự, đang muốn nói gì, rốt cuộc vẫn nhịn xuống, “Tất cả nghe theo phân phó của đại nhân” Lại nghe thấy có mấy tiếng ếch kêy, Quý Thu nhảy lên trên thuyền, sau một lát lại quay trở lại nói: “Vương đại nhân, Tiêu Bố Y quả nhiên đã có động tĩnh, hắn dẫn cấm vệ đến Nguyệt Ảnh nhạc phường kêu cô nương, cũng không qua đêm, hiện đã phân ra từng nhóm rời khỏi Nguyệt Ảnh phường, hiện tại đang đi về phía thành Tây”.