Nghĩ như vậy, Hà Liễu Liễu đã kích động hai tay phát run, giống như tương lai tốt đẹp đã ở ngay trước mắt, dễ như trở bàn tay.
Nhưng trước mắt có một cái vấn đề to lớn vắt ngang, đó cính là nàng phải làm sao mới có thể đem Thanh vương điện hạ từ trong tay Hạ Liên Phòng đoạt lấy? Hà Liễu Liễu không phải Hạ Lục Ý lúc trước, nàng ta tuy rằng không thể nói là thông minh tuyệt đỉnh, nhưng cũng không tính ngu xuẩn, ít nhất nàng ta có thể tinh tường nhận rõ biết giữa nàng ta cùng Hạ Liên Phòng có chênh lệch rất lớn. Hạ Liên Phòng là đích trưởng nữ Hạ thế gia, lại được Thái Hậu sủng ái, còn là công chúa khác họ, danh dự trong dân gian cũng cực tốt, cộng thêm sinh được một khuôn mặt tuyệt sắc, làm người cũng khó đối phó. Mà so sánh với mình, đâu chỉ là khác nhau một trời một vực! Nhưng nếu cứ thế buông tha thì Hà Liễu Liễu lại không cam lòng. Nàng cắn chặt cánh môi, tầm mắt thỉnh thoảng lại nhìn về phía Hạ Liên Phòng cùng Thanh vương, nội tâm có cái gì đó đang rục rịch, nhưng nàng ta lại chỉ có thể nhẫn nại.
Không có chuyện gì, không vội, không vội , Hà Liễu Liễu tự an ủi mình như vậy. Nàng có cái gì mà phải nóng nảy chứ? Nhớ ngày đó, Hạ Hồng Trang đánh cắp hết thảy của mình, nàng dùng thân phận tù nhân đã chết trọng sinh, cuối cùng cũng thành công giết chết đối phương rồi không phải sao? Hạ Liên Phòng nay chỉ là cường hơn mình vài phần mà thôi, lại không có nghĩa là vĩnh viễn đều có vận khí tốt như vậy! Chỉ cần có chút khe hở, chỉ cần cho nàng một cơ hội, nàng có thể triệt để cắn chết Hạ Liên Phòng!
Nhưng chuyện cấp bách trước mắt là, nàng ta phải làm sao mới có thể thân cận Hạ Liên Phòng, từ đó tiếp xúc nhiều hơn với Thanh vương đây?
Từ lúc dục hỏa trùng sinh, Hà Liễu Liễu có loại cảm giác ngạo mạn kỳ dị, thấy ai đều xem thường, giống như người khác đều là kẻ ngu xuẩn, duy độc nàng ta mới là người độc đáo nhất thế gian. Nàng là nàng, lại không phải nàng, nàng như vậy, chẳng lẽ không đáng để nam tử như Thanh vương ái mộ sao? Hà Liễu Liễu tin tưởng, chỉ cần cho nàng cơ hội triển lãm sự ưu tú cùng độc đáo của mình, Thanh vương nhất định sẽ thấy rõ ràng, ai mới là người xứng đôi với hắn!
Nàng nhìn Thanh vương gần trong gang tấc, phảng phất đối phương lập tức sẽ thuộc về mình. Hà Liễu Liễu âm thầm nhìn Từ thị, thấy đối phương đầy mặt lấy lòng nhìn hai vợ chồng Hạ Liên Phòng, đáy mắt sửng sốt, nháy mắt không thể nhìn nổi Từ thị. Trước đây vô luận mẹ con các nàng lấy lòng thế nào, lão thái bà này đều bưng cái giá, đã bao giờ thấy bà ta lộ ra vẻ mặt như thế đâu? Hà Liễu Liễu cảm thấy chấn động, nhịn không được suy nghĩ, như giờ phút này nếu đem Hạ Liên Phòng đổi thành mình… Thật là tốt biết bao nha!
Rõ ràng trong lòng xao động khó nhịn nhưng Hà Liễu Liễu vẫn khống chế rất tốt. Nàng ta khắc chế ánh mắt bản thân mình không tham lam nhìn về Thanh vương, ẩn nhẫn tất cả hy vọng xa vời dưới đáy lòng, lẳng lặng đứng ở phía sau Từ thị, an tĩnh như là một cái bóng.
Đợi cho Từ thị tiễn phu thê Hạ Liên Phòng đi, Hà Liễu Liễu mới tiến lên đỡ nàng, ôn nhu nói: “Tổ mẫu, thoạt nhìn Thanh vương điện hạ rất tốt với công chúa, như vậy, tổ mẫu ngài cũng không cần phải lo lắng nữa, sau này chỉ cần công chúa hảo hảo, phú quý Hạ gia ắt không thể thiếu!”
Từ thị gật nhẹ đầu như không thể nhận ra, thoạt nhìn, tựa hồ bà ta cũng không mấy vui vẻ. Đáy mắt Hà Liễu Liễu chợt lóe lên tính kế, nàng ta nâng tay Từ thị, đỡ bà ta đến trước bàn ngồi xuống, lại giống như lơ đãng nói: “Lại nói tới, công chúa quả nhiên là tốt số, không chỉ xuất thân cao quý, còn được Thái Hậu cùng Thanh vương ưu ái, nếu ta có một nửa vận khí tốt của nàng, tất nhiên là nằm mơ cũng muốn cười tỉnh.” Nói xong, nhẹ nhàng che miệng mà cười, biểu hiện phi thường chân thành —— về phần nội tâm đến cùng đang suy nghĩ cái gì, vậy thì không được biết rồi.
Nghe vậy, sắc mặt Từ thị càng ngày càng đen, sau một lúc lâu, từ giữa môi bà ta hung hăng tóe ra một câu: “Quả nhiên là phản thiên! Cắm chiếc lông vũ thất thải, chẳng lẽ quạ đen có thể biến thành phượng hoàng hay sao? !” Từ thị càng nghĩ trong lòng càng thêm khó chịu, mà ở trước đó không lâu bà ta còn hối hận không có hảo hảo đối đãi Hạ Liên Phòng, nhưng chỉ bằng vài câu của Hà Liễu Liễu, tâm tư của bà ta lại bắt đầu đung đưa trái phải, cảm thấy bản thân mình thật là đã nhìn lầm Hạ Liên Phòng, nay Hạ Liên Phòng lại muốn đạp lên trên đầu bà ta, nếu sau này Hạ Liên Phòng có thể vẫn được Thanh vương cùng Thái Hậu sủng ái, vị tổ mẫu này chẳng phải sẽ không còn nơi sống yên ổn sao?!
Hà Liễu Liễu nghe Từ thị nói như vậy, khóe miệng giơ lên nụ cười cực kỳ mĩ lệ động lòng. Nàng ta tiếp tục ôn nhu nói: “Tổ mẫu nói gì vậy, công chúa vốn chính là phượng hoàng nha! Xuất thân từ Hạ thế gia, lại là công cháu ngoại nữ Phủ Tĩnh quốc, ai không thích, ai không quý mến? Lời như vậy, tổ mẫu chớ nói lần nữa, nếu truyền đến trong lỗ tai người ngoài thì gặp phiền toái rồi.”
Từ thị càng nghe càng sinh khí, chẳng lẽ bà ta làm tổ mẫu mà không thể trách cứ cháu gái vài câu? Chẳng sợ Hạ Liên Phòng làm Hoàng Hậu, bà ta cũng vẫn là tổ mẫu nàng, Hạ Liên Phòng thấy bà ta vẫn phải cung kính hành lễ vấn an! “Ngươi nha đầu này! Tại sao vẫn nhẫn nhục chịu đựng như vậy! Chẳng lẽ ngươi nguyện ý một đời bị nàng đè ở phía dưới hay sao? Lúc trước ngươi chết sống muốn gả vào Hàn lâm phủ, tổ mẫu có từng ngăn đón ngươi? Hiện tại ngươi nhìn thấy Hạ Liên Phòng nha đầu kia một bước lên mây, lại không có chút hâm mộ nào?!”
Hà Liễu Liễu gục đầu xuống, chán nản nói: “Đây đều là mệnh, vận mệnh cháu gái đã như vậy, tổ mẫu vì sao không thể tiêu tan chứ?”
Từ thị nghe xong lời này, càng cảm thấy Hà Liễu Liễu tính tình mềm mại, là kiểu mình thích. Nhớ năm đó, dưới bóng ma của Đại Từ thị, bản thân mình lúc đó chẳng phải cũng như vậy sao? Vì thế Từ thị chuẩn bị tinh thần, cầm tay Hà Liễu Liễu, cẩn thận nói: “Hài tử ngoan, rất lâu trước đây tổ mẫu cũng như ngươi vậy, đối với chuyện gì cũng nhất nhất vâng dạ, người khác nói cái gì thì làm cái đó, nhưng ngươi nhìn xem, như vậy hữu dụng sao? Nhiều năm qua, nếu ta không đi tranh, không chém giết, làm sao có thể được đến địa vị hôm nay chứ? Người nếu không ước mong, vậy sống còn có lạc thú gì?”
Hà Liễu Liễu há miệng thở dốc, sau một lúc lâu cái gì cũng không nói ra.
Thấy mình tựa hồ đã thuyết phục được Hà Liễu Liễu, Từ thị mắt sáng lên, lại đốt thêm cây đuốc: “Ngươi đứa nhỏ này, ngươi đã thấy được Thanh vương điện hạ, qua nhiều năm như vậy, đừng nói là ngươi, dù là tổ mẫu cái bà già này cũng chưa từng thấy qua nam tử tuấn mỹ lại ưu tú như vậy, chẳng lẽ ngươi nhìn lại không động tâm?”
Nghe vậy, Hà Liễu Liễu bỗng dưng sửng sốt, nàng nhìn mạnh về phía Từ thị, hoài nghi bản thân mình có nghe lầm hay không, hay là nói Từ thị chỉ là hỏi nàng ta đúng theo mặt chữ, không có ý tứ khác.
Từ thị thấy Hà Liễu Liễu khiếp sợ đang nhìn mình, cười đắc ý nói: “Tổ mẫu nha, chỉ nhìn ánh mắt của ngươi liền biết, thấy Thanh vương điện hạ, ngươi không hối hận đã gả cho Thượng Quan Ngộ hoàn khố không tiền đồ kia sao?”
Một lát sau, Hà Liễu Liễu thành thực gật gật đầu, trong mắt đã có nước mắt: “Phu quân hắn… Mặc dù đối với ta rất tốt, nhưng ta biết, nếu có một ngày, ta giống Lục Ý tỷ tỷ như sinh ra một đứa nhỏ không hoàn chỉnh như vậy, hắn liền sẽ không thích ta nữa.” Nước mắt giống chiếc vòng trân châu bị chặt đứt rơi xuống. “Nhưng mà… Nếu là Thanh vương điện hạ thì nhất định sẽ không giống như vậy. Tổ mẫu, ngài nói xem, vì sao ta không sớm ngày gặp được Thanh vương điện hạ chứ? Vì sao, vì sao ta luôn chậm một bước?” Nàng ta cầm ngược tay Từ thị, ưu thương không thôi hỏi.
Thấy Hà Liễu Liễu lê hoa đái vũ như thế, Từ thị giống như thấy được bản thân mình nhiều năm trước, bà ta vô cùng đau lòng, vội vàng đem Hà Liễu Liễu kéo vào trong ngực an ủi: “Hài tử ngốc, chỉ cần ngươi đúng lúc tỉnh ngộ, vĩnh viễn đều không coi là muộn! Nếu ngươi muốn cái gì, tổ mẫu giúp ngươi là được!”
Hà Liễu Liễu nằm mơ cũng không nghĩ tới điều nàng ta mong muốn có thể dễ dàng được đến như vậy. Điều này làm cho nàng ta càng tin tưởng vững chắc bản thân mình là độc nhất vô nhị, nhưng đồng thời, tâm lý của nàng ta cũng không có bao nhiêu cảm tạ với Từ thị, chung quy nếu không phải do lão thái bà ngu ngốc này, nàng ta cũng sẽ không đi đến mức như hôm nay. Nếu một ngày nào đó nàng có thể được toại nguyện, đến lúc đó chuyện thứ nhất nàng ta phải làm chính là giết chết lão thái bà này!
Nàng ta ngay cả thân tỷ tỷ của mình còn có thể giết, huống chi là một Từ thị căn bản cũng không phải là tổ mẫu ruột của nàng ta?! Nếu không phải cho tới bây giờ Từ thị vẫn còn có chút tác dụng đối với nàng ta thì sợ là sớm đã bị Hà Liễu Liễu độc chết!
Từ thị đau biết, cháu gái bà ta tâm tâm niệm niệm thương yêu muốn chết kỳ thật lại là bùa đòi mạng của bà ta chứ!
Vừa ly khai phủ đại học sĩ, ngồi trên xe ngựa, Hạ Liên Phòng liền cười hỏi Thanh vương: “Tại sao hôm nay vương gia không cưỡi ngựa, đổi thành cùng thiếp thân ngồi chung một xe?”
Thanh vương nhìn nàng cười, bản thân mình cũng cười, thân mật hôn những ngó tay thon dài của nàng: “Muốn ở bên nàng trong chốc lát, như thế nào cũng không đủ.”
Hạ Liên Phòng bị lời ngon tiếng ngọt của hắn làm cho đỏ bừng mặt, khẽ đấm hắn một cái, ai biết một tay còn lại cũng bị cầm, cả người chậm rãi áp đảo ở dưới thân, xe ngựa rộng lớn trong nháy mắt trở nên phi thường chật chội, tràn đầy không khí mập mờ.
Rõ ràng hai người đã có quá da thịt thân thiết, nhiều ngày triền miên, cũng thật là mở rộng kiến thức, nhưng Hạ Liên Phòng lại vẫn nhịn không được mặt đỏ. Nàng nghĩ, nàng sợ là cả đời cũng không có cách nào thích ứng với chuyện âu yếm như vậy. “Suốt ngày chỉ biết nói mấy lời dễ nghe để khiến ta vui vẻ.”
Thanh vương trầm thấp cười ra tiếng, “Có thể thấy được nụ cười A Phòng, dù muốn ta phóng hỏa đùa giỡn chư hầu cũng là cam tâm tình nguyện nha.”
“Vậy ta chẳng phải trở thành Bao Tự hại nước hại dân?” Hạ Liên Phòng giống như oán trách nói. “Hóa ra ở trong lòng vương gia, ta có hình tượng như vậy nha?”
“Không giống, thật sự không giống.” Hắn nhanh chóng hôn nàng. “Nàng đẹp hơn Bao Tự.”
Mỹ nhân khuynh thành khuynh quốc trong truyền thuyết kia, nàng không thể so nối. “So với Chu U Vương, vương gia cũng thật sự anh minh hơn.”
Hai người nhìn nhau cười, nói vài câu bình thường dí dỏm, giữa hai kẻ lưỡng tình tương duyệt, có làm gì cũng vô cùng vui sướng. Đang vành tai và tóc mai chạm vào nhau, Thanh vương đột nhiên nhớ tới cái gì nói tiếp, “Đúng rồi, nữ tử đứng ở sau lưng Từ thị chính là Hạ Lục Ý?”
Hạ Liên Phòng kinh ngạc nhướn mày: “Ánh mắt Vương gia thật sự là sắc bén nha.”
“Chỉ là một cái mặt nạ, cũng chỉ có kẻ ngu dốt mới nhìn không ra.” Thanh vương cười nhạo một tiếng. “Nhìn nàng cùng Từ thị tổ tôn tình thâm, ta liền cảm thấy thật sự châm chọc. Từ thị kia quả nhiên là không có ánh mắt, để A Phòng tốt như vậy qua một bên, cố tình muốn đem củi mục xem như trân châu.”
Hạ Liên Phòng xấu hổ cười, sau một lúc lâu nhẹ giọng nói: “Thiếp chỉ muốn làm trân châu của một mình chàng, những người khác, ta không coi trọng.”
Thanh âm của nàng mềm mại, tựa như thanh tuyền chảy vào trái tim Thanh vương. Lòng hắn tràn đầy tình ý ôn nhu, lại không biết nên kể ra thế nào. Thiên ngôn vạn ngữ hóa làm một câu dặn dò: “Phải cẩn thận một chút, trên chiến trường, bọ chó tuy rằng không tổn thương đến đến tính mạng tuấn mã, nhưng lại sẽ tạo thành sự bất ổn của bọn chúng, không bằng sớm giải quyết cho xong.”
“Thiếp thích mượn đao giết người hơn.” Hạ Liên Phòng thở dài. “Lúc này cũng như thế, thiếp không muốn hai tay dính máu không sạch sẽ.”
Thanh vương nói: “Ta đi giết giúp nàng là được.”
Hạ Liên Phòng nhanh chóng ngăn cản: “Chớ có làm bẩn đao của chàng.” Đối phó Hà Liễu Liễu, đâu cần Thanh vương ra tay? Nàng sở dĩ giữ mạng Hà Liễu Liễu lại chẳng qua là muốn khiến hàn lâm phủ quậy đến long trời lở đất mà thôi, hơn nữa Hà Liễu Liễu cũng không cô phụ kỳ vọng của nàng. Nhưng mà… Có thể là ngày tốt quen rồi, dẫn đến Hà Liễu Liễu đã quên mất chính mình là ai, do đó thèm thuồng thứ không thuộc về mình. “Chỉ là, nếu muốn trừ bỏ Hà Liễu Liễu, sợ là còn cần vương gia giúp một tay nha.”
“A Phòng đã có lời, sao dám không nghe chứ?” Hắn cười, chợt cúi xuống hôn môi của nàng.