Kẻ trộm híp mắt, lập tức nghĩ ra đây là cô gái mà ban ngày gã ta đụng phải.
Lúc đó gã còn lo rằng cô bé phát hiện ra gì nên trừng mắt nhìn.
Ai dè mời trừng một cái mà cô bé đã nhũn cả chân, té ngã ra đất, không dám nhìn gã nữa. : Ai ngờ tới nơi thác loạn này lại gặp được cô bé?
Trong lòng gã ta hơi run lên, phản ứng đầu tiên chính là người phụ nữ cao quý kia ở đây.
Dù sau lưng cô bé không có bất kỳ ai nhưng gã cũng nhíu mày lại.
“Con nhóc, mày làm gì ở đây?”
“Lấy lại thứ không phải của ông.”
“Chỉ bằng mày? Hay là mày đánh giúp đỡ?”
“Nghe lời tôi, đưa trả đây thì tôi sẽ không gây phiền phức, nếu không… Tôi sẽ không khách khí…
Gô bé run rẩy nói, ánh mắt lóe lên, giống như là đối phương hắt xì một cái cũng có thể dọa cô bé.
Kẻ trộm cảm thấy rất có hứng thú, sao con nhóc này tìm được tới đây.
Lúc này, người mua nói: ‘Ê, Hắc Tử, không thì mày đừng bán cái kia nữa, bán cô nàng này cho tao đi? Xinh đẹp thế này cơ mà, mày xem làn da kia mềm mịn giống như trứng gà vừa mới chín ghê. Thật trơn bóng…
“Lưu manh…”
Diệu Miêu vội né tránh, sợ hãi nhìn tên kia.
“Ông… Ông mà động tay động chân lần nữa, tôi… Tôi sẽ… Tôi sẽ gọi người.”
“Mày thấy ở đây sẽ có người cứu mày à? Chỉ có ăn mày thôi! Con nhóc này, mày đúng là thật biết chọn chô.
Đến đây, đến chơi đùa với tao đi!”
Dứt lời, tên kia ôm lấy eo Diệu Miều, mạnh mẽ ôm lấy cô bé đi.