– Đừng!
Lăng Hàn ôm Nữ Hoàng, hôn lên mái tóc đen:
– Nếu cứ khổ tu thì nàng tối đa đến Sáng Thế cảnh đỉnh đaij viên mãn, muốn đột phá Trảm Trần phải đi nơi đặc biệt.
Tại sao nói trong Cổ giới Thánh Vương là tận cùng?
Không phải vì thiên phú, công pháp mà do muốn đột phá Trảm Trần cần có địa điểm đặc biệt trong Tiên Vực, ở nơi đó mới cảm ứng lực lượng hồng hoang của thiên đạo, chém một đao thiên ý vào mình. Nếu không thì mặc ngươi có tư chất Tiên Vương cũng vô dụng, bị kẹt trước ngưỡng cửa Thánh Vương.
Nữ Hoàng bừng bừng lửa giận nói:
– Vậy ta cố gắng nhanh chóng đến Sáng Thế cảnh đại viên mãn!
Nữ Hoàng tràn đầy niềm tin vào mình, miễn đến đỉnh Thánh Vương là có thể thuận lợi chém xuống một đao thành tựu Trảm Trần.
Lăng Hàn lắc đầu nói:
– Đột phá Trảm Trần không phải nói là được. Cái gì là Trảm Trần? Là phải cắt đứt duyên trần, hoàn toàn hòa hợp với đại đạo. Tức là nếu nàng càng không nỡ cắt đứt duyên trần thì dung hợp với đại đạo thiên địa càng triệt để.
Đây là Lôi Hỏa Đại Đế nói riêng cho Lăng Hàn nghe. Trảm Trần cần chém bốn đao, đừng nói bốn đao, chém một đao đã làm đa số cường giả trở nên vô cùng lạnh lùng, vì bọn họ đã vứt bỏ thứ mình để ý nhất.
Bình thường đao kia chém tình thân, tình yêu, tình bạn.
Nữ Hoàng lộ biểu tình kinh hoàng, với nàng thì quan trọng nhất là Lăng Hàn, bắt nàng chém vào tình yêu thì nàng thà chết còn hơn. Nhưng mang theo chấp niệm đột phá Trảm Trần không chừng sẽ chém chết bản thân, từ nay biến mất trong thiên địa.
Muốn trường sinh bất tử đâu có dễ, không trả giá đắt thì sao được?
Nữ Hoàng ngẫm nghĩ, nói:
– Nếu buộc phải chém bản thân thì ta thà không thành tiên, cùng ngươi bên nhau trọn đời.
Trảm Trần không nhất định phải chém tình yêu, có thể chém bất cứ thứ gì mà mình quan tâm. Nhưng khi đến bước đường đó, thiên địa hồng lô tra hỏi, đa số người sẽ trực diện bản tâm, bất giác chém duyên trần mà mình trân trọng nhất.
Sao có thể giữ tỉnh táo trước đại đạo? Chỉ thiên tài trong thiên tài mới làm được điều này.
Lăng Hàn ôm eo Nữ Hoàng:
– Vì vậy muốn đột phá Trảm Trần phải lên kế hoạch đã.
Không chỉ có Nữ Hoàng, tất cả mọi người trong Hắc tháp đều phải chuẩn bị đàng hoàng, không thì rất dễ chém đứt tình cảm với người thân, người yêu của mình.
Lăng Hàn đến dưới Luân Hồi thụ, mọi người không ngừng tu luyện. Hắc tháp hút linh khí từ Tiên Vực cộng thêm Luân Hồi thụ hỗ trợ, mỗi người tiến bộ rất nhanh.
Lăng Hàn nói rõ tình huống với bọn họ rồi cùng Nữ Hoàng ra khỏi Hắc tháp. Người bên trong chưa đi ra được, phải dung hợp quy tắc hai giới đã.
Nghỉ ngơi một đêm rồi bắt đầu huấn luyện.
Lấy đội làm đơn vị, mười đội do mười giáo quan dẫn dắt. Giáo quan của độ Lăng Hàn tên là Ngũ Tinh, một nam nhân trung niên vóc dáng mập mạp, tu vi đỉnh Thánh Vương.
Ngũ Tinh vừa huấn luyện vừa chửi xối xả:
– Đám rác rưởi các ngươi, bọ chó vô dụng, kêu ta huấn luyện các ngươi đúng là nhục nhã ta! Ta bỏ chiến hữu qua một bên đến đây huấn luyện các ngươi là để xem biểu diễn như con khỉ thế này sao?
– Phế vật!
– Đần độn!
– Heo thông minh hơn các ngươi gấp trăm lần!
Ngũ Tinh chửi không cần biết ngươi huấn luyện giỏi hay dở.
Mọi người vốn đã tụt sĩ khí vì đi theo Lăng Hàn chất lượng đoàn đội thấp, giờ bị chửi thì càng khổ không chịu nổi, ước gì có thể xuất ngũ ngay.
Nhưng tiến vào không dễ dàng, muốn đi càng không dễ. Bọn họ chỉ có hai cách rời đội, một là mỗi năm loại một người, hai là vì các loại nguyên nhân mà chết, nằm rời đi. Mọi người đều theo dõi danh ngạch bị loại đó, nên biểu hiện cực kỳ kém.
Đến ngày thứ ba biểu tình Ngũ Tinh quái dị tuyên bố bọn họ bị ban nhiệm vụ trừ cướp, lập tức lên đường.
Cái gì? Mau về?
Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, cảm thấy rất đột ngột.