Phía sau hắn, trong Phá Không Toa, cha con Tử Long giận sôi.
Suốt năm tháng, không ngờ bọn họ vẫn không thể đuổi kịp Dương Khai, Tử Long quả thực không thể tin một Phản Hư Cảnh có tốc độ như thế, nghị lực kinh khủng và lực lượng không cạn kiệt.
Hắn đã sớm phát hiện không đúng, Dương Khai làm hắn có cảm giác như đang câu cá — Dương Khai là người câu cá, mà nhóm mình là con cá ngu xuẩn.
Dù vậy Tử Long cũng không thể bỏ qua.
Chuyện đã đến nước này, bỏ qua nghĩa là thất bại, sao Tử Long có thể chấp nhận?
Cho nên hắn cắn răng truy kích Dương Khai.
Hứa Nguy dùng qua Đại Hoàng Huyết đan một lần lại biến thành da bọc xương, mà lần này còn nghiêm trọng hơn lần trước, hai tròng mắt của hắn trở nên vẩn đục, con ngươi có điểm trắng, thân thể gầy guộc ngồi lung lay sắp đổ, dường như tùy thời có thể đi xuống Hoàng Tuyền.
Thỉnh thoảng Tử Đông Lai quát mắng hắn, Hứa Nguy cũng không có khí lực đáp lại.
Tình cảnh như vậy nếu là võ giả khác đã sớm chết, nhờ Hứa Nguy là cường giả Hư Vương Cảnh mới duy trì được chút sinh khí.
Bất quá sau lần này hắn chắc chắn trở thành phế nhân, sống không được bao lâu.
Phía sau là Quỷ Tổ thi triển bí thuật, mang Nghê Quảng và Tuyết Nguyệt, vừa dò xét phương hướng của Dương Khai vừa đuổi theo.
Khổng Pháp đi cuối cùng, dường như không ai biết sự hiện hữu của hắn.
– Thời gian quá lâu rồi, lão quỷ, ngươi xác định Dương Khai còn sống? Chưa bị Tử Long bắt được? Nghê Quảng vừa đuổi theo Quỷ Tổ vừa cao giọng hỏi.
– Ân, Dương tiểu tử vẫn bình yên, ngươi yên tâm, ngày đó lão phu ở Thất Lạc Chi Địa để lại một đạo phó hồn Vạn Hồn Phiên trong cơ thể hắn, nếu hắn chết, phó hồn kia nhất định cũng hồn phi phách tán, hiện giờ lão phu đang dựa vào Vạn Hồn Phiên để xác định vị trí của hắn, điểm này lão phu có thể khẳng định.
– Vậy thì tốt. Nghê Quảng vừa nói vừa nhìn Tuyết Nguyệt, thấy nàng thở phào, không khỏi thầm thở dài.
Chuyến này nếu không liên quan tới Bất Lão Thụ, tới Tuyết Nguyệt, hắn sẽ không tiếp tục đuổi.
Hắn chưa bao giờ truy đuổi lâu như vậy, mặc dù năm đó bản thân bị trọng thương, bị người ta đuổi giết cũng chỉ là một tháng mà thôi, thời điểm đó, Ngả Âu hội trưởng mang nhóm lớn huynh đệ tới tiếp ứng mình, đồng thời giết sạch địch nhân giúp mình báo thủ thật sảng khoái.
Giờ nghĩ lại chuyện cũ hiện rõ ràng trước mặt.
– A! Đang nói, Quỷ Tổ bỗng biến sắc.
– Thế nào?
Quỷ Tổ xoay đầu đi chỗ khác, kinh ngạc nhìn Nghê Quảng, từ từ nói: – Phó hồn kia… biến mất rồi.
– Cái gì? Nghê Quảng cả kinh thất sắc.
Tuyết Nguyệt nghe vậy sắc mặt trắng bệch, suýt nữa té xỉu.
Vừa rồi Quỷ Tổ còn nói, chỉ cần Dương Khai còn sống, Vạn Hồn Phiên sẽ có cảm ứng vi diệu với phó hồn trên người hắn, nhưng giờ phó hồn đã biến mất, chẳng phải là Dương Khai hắn…
Tuyết Nguyệt không dám nghĩ tiếp nữa, hốc mắt đỏ lên, nước mắt sắp chảy ra.
– Ngươi không lầm đấy chứ? Nghê Quảng hét lớn.
– Chờ một chút! Quỷ Tổ nhíu mày, nhìn một hồi, nét mặt suy tư nói: – Địa phương quỷ quái này, lão phu cảm thấy có chút quen thuộc.
– Lúc nào rồi mà còn nghiên cứu địa phương gì gì đó? Nghê Quảng cố nháy mắt ra dấu với Quỷ Tổ, ám hiệu Tuyết Nguyệt không ổn, mau nói khác đi.
– Hắc! Quỷ Tổ sáng mắt, cười ha hả: – Lão phu nhớ ra rồi, thì ra là vậy.
– Ta nhổ! Ngày thường Nghê Quảng ôn văn nhĩ nhã, thời khắc này không khỏi chửi thề, thầm nghĩ lão quỷ này quả thực là óc heo a… lão phu nháy mắt như vậy mà hắn cũng không nhìn ra.
Quỷ Tổ không chút phật lòng, ngược lại cười hắc hắc, nói với Tuyết Nguyệt: – Nha đầu, đừng lo lắng, Dương tiểu tử chưa chết đâu.
– Nhưng mà… nhưng mà ngài mới nói… Tuyết Nguyệt lo lắng nói.
– Vừa rồi ta không nói Dương tiểu tử chết a, ta chỉ nói là phó hồn biến mất. Quỷ Tổ khẽ cười. – Vừa rồi là lão phu vội vàng, không cảm giác rõ ràng, a, đúng là phó hồn đã biến mất, nhưng không phải bị hủy diệt, mà là… nói thế nào đây, tựa như nếu lão phu ở Thất Lạc Chi Địa sẽ không cảm ứng được phó hồn nằm ngoài Thất Lạc Chi Địa, ngươi hiểu ý ta chứ?
– Rốt cuộc ngươi muốn nói cái gì? Nghê Quảng liếc mắt nhìn hắn.
– Ha ha, các ngươi chỉ cần biết Dương tiểu tử chưa chết là được rồi, hơn nữa, lão phu đã biết hắn muốn đi đâu. Quỷ Tổ vừa cười to, vừa đưa tay thu lại Vạn Hồn Phiên chiêu sau đó vung tay lên: – Đi thôi, tin rằng bây giờ Tử Long đang tức hộc máu.
– Sao ngươi biết được? Nghê Quảng khó tin nhìn hắn, hắn cảm thấy lão quỷ này làm việc không đáng tin cậy, tông môn của Dương Khai có thêm hắn không biết là hên hay xui a.
– Hắc hắc, ngươi cứ chờ xem.
Ba người tiếp tục bay đi.
Một lúc lâu sau, bỗng nhiên Nghê Quảng giật mình, cách đó không xa có mấy đạo thân ảnh trong hư không.
Người ở giữa không phải Tử Long sao?
Nhận ra khí tức của đám người Nghê Quảng, Tử Long quay đầu, âm trầm nhìn qua.
Bốn mắt nhìn nhau, Nghê Quảng cười ha hả: – Ha ha, hỗn đản này đúng là đang tức giận nha.
– Ta đã nói rồi. Quỷ Tổ ra vẻ ta biết từ lâu rồi.
– Làm sao ngươi biết được? Nghê Quảng tò mò.
– Hắn không đắc thủ đương nhiên là tức giận rồi, hơn nữa đuổi theo năm tháng, bỗng nhiên bị mất dấu vết của Dương tiểu tử, ngươi đoán xem tâm tình hắn thế nào? Quỷ Tổ giải thích.
Nghê Quảng nhíu nhíu mày suy tư, một lát sau mới tức giận nói:
– Cảm giác cực kỳ ức chế, hơn nữa Dương Khai còn là một Phản Hư Cảnh, má nó, nếu ta là Tử Long, tự sát cho rồi.
Sau khi nói xong, lại có chút hả hê không ngừng cười to.
– Không đúng nha, làm sao ngươi biết Dương Khai trốn thoát rồi? Nghê Quảng bỗng ý thức được cái gì, kinh ngạc nhìn Quỷ Tổ.
– Bởi vì chỗ này… trước kia ta đã tới, ta còn đây 2000 năm, cho nên ta biết Dương tiểu tử trốn thoát rồi, hơn nữa ta biết hắn chạy đi đâu!