Nam nhân mặt vàng vọt nghênh kiếm bay tới, kiếm phong đụng thương phong, giống y như chiêu đầu tiên va chạm.
Trước khi va chạm con ngươi nam nhân mặt vàng vọt co rút, mũi nhọn đâm tới trước mặt gã bỗng như mưa to tản ra, các tia sáng lạnh như mưa sao băng nhanh khiến người không phân biệt được thật giả, tiếng rồng ngâm làm rối loạn tinh thần.
Nam nhân mặt vàng vọt đâm kiếm nhanh chóng đổi thế công thành thế thủ, từng tia sáng lạnh như sấm chớp đan xen thành lưới chặn trước mặt gã.
Tiếng nổ bùm bùm vang vọng.
Chung Ly Khoái đứng xem, tấm tắc khen, thầm nghĩ: Tốc độ đâm thương của tiểu tử này nhanh hơn hồi xưa nhiều.
Bản thân Miêu Nghị không so sánh mình với bản thân ngày xưa, hắn chỉ biết rằng tu vi đột phá đến Kim Liên tứ phẩm thì tốc độ khống chế đâm thương càng thoải mái hơn.
Tu vi của đối phương cao hơn mình, mỗi lần thương kiếm va chạm hầu như chấn loạn thế công của cây thương. Thế công bị loạn Miêu Nghị liền đổi sang chiêu thứ hai tấn công, dù đôi tay bị chấn tê rần thì hắn vẫn cứng rắn công kích, không thể để đối phương áp sát. Chỉ cầu khoái công, không để đối phương có cơ hội thở dốc phản công, phải nhanh chóng đánh gục đối phương trước khi mình bị chấn tê liệt.
Nhanh! Quá nhanh! Thật nhanh!
Trước mặt có bóng thương khắp nơi, nam nhân mặt vàng vọt luống cuống huơ lung tung, chiêu thứ hai như bão tố, chiêu tứ ba, chiêu thứ bốn…
Nam nhân mặt vàng vọt huơ kiếm lung tung cảm giác tay sắp rút gân, đối diện thế công cuồng bạo như vậy làm gã thấy bất lực. Rõ ràng tu vi cao hơn đối phương nhưng bị đánh chỉ có thể đón đỡ, không có cơ hội phản công. nam nhân mặt vàng vọt biết Miêu Nghị ra thương rất nhanh, nhưng tự mình lĩnh giáo khiến nỗi lòng của gã cực kỳ rung động. Khiến nam nhân mặt vàng vọt giật mình nhất là sao tu vi của Miêu Nghị có thể cứng rắn đánh với tu vi như gã được?
Nam nhân mặt vàng vọt đâu biết thương trong tay Miêu Nghị giảm bớt sức, chiến giáp cũng giúp giảm một phần, sức mạnh đánh vào người hắn cùng lắm cỡ sáu mươi phần trăm. Bằng vào tu vi của nam nhân mặt vàng vọt nếu có thể thi triển ra sức mạnh quái dị giống Phong Bắc Trần thì Miêu Nghị không dám cứng rắn đánh nhau.
Miêu Nghị nói cho nam nhân mặt vàng vọt thì sẽ đánh ba mươi chiêu, từ chiêu thứ sáu trở đi gã hết chịu nổi, thế đi lưới kiếm lộ ra sơ hở. Đầu thương sắc bén cắm phập vào, xoẹt một tiếng cắn một ống tay áo của gã rách tung tóe lộ ra cánh tay trắng nõn như ngó sen, màu khác với bàn tay.
Phòng ngự bị công phá, tay áo bị xé rách, cánh tay súyt bị phế, nam nhân mặt vàng vọt giật nảy mình, kiếm chiêu bị chặn lại không thể tiếp nối. Sơ hở xuất hiện, đối diện thế công như giông tố của Miêu Nghị thì sao ngăn nổi.
Nam nhân mặt vàng vọt hét to một tiếng:
– Ngưu Hữu Đức!
Là giọng nữ.
Kiếm đỡ dưới đầu thương, đầu mũi thương chỉ kém khoảng cách một bàn tay là sẽ đâm trúng ngực nam nhân mặt vàng vọt. Nhưng thương đã ngừng lại, tiếng rồng ngâm vù vù quanh quẩn ở đầu thương.
Miêu Nghị không muốn giết nam nhân mặt vàng vọt, đợt đầu tiên đánh nhau hắn đã cảm giác được đối phương không định giết hắn, thứ hai là chưa biết đối phương là ai, tại sao đi theo hắn.
Miêu Nghị giơ thương đứng lặng, khóe môi co giật. Giọng của đối phương hơi quen tai, đúng là giọng nữ cực kỳ quen thuộc, Miêu Nghị nghi ngờ không biết mình có nghe lầm không.
Đinh!
Nam nhân mặt vàng vọt một kiếm đẩy thương của Miêu Nghị ra, tay giật miếng da dính chặt trên cổ gần cổ áo, xé bỏ ngụy trang trên mặt lộ ra khuôn mặt khuynh thành trắng trẻo, Hoàng Phủ Quân Nhu.
– Là nàng?
Miêu Nghị thu thương lại, trợn trắng mắt tức giận hỏi:
– Nàng đi theo ta làm gì?
Hoàng Phủ Quân Nhu khinh thường nói:
– Trời sao lớn như vậy, đó không phải nhà của ngươi, ta muốn chạy đến đâu thì tới đó, dựa vào cái gì nói là ta đi theo ngươi?
Nhưng mắt Hoàng Phủ Quân Nhu còn đọng lại hoảng hốt, nàng nghe Huyết Yêu nói thương pháp của Miêu Nghị lợi hại nên muốn lĩnh giáo thử, không ngờ ghê gớm đến thế. Hèn gì Miêu Nghị đánh bại được Huyết Yêu, còn lực áp quần hùng trong sát hạch trăm năm.
Giây sau Hoàng Phủ Quân Nhu nghiến răng khó chịu, thua trong tay Miêu Nghị làm nàng không phục, nhưng cũng hơi mừng, ít ra nàng không thất thân cho một kẻ vô dụng, có chịu thiệt cũng không quá oan.
Miêu Nghị lười để ý Hoàng Phủ Quân Nhu, hắn thu lại chiến giáp và thương trên người, bay tới bên cạnh Chung Ly Khoái kêu lên:
– Chúng ta đi!