Mọi người không khỏi khó chịu, họ đều muốn trèo lên cành cao, nhưng lại không muốn những con chim khác ở trên cành cao này.
“Xin hỏi là người nhà nào?”
Có người hỏi một cách bất đắc dĩ.
Hứa Trúc Linh nhẹ nhàng lắc đầu, sợ rằng họ có thể có bất kỳ suy nghĩ sai lệch nào.
Nhưng dù sao giấy cũng không gói được lửa, những chuyện này cuối cùng gì cũng sẽ lộ ra ngoài.
Hứa Trúc Linh bận rộn cả buổi sáng, bị người ta lôi kéo mà hỏi chuyện quản lý tình cảm vợ chồng.
Thật ra cô chẳng hiểu gì cả, bởi vì hôn nhân hoàn toàn không phải chuyện của một mình người phụ nữ, nếu trái tim đàn ông không hướng về bạn thì dù bạn có cố gắng thế nào cũng sẽ rất khó khăn.
Cô kiếm cớ về sớm, đến khi ra được bên ngoài mới có thể thở phào nhẹ nhõm.
Những người giống như sói hổ này bề ngoài có vẻ hào hoa, nhưng thực tế họ đều là những người đáng thương.
Buổi chiều trời vẫn còn năng ấm, trên phố vắng bóng người qua lại.
Cô không để Cố Thành Trung đến đón mà định trực tiếp đến công ty gặp anh.
Tài xế vốn đang thuận lợi lái xe, đột nhiên xe phanh gấp, cô ngồi ở băng ghế sau không để ý nên trán đập vào phía trước, đau đến kêu ra tiếng.
“Thưa cô, tôi … hình như đã đụng trúng người rồi.”
Người lái xe run rẩy nói.
Nghe xong lời này thì trái tim Hứa Trúc Linh liền thắt lại, lập tức xuống xe kiểm tra.
Đó là một người phụ nữ ăn mặc rách rưới, mặt mũi xám xịt, không thể nhìn rõ được hình dáng thật của cô ấy.
Trên người cô ấy vẫn còn những vết thương trông như thể bị quất bằng roi vậy. : Thực ra xe không tông trúng nhưng khi sang đường cô ấy không nhìn xe, lại bị ngất đi ở giữa đường.