“Tốt lắm tốt lắm.” Vương của Bạch Thụy cười cười ôm cháu trai thật chặt, vỗ vỗ vai, “Công việc thế nào, ba mẹ con thì sao, có khỏe không?”
“Khỏe lắm ạ.”
“Ừm, lần sau bảo mẹ con mang cháu gái tới cho ta xem một chút, đúng rồi, con vẫn chưa lấy vợ hả?”
“… Chưa ạ.”
“Nếu không thích loài người thì cứ tới tìm ông ngoại, ta sẽ chọn lựa cho con.” Vương vừa đi vừa nói chuyện với Việt Tu, nụ cười ấm áp, ngay cả khí thế quanh thân cũng hòa ái rất nhiều, hiển nhiên là tâm trạng không tệ. Hai người nhanh chóng đi tới gần, ánh mắt Vương lại nhìn về phía Bạch Thời, vươn tay: “Đến đây nào, gọi ông ngoại.”
Bạch Thời duỗi móng vuốt về phía ông, ngoan ngoãn kêu một tiếng.
Vương ôm cậu vào lòng vuốt ve, mãi một lúc sau mới thả lỏng: “Lúc nãy định đón ta?”
Bạch Thời lại kêu một tiếng.
Vương lập tức vui vẻ, phát hiện bạn nhỏ này được phun thuốc che giấu, ông đoán là Việt Tu làm, không hỏi nhiều, mà nhìn về phía những người khác, sau đó đặt ánh mắt lên người Tống Minh Uyên vừa ôm cháu ngoại nhà mình, nhớ tới việc con gái từng đề cập qua, vừa vuốt ve cháu ngoại, vừa hỏi một câu đầy thấu hiểu: “Đây là vợ con hả?”
Tống Minh Uyên: “…”
Mọi người: “…”
Bạch Thời phản ứng một giây: “Ngao!”
Mặc dù không có trí nhớ, nhưng cậu đã thích thì người này chính là của cậu đó nha!
Vương gật đầu khen ngợi, lại dò xét Tống Minh Uyên một lát, cảm thấy thuận mắt hơn tên vô sỉ bắt cóc con gái mình nhiều, cũng bảo Tống Minh Uyên gọi một tiếng ông ngoại, hài lòng dẫn họ vào nhà.
Việt Tu biết ông rất bận, chỉ nói chuyện phiếm vài câu là chuyển tới chủ đề quan trọng. Lúc trước Vương đã nhận được tin tức của họ, đương nhiên biết tình huống trước mắt của cháu ngoại, lập tức ra lệnh cho bác sĩ kiểm tra một chút, sau đó mới biết nguyên nhân là do hấp thu thuốc xúc tác quá nhiều, chỉ cần uống thuốc thải bớt ra là được, lúc này mới yên tâm, lệnh cho họ đi chế thuốc.
Bạch Thời không nhịn được mà duỗi móng vuốt, hỏi thăm phải làm sao để biến thành người.
Trái tim Việt Tu hẫng một nhịp, không đợi anh đổi chủ đề đã nghe thấy ông ngoại lên giọng giáo dục: “Biến thành người gì? Thế này thật là đẹp, Bạch Thụy thú chúng ta nên thế này, đúng rồi ta còn chưa nói cho con, tiểu Tu, con cũng biến về cho ta!”
Vì vậy Việt Tu đành cam chịu mà biến ra một đôi tai cùng một cái đuôi xù xù lông, câm nín ngồi một góc.
Bạch Thời: “…”
Mọi người: “…”
“Vậy mới đúng.” Vương tiếp tục dạy dỗ họ, từ địa vị bá chủ của Bạch Thụy thú cho đến việc con gái quý giá bị tay ất ơ nào đó lừa tới nơi xa xôi như vậy, bình thường muốn gặp cũng khó, hay là con dứt khoát kéo mẹ và em gái tới nơi này đi, sao Bạch Thụy là một nơi cực kỳ tốt đẹp, tiểu Tu vẫn chưa lấy vợ đúng không, ở đây tìm luôn… Cuối cùng nếu không phải trợ lý nhắc nhở ông phải thăm dự một buổi tiệc quan trọng, có lẽ Vương sẽ bắt đầu chủ đề chọn những ứng cử viên sáng giá cho Việt Tu mất.
Việt Tu lập tức thở phào nhẹ nhõm, cung kính tiễn ông ra ngoài, lúc quay lại mới nhìn họ, giải thích rằng ông ngoại chỉ có đúng một người con, cho nên những năm qua cực kỳ oán giận.
Mọi người gật đầu, cũng hiểu là Vương đã chịu nhắc tới việc này trước mặt họ, có lẽ không coi họ như người ngoài, đương nhiên cũng không chú ý. Bọn họ vẫn chưa hết chênh lệch múi giờ, ngồi thêm một lát, mọi người lần lượt vào phòng nghỉ ngơi.
Thuốc của Bạch Thời phải uống năm ngày liên tục, vì thế cả nhóm yên tâm ở lại. Kiến trúc nơi này dùng màu sáng làm chủ đạo, không có cảm giác ánh sáng kim loại lạnh lẽo như những thành phố lớn, hơn nữa nhà không xây tầng quá cao, đứng ở sân thượng nhìn về nơi xa sẽ thấy núi cao mây trắng, trời xanh chim bay, chỉ ngắm thôi cũng thấy trong lòng khoan khoái dễ chịu.
Mấy ngày nay, ngoại trừ Vương, còn có các thành viên hoàng tộc khác tới thăm hỏi, dẫn họ ra ngoài chơi một vòng, vài người thì vô tình gặp mặt sẽ lên tiếng chào hỏi, lễ phép xa lánh.
Bọn họ đều là những người rất thông minh, nhanh chóng phát hiện ra vấn đề. Hình như đám người trong hoàng tộc chia làm mấy phái, một phái chịu thân cận với họ, một phái thì giữ khoảng cách, còn có một phái khác âm thầm quan sát họ, như thể ôm địch ý nào đó, không hiểu vì sao.
Lam suy nghĩ một lát, bỗng quay sang nhìn đại ca, hai người gần như cùng nghĩ tới một sự kiện —— Con lai… Bất kể là ở đâu, tình cảnh của con lai đều rất tế nhị, cho dù địa vị cao quý, sự thật này cũng không thay đổi.
Cho nên, dù Vương thương và hết mực cưng chiều hai anh em A Bạch, không có nghĩa là tất cả hoàng tộc đều vui vẻ tiếp nhận.
Việt Tu không muốn gây phiền toái cho ông ngoại, xưa nay cũng không thèm để ý tới đám người kia, nhưng gần đây anh cũng cảm thấy chút địch ý, tò mò tìm người hỏi vài câu, nhanh chóng biết được một sự kiện.
Tống Minh Uyên bình tĩnh hỏi: “Chọn thái tử?”
“Phải, bà ngoại anh qua đời sớm, ông ngoại chỉ có một người con gái là mẹ, cho nên bây giờ muốn chọn một người xuất sắc trong thế hệ trẻ để đảm nhiệm vai trò thái tử.”
Lam khẽ cười: “Hiểu rồi, bọn họ nghĩ anh và A Bạch tới để tranh đoạt vị trí kia đây mà.”
Việt Tu gật đầu bất đắc dĩ.
Đã biết rõ nguyên nhân, bọn họ cũng trở nên bình tĩnh, dù sao họ chỉ ở mấy ngày là đi, không ảnh hưởng gì tới đám người kia. Tống Minh Uyên nhìn cái nắm nhỏ nhỏ trắng trắng vừa uống thuốc xong là cuộn lại một cục đòi chết, ôm lấy cậu, quay về phòng ngủ.
Bây giờ là cuối xuân đầu hè, gió đêm thổi tấm rèm lay động, cuốn cả hương cỏ cây trong vườn vào phòng, thật thoải mái. Bạch Thời mơ mơ màng màng trở mình, chuẩn bị rúc vào trong ngực bạn trai, nhưng lúc này bỗng phát hiện ra cái gì, cậu giật mình mở mắt, ngẩng đầu nhìn sân thượng.
Ánh trăng sáng rọi, bên dưới rèm cửa lung lay có thể nhìn thấy một con Bạch Thụy thú xinh xắn đang ngồi ở đằng ấy, yên lặng nhìn cậu.
Bạch Thời phản ứng một giây, nhìn Tống Minh Uyên, chầm chậm chui ra khỏi chăn, nhẹ nhàng nhảy xuống giường, chạy tới gần Bạch Thụy thú nọ, kinh ngạc hỏi: “Cậu là ai?”
“Không cần biết.” Bạch Thụy thú nhìn Bạch Thời, “Ta chỉ đến để nói cho ngươi biết gia tộc tuyệt đối không đồng ý một đứa con lai trở thành lãnh đạo, các người tốt nhất nên thức thời, nếu còn cố tham gia, đến lúc đó sống hay chết đừng trách chúng ta.”
Bạch Thời chớp mắt mấy cái, duỗi móng vuốt chỉ vào phía sau hắn.
“Cái gì?” Bạch Thụy thú vô thức quay đầu lại, nhưng không đợi thấy rõ, hắn chợt cảm giác cơ thể bị một lực đập thật mạnh, sau đó toàn bộ tầm mắt đều đảo lộn.
Bạch Thời đá hắn xuống: “Ngoan, về nhà uống thuốc, đêm hôm khuya khoắt đừng có mộng du.”
Bạch Thụy thú: “…”