Hàn Lập đang ở phía Nam thủy đàm, cũng là trên con đường đi tới khu vực trung tâm, xem ra cũng có thể xem là thuận đường.
Hàn Lập thi triển Ẩn hình thuật trên người, sau đó lên đường, dọc theo đường đi rất cẩn thận. Không biết là có phải Hàn Lập quá khẩn trương hay không, sau khi đi được vài dặm mà vẫn chưa có cái gì ngoài ý muốn phát sinh, tựa hồ cả Ô Long đàm chỉ có một mình hắn.
Nghe được thanh âm nước chảy, Hàn Lập mới đem thần kinh khẩn trương thả lỏng một ít.
Rẽ vài nhánh cây phía trước ra, một hồ nước sâu màu xanh biếc hiện ra, người vừa tới gần, một luồng hơi lạnh tràn tới làm cho Hàn Lập rùng mình.
Đây là Ô Long đàm? Hàn Lập tò mò dò xét.
Thủy đàm diện tích không tính là lớn, xung quanh có những cây có tàn lá lớn vây quanh, trên mặt nước dùng mắt thường cũng có thể thấy được hàn khí, thậm chí bên bờ hồ, còn kết một tầng băng sương trong suốt, có thể thấy được độ lạnh của hồ này.
Hàn Lập đối với mấy cái này cũng không thèm để ý, làm cho hắn quan tâm chính là, ở một chỗ trũng trên bờ hồ, có hơn mười bụi cỏ nhỏ trắng mềm, mỗi cây có năm lá, toàn thân trắng tuyền, tản ra bạch khí nhè nhẹ, tựa hồ bị sương khói bao phủ, thực có vài phần linh căn.
“Không sai, cái này đích thật là Hàn yên thảo, so với tài liệu miêu tả thì không có gì sai biệt!” Hàn Lập nhẹ giọng thì thầm, trong lòng có vài phần mừng thầm.
Tuy nói cỏ này cùng với Trúc Cơ đan cũng không có quan hệ gì, nhưng ngay từ đầu có thể dễ dàng vào tay như thế, cái này thật đúng là motọ dấu hiệu tốt.
Hàn Lập theo thói quen quan sát xung quanh, đang muốn bước ra, bỗng nhiên sắc mặt hơi đổi, thân mình cúi xuống, nhẹ nhàng lui lại mấy bước, ẩn nấp sau những cành lá, sau đó mặt không chút thay đổi nhìn về phía bên trái khu rừng rậm.
Không bao lâu sau, có bóng người lấp ló, một người áo lam thăm dò cẩn thận đi ra, theo trang phục mà xem ra, người này thuộc Thiên Khuyết bảo. Người này cực kỳ cẩn thận, một bước ba lần quay đầu lại, không ngừng quan sát chung quanh. Theo nắm tay đang nắm chặt lại mà thấy, hẳn đang chuẩn bị ứng phó với tập kích, phương hướng hành động chính là mấy đóa “Hàn yên thảo” kia.
Hàn Lập thở dài một chút, xem ra cũng khó vô công mà được.
Đối phương cẩn thận như thế, tuyệt không có khả năng đánh lén thành công, mà hắn cũng không định cùng người này mặt đối mặt đại chiến một hồi, như vậy rất là mạo hiểm, rất không đáng!
“Xuất hiện đi! Ta thấy ngươi rồi, không cần trốn nữa!” Cách Hàn yên thảo chỉ vài chục bước, người áo lam nọ đột nhiên dừng bước, xoay người lại hô lên.
Hàn Lập cả kinh, nghĩ đến không cẩn thận lộ ra dấu vết, bị nhìn ra tung tích. Nhưng lập tức, thầm cười khổ vài tiếng, bởi vì người áo lam này tuy lớn tiếng như vậy, nhưng hai mắt lại không ngừng xoay chuyển, căn bản không có hướng về phía Hàn Lập ẩn thân, mà là nói đại mà thôi.
Hàn Lập vừa tức giận vừa buồn cười, thấy người áo lam hô to gọi nhỏ một hồi, mới chân chính yên tâm tới hái “Hàn yên thảo”. Người áo lam này cách làm tự cho là thông minh, Hàn Lập cũng đang do dự, có nên thừa dịp đối phương buôn lỏng mà tập kích sau lưng hay không.
Chủ ý còn chưa định, người áo lam động tác cực nhanh liên tiếp hái ba bốn cụm bạch thảo, xem ra người này cũng biết rõ đạo lý đêm dài lắm mộng, trong chớp mắt những bụi cỏ này trở thành hư không.
Hàn Lập thầm nhủ quyết định thối lui, mục tiêu chủ yếu của hắn là ba vị chủ dược của Trúc Cơ đan, lúc này ở phía trước, tận lực bảo trì thực lực mới là cách làm tốt nhất!
Nghĩ như vậy, Hàn Lập lặng lẽ chuyển thân đi, rời khỏi vài chục trượng mới yên tâm đang định đi nhanh, để cho người nọ sau khi hái xong khỏi bám theo.
Nhưng thân hình của hắn vừa mới triển khai, từ phía thủy đàm truyền đến một tiếng hét thảm, nghe thanh âm, đúng là của người áo lam kia.
Hàn Lập rùng mình, sau khi trù trừ một chút, cắn răng lặng lẽ quay trở lại, hắn phải hiểu rõ ràng là thế nào, để miễn cho bản thân khỏi nhận lấy kết cục tương tự.
Khi Hàn Lập trở lại bên cạnh thủy đàm, thì bên bờ hồ xuất hiện thêm hai gã bộ mặt hung ác. Xem qua quần áo ăn mặc thì là người của Linh thú sơn.
Lúc này, bọn họ đang cao hứng phấn chấn xem túi trữ vật của gã đệ tử Thiên khuyết bảo, bên người còn có hơn mười con đại thiềm thừ màu lam. Mà người áo lam, cả người trên dưới có trên mười mấy lỗ thủng, đã chết từ đời nào rồi.
“Vu sư huynh, chủ ý này rất hay, khi phát hiện tên ngu xuẩn này, cũng không trực tiếp xuống tay, mà là trước tiên đuổi tới Ô Long đàm, theo nước thả xuống một chút Khu thú phấn, tạm thời khống chế được một đám Hàn băng thiềm. Hắc hắc! Sau đó thi pháp phân tán sự chú ý của hắn, dưới sự hỗ trợ của lực lượng yêu thú, từ sau lưng cấp cho tiểu tử này một đôi Băng trùy thuật, lập tức xử lý hắn. Người này chỉ sợ đến chết cũng không nghĩ tới, lại bắt được một đám yêu thú cấp thấp trong tay. Chẳng qua, người nầy của cải thật đúng là phong phú! Sư huynh, không bằng chúng ta đem số thảo dược này cứ để ở đây, để câu những người khác tới, số Hàn yên thảo này để làm mồi!” Tên tuổi còn trẻ, hung hăng đá một cước vào thi thể của đệ tử Thiên khuyết bảo, có chút tham lam nói.