Triệu Tử Văn cảm nhận được thân thể mềm mại đầy đặn và động lòng người và mùi hương u lan từ cơ thể Đại tiểu thư, nhưng trong lòng hắn không hề có chút tà niệm nào. Cảm giác ấm áp này hắn thấy như đã từng gặp ở đâu đó rồi, dường như trong mơ đã từng thấy. Sự ấm áp rất là quen thuộc ……
– Đừng sợ, ta sẽ bảo vệ ngươi.
Lúc này, Đại tiểu thư cười như hoa đào gặp mưa, điềm đạm và đáng yêu, đâu còn phong phạm lạnh lùng băng giá như thường ngày nữa, giờ chỉ còn là một tiểu cô nương yếu ớt bị người ta ức hiếp. Triệu Tử Văn không kìm nổi nói ra những lời này, mà hắn cũng biết là Đại tiểu thư đã rất sợ hãi nên mới có thể bổ nhào vào trong lòng hắn như vậy.
Vô số người đã chạy qua trên người bọn họ, giống như một cuốn phim quay chậm, quay đi quay lại mãi một cảnh tượng đầy gay cấn. Những đau đớn trên người Đại tiểu thư dần giảm đi, nhưng Triệu Tử Văn vẫn bảo hộ nàng như thế. Không ngừng có người bước qua dẫm lại người hắn, nhưng thủy chung hắn vẫn duy trì nụ cười xấu xa. Nhìn hắn đau như bị dao cắt lại làm ra bộ dạng không có gì đáng kể, Đại tiểu thư thấy lòng đau xót, khẽ hỏi:
– Hạ Văn, đau không?
Triệu Tử Văn nhếch mép cười, nói:
– Chỉ là một chút vết thương nhỏ thôi mà.
– Hạ Văn……
Đại tiểu thư tránh trong lòng hắn, lẩm bẩm gọi.
– Gì cơ?
Triệu Tử Văn thấy Đại tiểu thư dường như có gì muốn nói lại thôi thì kỳ quái hỏi lại.
Đại tiểu thư cười cười, khuôn mặt hồng lên, nhỏ giọng nói như tiếng muỗi kêu:
– Ngươi……sẽ vĩnh viễn bảo hộ ta chứ?
– Mẹ nó chứ, dẫm lên người ta còn chưa đủ lại còn dám sờ cả mông ta nữa chứ.
Triệu Tử Văn cũng không phải là loại người tùy tiện để cho người khác ức hiếp. Trong đám người chen chúc kia cũng có không ít trẻ con. Hắn mà dùng sức gạt hết mọi người xung quanh ra thì có khi lại thành hỏng bét, không khéo lại chết người cũng nên. Bất đắc dĩ hắn đành nuốt giận bảo hộ Đại tiểu thư trong lòng. Hắn bị người ta dẫm lên thì cảm thấy thật khó chịu, vừa rồi lại bị kẻ nào đó sờ soạng lên người nên không kìm nổi căm tức mắng mỏ.
– Hả?
Đại tiểu thư kinh hãi kêu lên một tiếng, mặt đỏ như lửa đốt, không còn lòng dạ nào động chạm vào hắn, bàn tay mềm vội vã thu lại, chân tay luống cuống cúi đầu xuống.
“Hóa ra là Đại tiểu thư à. Ôi chao, sao Đại tiểu thư lại có cái sở thích thế này cơ chứ?” Ánh mắt Triệu Tử Văn có vẻ quái dị nhìn nàng, ho nhẹ một tiếng rồi nói lảng đi:
– Đại tiểu thư, giờ ngươi cảm thấy thế nào rồi?
Đại tiểu thư vô cùng xấu hổ, vành tai trong suốt đỏ bừng, ấp úng nói:
– Ta …… Không việc gì cả.
Triệu Tử Văn cố gắng bảo trì khoảng cách với Đại tiểu thư, hai tay chống chặt xuống mặt đất. Nhưng hương thơm như u lan đặc biệt trên cơ thể Đại tiểu thư thì trực tiếp xông thẳng vào mũi hắn, khiến cho hắn cảm giác có chút kiều diễm, trong đầu lại hiện lên một hình ảnh quen thuộc trong giấc mộng (1). Hắn cũng không biết tại sao lại có cảm giác này nữa.
Cái trán đen bóng của hắn nhỏ mồ hôi. Mồ hôi lại thuận thế rơi xuống trên người hắn. Khóe miệng hắn còn thản nhiên mỉm cười, không hề có ý khinh nhờn. Đại tiểu thư nhìn đến mức xuất thần. Đây mà là tiểu thư đồng vô sỉ hạ lưu kia sao?
Sau thời gian chừng uống cạn chung trà, đám đông ùn tắc trên đường phố đã đi qua, không còn cảnh chen lấn xô đẩy ầm ĩ như trước nữa. Triệu Tử Văn quệt mồ hôi trên trán. Những vết thương nhỏ trên người vì bị dẫm đạp lên so với chém giết trên chiến trường thì căn bản là chẳng đáng kể gì. Hắn chậm rãi đứng lên, lại kéo cả Đại tiểu thư đứng lên theo, cười nói:
– Đại tiểu thư, không việc gì rồi. Chúng ta đi xem hội đèn lồng đi.
Đôi mắt đẹp của Đại tiểu thư mê man, trong lòng không nhịn nổi thầm nghĩ, “Người xấu này không phải là kẻ phóng đãng sao? Vì sao lại không hề chiếm chút tiện nghi nào của ta cả?” Ánh mắt nàng vừa thất vọng, lại vừa phức tạp, gật đầu nói:
– Chúng ta nhanh đi tìm Hạ Bình đi, bằng không bọn họ sẽ rất lo lắng đó.
Người qua lại trên đường vừa rồi đông quá, Triệu Tử Văn lo lắng cho Đại tiểu thư nên đã bị tách ra, cũng không nghĩ nhiều, cầm bàn tay nhỏ bé của Hạ Vũ Tình mà lần đi.
Ánh mắt Đại tiểu thư rơi trong đêm đen cứ như ngàn chiếc đèn Khổng Minh bay lên vậy, trên mặt cũng hồng lên, bàn tay nhỏ bé run lên nhè nhẹ, căng thẳng toát mồ hôi, vừa sợ lại vừa thẹn, cúi đầu bước đi.
Triệu Tử Văn cơ bản là không để ý đến biểu hiện của Đại tiểu thư mà đang lo lắng cho Lăng Nhi. Đám người vừa rồi quá mức hung hãn, nếu như đụng phải Lăng Nhi thì không biết sẽ thế nào, vội vàng theo bản năng lôi kéo bàn tay nhỏ bé của Đại tiểu thư đi tìm Lăng Nhi.
– Hạ Văn, Văn Đăng có nói qua với ngươi chưa?
Đại tiểu thư trong lòng thấp thỏm, mặt ửng hồng, hạ giọng hỏi.
Triệu Tử Văn thấy nao nao, chậm bước lại, thản nhiên nói:
– Là chuyện tỷ võ chiêu thân phải không? Ta đã đáp ứng với thiếu gia là sẽ giúp ngươi rồi.
Đại tiểu thư cười giảo hoạt nói:
– Vậy ngươi phải giữ lời đó. Ngày mai phải đánh bại tất cả các cao thủ nhé.
– Ngày mai có khi chỉ có mình ta dám báo danh cũng không chừng.
Triệu Tử Văn cười ha hả nói:
– Đến lúc đó có khi ta không cần phải mất sức đấu đá mà vẫn thắng lợi. Cuối cùng cha ngươi một cước xéo ta nát bét.
– Phì!
Đại tiểu thư bịt cái miệng nhỏ xinh, cười phì ra, bảo:
– Chỉ có ngươi mới biết bày trò thế này thôi!
Đôi mắt Đại tiểu thư như nước mùa xuân, mày vẽ sắc nét, thân thể mềm mại, thành thục như đào mật nhẹ nhàng run rẩy, ngực cao mông nở khiến cho Triệu Tử Văn nhìn mà tâm thần rung động, vốn dĩ bước chân đang nóng lòng tìm kiếm Lăng Nhi đã chậm lại rất nhiều.
– Tướng công……
Trong lúc Triệu Tử Văn hơi xuất thần thì chợt nghe thấy tiếng gọi trong trẻo từ cách đó không xa. Hắn vội vàng kéo Đại tiểu thư về phía đó. Nhìn Lăng Nhi dường như không có vấn đề gì, khuôn mặt tuyệt mỹ vẫn hồng nhuận như cũ. Cũng may là dòng người chen lấn xô đẩy trên đường không thương tổn được nàng.
– Đại ca, huynh và Hạ tỷ tỷ không có việc gì chứ?
Bảo Nhi thân thiết hỏi han.
Tam sài lang cũng nhanh bắt kịp họ, nhưng có điều bọn hắn chú ý tới đầu tiên chính là hai tay Triệu Tử Văn và Hạ Vũ Tình đang nắm chặt lấy nhau. Hạ Văn Đăng là người đầu tiên kịp phản ứng, cố tình ho khan vài tiếng, mặt đỏ lên, cất tiếng phá tan bầu không khí đó, cười cười:
– Ái dà, các ngươi đều tới rồi.
Hạ Vũ Tình hai má ửng hồng, vội vã rút tay ra khỏi bàn tay thô ráp đầy ma lực kia, chân tay luống cuống không biết nên làm gì nữa.
– Hạ tỷ tỷ, tỷ không sao chứ? Làm ta lo gần chết.
Dư Tư Lăng dẫn đầu đi tới, kéo cánh tay Đại tiểu thư, giải vây cho nàng.
Hạ Vũ Tình cảm kích liếc nhìn Dư Tư Lăng một cái, nhưng đối mặt với tỷ muội thân thiết nhiều năm, thần sắc nàng cũng có vẻ mất tự nhiên, lắc đầu nói:
– Ta không sao.
Hạng Tử Hiên khẽ thở dài. Hắn cũng không phải kẻ ngu dốt gì, làm sao lại không thấy được quan hệ tinh tế giữa hai người chứ. Sắc mặt hắn có chút tái nhợt, dẫn đầu đoàn người đi về phía hội đèn lồng.
– Tiểu thư, chúng ta cũng đi thôi.
Hạ Bình vốn đơn thuần sao biết được mối quan hệ phức tạp này, cao hứng lôi kéo tay Đại tiểu thư đi về phía hội đèn lồng, theo sát Hạng Tử Hiên.
Triệu Tử Văn thì tư tưởng cởi mở, tính cách hào sảng, sẽ không để cái chuyện nhỏ như lông gà thế này làm ảnh hưởng đến tinh thần. Đại tiểu thư nhìn thì lạnh lùng băng giá, nhưng thực ra nội tâm rất cô độc và yếu ớt. Triệu Tử Văn đối với một người đáng thương như nàng, có thể giúp đỡ được. Dù sao bọn họ đã từng cùng nhau trải qua hoạn nạn, cùng lắm thì khiến cho Hạ tướng quân hung hãn này đuổi hắn cút là cùng.
Hội đèn lồng được tổ chức ở một khối đất trống cạnh chợ. Giữa mảnh đất là một cây đại thụ tròn một trăm năm tuổi. Vô số nam nữ già trẻ vây xung quanh cây cổ thụ châm đèn Khổng Minh. Hàng ngàn chiếc đèn không ngừng chậm rãi bay lên, quay xung quanh cây đại thụ, trong trời đêm xanh thẳm xẹt thành một đường cong xinh đẹp. Bọn họ đều viết lên đèn Khổng Minh những nguyện vọng rồi thành kính vây quanh cây đại thụ làm lễ bái trời cầu phúc.
– Tướng công, muội cũng muốn nguyện.
– Đại ca, muội cũng muốn.
– Hạ Văn, nếu huynh không mua đèn Khổng Minh cho muội thì muội sẽ không bao giờ để ý đến huynh nữa.
Hiện giờ thì Hạ Bình đã trở thành người mạnh mẽ nhất trong tứ nữ. Nàng dẩu cái mỏ hồng hồng xinh xắn lên, dậm châm bình bịch, nói.
Triệu Tử Văn cười đáp:
– Vừa rồi ta đã nói thiếu gia đi mua đèn Khổng Minh rồi, để cho các muội đều có thể ước nguyện được.
Hạ Văn Đăng cầm theo bốn cái đèn Khổng Minh, đi lại phía này, căm giận không ngớt lời làu bàu:
– Hạ Văn chết tiệt! Rốt cuộc thì ngươi là thiếu gia hay ta là thiếu gia?
Đêm Trừ tịch, ở quê hương của Triệu Tử Văn đều là mọi người trong nhà ăn bữa cơm tất niên, cha mẹ hắn cũng không phải ngoại lệ. Hắn nhìn lên không trung xa xa, nhìn vô số ánh đèn Khổng Minh sáng rực dần dần trở thành những chấm nhỏ lập lòe, khóe mắt hơi ướt, nhớ lại thế giới xa xôi kia, một đôi vợ chồng cao tuổi đang ở nhà, chờ đợi đứa con quay trở về.
Bốn tiểu thư đều viết những câu chúc phúc mừng năm mới trên đèn Khổng Minh. Còn tam sài lang cũng dùng ánh mắt háo sắc quét khắp những nàng tiểu thư đang cầu phúc. Chỉ có Hạng Tử Hiên thì đi cùng vậy thôi chứ tâm tư hắn đều đặt hết lên người Đại tiểu thư, ánh mắt lúc nào cũng chú ý đến hành động của nàng.
Nhưng đôi mắt đẹp của Đại tiểu thư lại khẽ liếc về phía Triệu Tử Văn, trong nụ cười ngọt ngào lại có một chút ý hạnh phúc. Ánh mắt ấy dừng lại trên đèn Khổng Minh mà nàng vừa thả, thật lâu không dời đi.
(1) P/s của tác giả: Giấc mộng này của Triệu Tử Văn không giống như giấc mộng kia. Mọi người đừng hiểu lầm. Tiên nữ rốt cuộc là ai, thử cân nhắc một chút sẽ biết ngay nàng là ai. Diễn biến tình cảm giữa Triệu Tử Văn và tiên nữ này cũng vô cùng phấn khích. Mọi người cứ chờ coi.
Home » Story » siêu cấp thư đồng » Chương 180: Đèn Khổng Minh