Chung Linh mở ra cái miệng anh đào nhỏ nhắn đưa ra đầu lưỡi bắt đầu liếʍ ɭáρ côn ŧɦịŧ Tống Thanh Thư, từ nơi lổ tiểu qυყ đầυ rỉ ra từng giọt dịch nhờn, đầu lưỡi Chung Linh dính lên toàn bộ, kéo ra sềnh sệch vài sợi tơ dài.
Chung Linh từ từ nuốt hết vào trong miệng, côn ŧɦịŧ không an phận lại nhảy lên, nàng dùng hàm răng nhẹ nhàng gặm cắn, hơi đau đớn hòa lẫn mãnh liệt kɦoáı ƈảʍ hàng loạt đánh tới, Tống Thanh Thư không nhịn được phát ra đứt quãng rêи ɾỉ.
-Um..a…
Tống Thanh Thư lại đè đầu nàng, cái eo hắn lắc lư, khiến côn ŧɦịŧ ra ra vào vào trong cái miệng đang hàm chứa ngậm chặt của Chung Linh, công phu thổi tiêu của Chung Linh non nớt, nhưng nàng đang nàng triển khai tất cả bản lãnh khi nhớ lại những lần xem lén mẫu thân Cam Bảo Bảo cũng làm cho phụ thân mình như vậy, ngậm, liếm, thổi, mút, táp, cắn… trong chốc lát thân cây côn ŧɦịŧ dính đầy nước miếng của nàng, sáng lấp lánh khiến cho thật là kích động, Chung Linh cứ tiếp tục há mồm ngậm vào rồi nuốt ói côn ŧɦịŧ ra ra, hai bên gò má phồng lên, rồi bởi vì dùng sức mút vào nên hõm xuống.
Tống Thanh Thư chợt hổ gầm lên một tiếng, hai chân hắn duỗi làm cho thân thể mềm mại Chung Linh chấn động, qui đầu nóng hầm hập một làn tϊиɦ ɖϊƈh͙ dâng lên trào ra, rót đầy vào toàn bộ khoang miệng của nàng, tanh tanh mằn mặn mùi tϊиɦ ɖϊƈh͙ như muốn hòa tan trong cổ họng, Chung Linh nức nở “ ọe..” lên một tiếng, bản năng muốn đem tϊиɦ ɖϊƈh͙ phun ra, nhưng qui đầu côn ŧɦịŧ của Tống Thanh Thư dính chặt tại trong miệng nàng, không cho nàng có cơ hội, đôi mắt đẹp nhắm mở, “ục..ục..”, Chung Linh đành phải đem tϊиɦ ɖϊƈh͙ đậm đặc nuốt xuống cổ, cuồn cuộn tϊиɦ ɖϊƈh͙ như hồng thủy vỡ đê, liên tục không ngừng mạnh mẽ rưới vào trong miệng Chung Linh, sềnh sệch tϊиɦ ɖϊƈh͙ chậm rãi chảy xuống trào ra cả hai bên khóe miệng nàng, mùi tanh tanh tϊиɦ ɖϊƈh͙ dâʍ uế dọc theo khóe miệng bay ra nồng đậm, bên dưới hạ thể cửa miệng u cốc Chung Linh nhịn không được dịch nhờn cũng trào theo ra.
Ngay trong lúc qui đầu bắn ra những giọt tϊиɦ ɖϊƈh͙ cuối cùng, thân thể mềm mại Chung Linh một trận cương trực, chính giữa cặp đùi đẹp một trận co rút run rẩy, hai bắp đùi uyển chuyễn cọ mài để cho cái tiểu nội khố cắn vào khe thịt âm hộ ma sát, sâu trong u cốc âm tinh cũng đã bắt đầu phún ra.
-A…a !
Hai tay của Chung Linh giương lên đẩy mạnh trên người của Tống Thanh Thư, đôi môi rốt cục cũng thoát khỏi cái đầu đang bị hăn giữ lấy, tϊиɦ ɖϊƈh͙ nuốt xuống đến một nửa, liền theo cơn cao trào với tiếng rêи ɾỉ dâng lên trào ngược ra.
-Ọe..ọe..
Mầu trắng ngà tϊиɦ ɖϊƈh͙ từ trong miệng Chung Linh làm trung tâm, phun ra tứ phía bên ngoài, dù cho là Khúc Phi Yên đã từng bắt gặp những cảnh hoang dâʍ của giáo đồ Nhật Nguyệt Thần giáo cùng đám Tam giáo, Cửu lưu…khi nhìn thấy cảnh tượng này cũng phải trợn mắt hốc mồm, Chung Linh từ từ chậm rãi theo đỉnh phong nɦu͙ƈ ɖu͙ƈ hạ xuống, nàng nuốt xuống trong miệng lượng tϊиɦ ɖϊƈh͙ còn sót lại, rốt cục cũng chống đỡ hết nổi, ngồi xụi lơ ở cạnh giường, cả người hơi thở đều tràn đầy mùi tϊиɦ ɖϊƈh͙…
-Hức..…
Tống Thanh Thư thở dài một trận thỏa mãn, còn Khúc Phi Yên thì kinh ngạc nhìn Chung Linh, một bộ dáng vẻ không thể tin tưởng:
-Ngươi thật sự… thật sự…làm cho hắn xuất ra…
-Um…um..
Chung Linh gật đầu như gà mổ thóc, tứ chi nàng như nhũn ra…
…………………………………………………………………………………………..
Sau một nén nhang, côn ŧɦịŧ sau khi xuất tinh xụi lơ dần dần từ từ lại phồng to vểnh lên, Chung Linh tựa như mê sảng, miệng thở hổn hển, chỉ xuống côn ŧɦịŧ của Tống Thanh Thư nói với Khúc Phi Yên :
-Ta không chịu được nữa, ngươi hãy thay ta một hồi.
Khúc Phi Yên trong đôi mắt dường như muốn chảy ra nước, bên dưới hạ thể đang nóng ngứa không còn chịu được trước cảnh tượng vừa rồi, “ Ừ..” một tiếng nhỏ như tiếng muỗi tiến đến.
………………………………………………………………………………………….
Không biết trãi quá bao lâu, trong phòng vang lên tiếng hai nàng phiền muộn cực kỳ:
-Hắn cũng chưa tỉnh lại à? Miệng ta đã tê rần….
-Miệng ta cũng vậy, không khép lại được, nhanh hợp thế nào hắn cũng không xuất ra…
………………………………………………………………………………………….
Vào lúc này, trên không trung lại vang lên giọng nói quỷ dị:
-Hoan Hỉ thiền pháp tu luyện chính là điều hòa Âm Dương nhị khí, các ngươi cứ kéo dài mà hắn không xuất tinh được thì đương nhiên không có bất kỳ tác dụng gì, tính ra canh giờ sắp đến rồi, các ngươi vô vọng nếu không chân chính tự dùng thân thể của mình tiêu trừ chi hỏa trong cơ thể hắn, chỉ sợ hắn nhanh tan tành thành mây khói.
-Lão..xú hòa thượng Lạt Ma kia nhìn lén, ta… ta…
Khúc Phi Yên cái đầu đang gối lên bên trên bắp đùi Tống Thanh Thư, miệng đang ngậm lấy côn ŧɦịŧ cũa hắn, một thân quần áo từ lâu ướt đẫm mồ hôi, tựa như mới rơi từ trong hồ nước vậy, nghe được tiếng người, xấu hổ vội nhả côn ŧɦịŧ ra, mà nàng mắng người cũng có vẻ uể oải mệt mỏi.
-Ngươi là người hay là quỷ?
Chung Linh trong lòng sợ sệt, nhưng giọng nói nàng vẫn cứ ngọt ngào đến cực điểm.
-Ta chỉ là không yên lòng mới đến dò xét, kéo dài thêm lát nữa thì ta cũng không có cơ hội còn đến đây nữa đâu, hắn sống hay là chết là do hai vị cô nương tự quyết định.
Giọng nói càng ngày càng nhỏ đi, cuối cùng như là tiêu tan ở trong không gian.
Hai nàng nhìn nhau, trong phòng rơi vào một trận yên tĩnh quỷ dị, cuối cùng thì vẫn là Khúc Phi Yên mở miệng trước:
-Ngươi tới với hắn hay là ta đến?
Chung Linh kinh ngạc nhìn nàng:
-Ngươi không phải mới vừa nói là không muốn mất đi sự trong sạch đó sao?
-Hừ…ta đã nghĩ thông suốt, sư phụ đã đem ta trao cho hắn, vậy thì sớm muộn gì thì cũng thành người của hắn, chi bằng lúc này hy sinh cứu hắn một mạng.
Khúc Phi Yên giây khắc này cảm giác cái âm hộ mình đã tựa hồ muốn hóa thành nước vì dịch nhờn tiết ra rồi, cơn động tình trào dâng, lúc này đây nàng vô cùng cần thiết có một vật cứng rắn nhét vào bên trong hạ thể của mình để giải tỏa…
-Ngươi không nói sớm!
Chung Linh cũng chẳng khác gì, nàng cảm thấy cả người khô nóng không chịu nổi, bên trong hạ thể hư không trống vắng, khát khao được nhét vào tràn đầy nên nói tiếp:
-Vừa rồi miệng… của ta ngậm đầy tϊиɦ ɖϊƈh͙ của hắn…, sau này.. làm sao gả được cho nam nhân khác chứ?
-Ngươi không nói… ta không nói, thì ai biết chứ?
Khúc Phi Yên mỉm cười tự như con hồ ly đáp.
-Nhưng ta tự mình biết, ta cùng Tống đại ca đã làm ra chuyện như vậy..
Trong nháy mắt, Chung Linh cảm thấy Khúc Phi Yên vô cùng chán ghét.
-Vậy thì…..
Khúc Phi Yên trầm ngâm một lát, mở miệng nói một câu kinh thiên động địa.
-Vậy thì…. chúng ta đồng thời cùng lên…một lượt…
-Cái gì? Ngươi… ngươi… ngươi.
Chung Linh dù sao da mặt còn quá non, nàng tiêu hóa không được câu nói này, cảm thấy quả nhiên Khúc Phi Yên không hổ là yêu nữ ma giáo, câu nói ngượng ngùng như thế cũng nói ra được.
-Thế nào…không muốn sao?
Khúc Phi Yên mím môi, đôi mắt sang lên, mỉm cười đắc ý nói tiếp:
-Ta đã đồng ý rồi, nếu như ngươi tới cứu Tông công tử, ta và ngươi cùng cứu, hoặc nếu như ta tới cứu công tử, ta cũng hoan nghênh sự gia nhập của ngươi, suy tính một chút đi…”
Hai nàng lúc này đến rất gần nhau, hơi thở Khúc Phi Yên như hoa lan, sau khi nghe lại lần nữa rõ ràng, Chung Linh cũng không chấp nhận việc này được:
-Vậy chính ngươi cứu đi!
Nói xong nàng liền hướng đến chiếc ghế bên cạnh cái bàn bên ngoài.
-Ngươi đừng có nhìn lén đấy nhé.
Khúc Phi Yên mỉm cười thắng lợi, ngẩng đầu nhìn Tống Thanh Thư lúc này khuôn mặt hắn rất kiên nghị, trong lúc nhất thời nàng như ngây dại.
Không biết vì sao, nhìn thấy hắn khô héo, đôi môi muốn bị nẻ nứt, thân thể Khúc Phi Yên lại có một loại kíƈɦ ŧɦíƈɦ vô cùng, nàng cảm giác bên dưới của mình đã là toàn nước, vừa vặn có thể thoải mái tưới tắm lên thân thể khô cạn của hắn….