Nếu nói về cặp đôi, vậy thì cặp ngôi đối diện họ mới đúng là vợ chồng son.
Đó là một người đàn ông rất đẹp trai, vừa ngồi xuống đã gọi ngay cho vợ cốc nước, ánh mắt chưa hề đặt lên những lời người khác nói, chỉ biết chăm sóc tận răng cho cô vợ mình. Thậm chí đồ ăn chưa dọn ra, anh đã tự gọi cháo súp cho cô lót dạ. Có thể thấy trăm sủng ngàn yêu. Trì Tuyết ngồi cạnh đón lấy ánh mắt hâm mộ của nhân viên, cô cũng rất áp lực được không. Kỷ Nhiên thương cô ở nhà là được rồi, ra ngoài diễn ân ái với cô, cô cũng khổ tâm lắm. Thật sự. Trì Tuyết đưa tay, muốn lấy chén súp từ tay anh.
“Đưa em tự ăn”.
Kỷ Nhiên thử súp xong, thấy độ ấm vừa vặn, mới đưa cô, “Cẩn thận kẻo bỏng.”
Thanh Lam ngồi đối diện, trong lòng ghen tị cực kì. Có lẽ đời này, cô cũng đừng mong được người chiều chuộng bằng một phần Trì Tuyết.
“Anh Nhiên thương vợ thật đấy”.
Kỷ Nhiên chỉ biết Quế Chi và Minh, với Thanh Lam, anh cả một cái liếc mắt cũng không cho cô. Anh đã quen với những sự đề cao, nịnh nọt, trong giới này chẳng có mấy người dám để anh mời rượu, huống hồ là một Thanh Lam. Kỷ Nhiên nhìn về phía Minh, “Ồ, cuối cùng anh cũng sắp kết hôn rồi”.
Minh không thích lời này, mở miệng nói câu đầu tiên trong tối nay.
“Cảm ơn”.
Không khí lâm vào yên lặng, chỉ có Trì Tuyết là thoải mái ăn như ở nhà mình. Còn vì sao nữa, vì đứa bé trong bụng không cho cô thời gian nghĩ thứ khác ngoài ăn được không…
Khoảng năm phút sau, từ cửa vào xuất hiện một cặp đôi. Minh vừa nhìn sang đấy, mới biết Thanh Lam mời cả Quế Chi. Đã hơn ba tháng anh không gặp Quế Chi, cuối tuần cô cũng không về nhà, Minh nhìn sang đấy, Quế Chi mặc một váy dài, khi cô bước lên cầu thang, Hải Đăng đi ngay cạnh đã lịch thiệp giúp cô nâng váy. Quế Chi quay lại mỉm cười, có lẽ nói câu cảm ơn. Minh nhìn một hồi lâu, trong lòng chua lè không biết vì sao.
Thanh Lam nhìn Quế Chi, lần nào cô ta xuất hiện cũng nổi bật như vậy, ánh mắt hơi tối đi, lên tiếng nói, “Quế Chi, cháu đến rồi à?”
Quế Chi tối nay nhất định sẽ đến, còn đến khi trang điểm đẹp đẽ nổi bật nhất. Cô ngọt ngào mỉm cười, nhìn về chú mình, không hề có ý lẫn tránh, “Chú, chị Lam”.
Quế Chi ngoan đến mức Minh không tài nào bắt bẻ được, nhưng bàn tay của anh bên dưới bàn đã nắm chặt đến rướm đau. Rốt cuộc từ khi nào, Quế Chi thay đổi? Cô thế này, không giống cháu gái mà anh quen thuộc.
Hải Đăng kéo ghế giúp Quế Chi, cô ngồi xuống ngay.
“Anh cũng ngồi đi”.
Ánh mắt Hải Đăng rất dịu dàng, cho dù Quế Chi đã nói rõ với anh, nhưng Hải Đăng vẫn biết cách làm sao để tỏ ra yêu thương cô trước mặt người khác, dù gì người yêu mến Quế Chi không chỉ có mình Minh.
“Ừ, anh biết rồi.”
Thái độ họ rất thân mật, người vui vẻ nhất có lẽ là Thanh Lam. Cô ta cười cười nhìn họ, quay sang thấy Minh như kiềm nén điều gì, khóe môi nở nụ cười.
Người khác sống đau khổ, cô cảm thấy mình làm gì cũng xứng đáng, Trì Tuyết trừng mắt nhìn Quế Chi, thì thầm với Kỷ Nhiên, “Cậu ấy bị kích thích gì vậy nhỉ?”
Kỷ Nhiên buồn cười, “Em cứ xem kịch thôi. Đừng náo”.
Trì Tuyết húp cháo, thều thào với anh, “Em cứ sợ Quế Chi đau lòng chết mất, giờ mới thấy cậu ấy mạnh mẽ hơn em tưởng nhiều”.
Kỷ Nhiên dịu dàng nhìn cô, “Em cũng vậy.”
Trì Tuyết cạn lời, đừng thả thính cô nữa, cô sẽ tin đấy. Kỷ Nhiên học được mấy kĩ năng này ở đâu vậy hả? Hai người không quan tâm đến ai, Thanh Lam đành đứng ra nói, “Dọn bàn đi em, mọi người tới đông đủ rồi”.
Quế Chi chỉ chờ có vậy, nâng rượu lên trước mặt Minh, “Chú, chúc mừng”.
Đã hơn tháng trời không gặp anh, vết hoen đỏ đã nhạt, tình cũng chưa phai. Minh không biết sao, ánh mắt vẫn dừng trên bờ môi đỏ mọng của cô. Anh chợt nhớ loáng thoáng gì đấy, chỉ nghe giọng cô ngọt ngào, cùng hương rượu đắng chát. Anh không cần cô chúc anh hạnh phúc, không hề.
Anh bảo vệ cô, anh giấu nhẹm tình cảm của mình, không phải anh không yêu cô. Là vì anh muốn giấu cô đi trước mắt thế nhân, để cho cô một cuộc sống bình yên không giông bão. Vậy mà giờ Hải Đăng từng bước đi được về phía cô, anh cũng sắp cưới vợ, Quế Chi tránh xa chắc chắn chỉ có nắng ấm trời trong, vậy mà anh không tài nào vui nổi.
Anh cầm ly rượu lên, nặng nề cụng ly vào thành cốc giòn vang. Minh không muốn nhìn ánh mắt Quế Chi, anh chỉ sợ anh sẽ phát điên, sẽ kéo cô ra khỏi ghế, ghì chặt môi cô.