Ông ta nhìn nhìn giáo đường gần như sụp đổ, trong mắt là biểu cảm thống khổ và tưởng niệm.
Johan đi tới bậc thang của giáo đường ngồi xuống, ngẩng đầu nhìn hai người Tiêu Lam: “Các người cũng là tới điều tra về Sarah đi, kẻ tha hương luôn cảm thấy rất hứng thú về Sarah.”
Tiêu Lam gật gật đầu: “Đúng vậy, ngài có thể nói với chúng tôi không?”
Johan cười cười: “Ta sẽ không cự tuyệt thỉnh cầu như vậy của kẻ tha hương, tuy rằng nói cho các người cũng hoàn toàn không thể thay đổi được điều gì……”
“Sarah là vào 33 năm trước đột nhiên xuất hiện. Khi đó, trấn nhỏ có không ít người đều nghe được âm thanh kỳ quái, nhưng mỗi người nghe vào lỗ tai đều có cảm giác không giống nhau.”
“Lúc ấy, giáo chủ là một trong những người sớm nhất nghe được tiếng ca, ông ấy hình dung với bọn ta, đó là tiếng ca mỹ diệu nhất trên thế giới, nhất định là đến từ chương nhạc của các thiên sứ. Điều này làm cho bọn ta một lần tưởng đó là thần tích, chỉ có tín đồ thành kính mới có thể nghe được tiếng ca.”
“Ha ha……” Johan nở nụ cười chua xót, “Không phải, Sarah không phải là thần gì cả……”
Tiêu Lam hỏi: “Ông thì sao? Ông nghe được là dạng gì?”
Johan nói: “Ta gần như nghe không được, chỉ có thể mơ hồ nghe được một chút ồn ào, cảm giác gì cũng không có, đại khái đây là may mắn của ta.”
“Dần dần, bọn ta phát hiện giáo chủ thay đổi. Ông ấy không hề cầu nguyện, cũng không hề hứng thú với Kinh Thánh, chỉ là cả ngày niệm ‘Sarah’, thậm chí còn bị những mục sư khác nhìn thấy ông ấy trốn đi tự mình hại mình.”
“Biến hóa đồng dạng cũng dần dần phát sinh với các cư dân trong trấn, càng ngày càng nhiều người xuất hiện phản ứng kỳ quái như vậy, bọn ta hướng thần cầu nguyện, nhưng mà vô dụng, chuyện còn đang không ngừng chuyển biến xấu.”
“Sau đó, bọn họ càng ngày càng điên cuồng, thậm chí đẩy ngã tượng thần, thành lập tế đàn cho Sarah dưới mặt đất.”
“Sau đó chính là toàn bộ người trong thị trấn giống như điên rồi, tự mình hại mình, lâm vào điên cuồng sùng bái với Sarah, tựa như như bây giờ.”
“Một vải người cảm thấy sợ hãi việc này, sôi nổi rời khỏi thị trấn, hơn nữa không trở về nữa.”
Tiêu Lam nghi hoặc: “Ông thì sao? Tại sao ông không rời đi?”
Ánh mắt Johan kiên định: “Ta muốn thủ vệ chủ của ta, không thể lui bước, chẳng sợ chỉ còn lại một mình ta cũng thế.”
Tiêu Lam hỏi về tư liệu trước đó nhìn thấy: “Tôi nghe nói còn cử hành hiến tế.”
Thần sắc Johan ngưng trọng lên: “Đúng vậy, đó là giáo chủ dẫn theo những tín đồ cuồng nhiệt nhất của Sarah cử hành, nhưng bọn họ không một ai trở về, ta cũng không rõ ràng đã xảy ra chuyện gì.”
Tiêu Lam: “Vậy ông biết địa điểm hiến tế ở nơi nào sao?”
Johan vươn ngón tay tiều tụy dơ hầy, chỉ chỉ xuống ngầm: “Ở ngay bên dưới, dưới giáo đường có một con đường có thể thông đến tế đàn, sau đó bọn họ có con đường khác thì không cần nơi này nữa, nhưng con đường này vẫn còn ở đó.”
Tiêu Lam hỏi: “Vậy, ông đã gặp qua Sarah chưa?”
Johan lắc đầu: “Không có, không chỉ có ta, có khả năng toàn bộ trấn nhỏ cũng chưa người nào gặp qua, ta thậm chí cũng hoài nghi Sarah có phải thật sự tồn tại hay không.”
Tiêu Lam thấy sắc trời còn sớm, quay đầu lại hỏi Lạc: “Anh muốn đi xuống nhìn xem không?”
Lạc mỉm cười đến: “Nếu em muốn, tôi sẽ vẫn luôn bên cạnh em.”
Johan nhìn bọn họ: “Nơi đó rất nguy hiểm, ta thử đi vào rồi, nhưng bên trong có cái gì đó cứ công kích ta, ta căn bản vào sâu không được bao nhiêu, các cậu tốt nhất đừng dễ dàng thử.”
Tiêu Lam nói: “Cảm ơn, chỉ là chúng tôi có mục tiêu rất quan trọng phải hoàn thành.”
Johan không khuyên nữa, ông nhẹ giọng nói: “Nguyện Chúa phù hộ cho các cậu.”
Tiêu Lam cũng nói với ông: “Cũng chúc ông hết thảy thuận lợi.”
——
Tiêu Lam và Lạc y theo Johan chỉ thị, hướng về đường ngầm giáo đường.
Cậu tính toán đi thăm dò đường trước, dù sao đều là người chơi cao cấp, không cần thiết chuyện gì nguy hiểm cũng ôm lấy tập thể, nếu nguy hiểm thật sự cao thì lại trở về tập kết tiểu đồng bọn thôi.
Rất nhanh, hai người đã đến con đường ngầm đi thông đến tế đàn kia.
Bên trong một mảnh đen nhánh, Tiêu Lam chỉ phải móc ra 【 Đèn pin năng lượng hạt nhân
】 chiếu sáng.
Trong đường hầm cực kỳ thô ráp, nhìn ra được lúc đào thật sự không hề chú ý gì, đá vụn dưới đất cũng không dọn sạch sẽ, đi lên trải nghiệm cũng không tốt.
Tiếng bước chân hai người vọng lại trong đường hầm yên tĩnh, cùng với bóng tối, từng chút từng chút đi vào sâu bên trong.
“Sàn sạt……”
Phía trước truyền đến động tĩnh, như là tiếng bước chân gì đó kéo dài, đang chậm rãi đến gần bên này.
Tiêu Lam dừng bước chân, nhìn qua đó.
Xuất hiện chính là một bóng người.
Hắn ta mặc trang phục mục sư cũ nát, có lẽ đã từng là một trong các mục sư trong giáo đường.
Nhưng gương mặt hắn ta lộ ra ngoài lại không có bất luận mắt mũi miệng rõ ràng gì, giống như là ngũ quan của hắn ta trời sinh đã mọc chung với nhau.
Không chỉ như thế, cử chỉ người này cũng quỷ mười phần.
Hắn ta đi bước một hướng tới hai người Tiêu Lam, thân thể cứng đờ giống như tượng đá.
Hắn ta chậm rãi đến gần hai người, ngay vào khoảng cách cách Tiêu Lam chưa đầy một mét, chợt tăng tốc đánh tới cậu.
Hắn ta vươn hai tay cứng đờ, ngón tay tiều tụy như nhánh cây, móng tay rất bén nhọn. Không khó tưởng tượng, mục sư Johan già nua đối mặt quái vật như vậy thì chỉ có thể chạy trối chết.
Nhưng mà đối thủ bây giờ của hắn ta lại không giống nữa, còn không đợi Tiêu Lam động thủ, Lạc bèn trực tiếp phi thân tiến lên.
Dưới đèn pin Tiêu Lam chiếu sáng, chợt thấy một luồng bóng đen từ bên cạnh cậu nhảy ra, bỗng nhiên dừng trước mặt mục sư người không ra người quỷ không ra quỷ, sau đó dùng tư thái ưu nhã mà tung một chân đạp hắn ta ngược về.
Toàn bộ quá trình trong lưu loát không mất đi mỹ cảm, triển lãm chân dài của mình, đồng thời còn hoàn mỹ mà khoe một phen sức mạnh lực eo chân với bạn trai của mình.
Tầm mắt Tiêu Lam nhịn không được nhìn lướt qua eo thon chắc và đùi thon dài của hắn.
Ừm…. Nhìn qua rất có lực đó.
Mục sư vươn tay còn cứng đờ giơ lên giữa không trung, phía sau lưng cũng đã nặng nề mà đáp dưới mặt đất, hất tung bụi đất lên.
Thừa dịp hắn ta ngã xuống đất, hai người nhanh chóng rời khỏi nơi đó.
Chờ hắn ta động tác vụng về mà đứng lên, xung quanh đã không có một bóng người.
Đầu mục sư xoay chuyển, tựa hồ có chút nghi hoặc.
Nhưng sau khi xác định xung quanh không có người, hắn ta lại bắt đầu bước chân đi quanh quẩn, tựa hồ hắn ta chỉ biết xuất hiện tại một khu vực cố định này, cũng tập kích kẻ xâm nhập.
Hành động như vậy bị hai người trốn tránh cách đó không xa nhìn thấy vừa vặn.
Tiêu Lam thấp giọng nói: “Xem ra chúng ta chỉ cần kéo ra khoảng cách là có thể thoát khỏi bọn chúng rồi lẻn vào vào, không cần lãng phí thời gian chiến đấu.”
Lạc nhẹ giọng hỏi: “Nếu bị phát hiện thì sao?”
Tiêu Lam cười: “Vậy sử dụng thuật ẩn thân vật lý tổ truyền thôi.”
Có một vị đại sư thích khách nói rất đúng, chỉ cần giải quyết hết những người phát hiện ta, thì chính là một lần lẻn vào hoàn mỹ.
Tiêu Lam đối với kỹ xảo này cực kỳ hướng tới, đáng tiếc ngại với các loại hoàn cảnh và hạn chế thời gian, thường xuyên không thể tận tình thi triển.
Lạc mỉm cười lên: “Vì ngài cống hiến sức lực.”
Tác giả có lời muốn nói:
Lạc: Tiên sinh, em thấy eo tôi được không?
Tiêu Lam: Được lắm.
Lạc: Vậy…… Có muốn thử xem không?
Mục sư bị đá xuống đất: Tuy rằng tui đã không phải con người nữa, nhưng các người thật sự tùy tiện vậy luôn?!