Nhưng cô biết, cô sống lại một lần, trái tim cô cũng được sống lại lần nữa.
Thời Hạ thích hai bộ quần áo, đang định mặc thử.
Mạc Mạt lại ghét bỏ ra mặt, “Thời Hạ, gu của cậu già cỗi như này từ lúc nào thế, đây là kiểu quần áo của mấy dì 27 28 tuổi á, mặc không đẹp đâu.”
Tâm hồn của Thời Hạ bị đả kích mạnh mẽ, lẳng lặng đặt hai bộ đồ về chỗ cũ.
Đúng là con gái nhìn con gái, quá chuẩn!
Hai người dạo phố xong liền đi KFC, ăn một chút hamburger khoai tây chiên linh tinh.
Họ vừa ăn vừa nói chuyện phiếm.
Mạc Mạt hôm nay có vẻ không đói lắm, ăn rất chậm, vừa ăn vừa đăm chiêu giống như có tâm sự phiền muộn.
Lúc ra về, Mạc Mạt cuối cùng cũng nói, “Thời Hạ, tớ có việc muốn nhờ cậy cậu giúp đỡ.”
“Hử?” Thời Hạ cười, “Có chuyện gì mà trịnh trọng đến mức phải dùng tới từ “nhờ cậy” thế?”
Mặt Mạc Mạt hơi ửng hồng, ngập ngừng rút một phong thư màu hồng phấn từ trong balo ra, “Thời Hạ, cậu có thể giúp tớ đưa thư này cho Thẩm Nhất Thành được không?”
*
Thời Hạ về đến nhà thì trời đã tối rồi, lúc đi tới tiệm cơm ở cửa tiểu khu, bước chân của Thời Hạ hơi khựng lại, sau đó quẹo vào ngõ nhỏ phía sau tiệm.
Cô cần phải hút điếu thuốc cho bình tĩnh cái đã.
Đèn đường từng cái từng cái sáng lên, ánh sáng chỉ chiếu rọi được phần năm con ngõ nhỏ, Thời Hạ giấu mình trong bóng đêm, chẳng phân biệt được đâu sáng đâu tối nữa.
Uống thuốc, tiêm, cổ họng vẫn rát buốt, nuốt nước bọt là lại đau nhói.
Cô rút hai điếu thuốc, trong màn sương khói lững lờ, Thời Hạ lại nhớ tới ngày mà mẹ Thẩm Nhất Thành qua đời.
Cô gặp được Mạc Mạt trong góc hành lang nhà xác.
Lúc đấy cô cứ nghĩ Mạc Mạt đến tìm mình.
Bây giờ nghĩ lại mới thấy mình ngây thơ quá chừng, cô chưa bao giờ nói với Mạc Mạt hôm đấy cô đến viện cả.
Chỉ là lúc đấy, Thẩm Nhất Thành vừa hôn cô xong, còn nói “hẹn gặp lại” với cô nữa.
Thời Hạ cả người như chìm trong giấc mộng, có một số việc tự nhiên sẽ chẳng còn tâm trạng mà nghiên cứu kĩ càng.
Giờ đây nghĩ lại, vì sao sau ngày hôm đấy, Mạc Mạt lại cắt đứt toàn bộ liên lạc với cô.
Hóa ra nguyên do đều nằm ở chỗ này cả.
Thời Hạ dập thuốc, nhịn không nổi chửi thề một câu.
Thẩm Nhất Thành mẹ nó chứ thu ong hút bướm thực sự!
Sau khi bước ra từ con ngõ nhỏ, đi vào siêu thị của Lâm Vận, Thời Hạ mới biết được từ lúc tách ra ở cổng viện đến giờ, Thẩm Nhất Thành vẫn chưa về nhà.
Lại còn gọi điện thoại báo cho Lâm Vận là không về ăn tối đâu.
Chỉ có mình Lâm Vận và Thời Hạ ăn cùng nhau, hai người không nói gì, cả căn phòng lặng ngắt như tờ.
Thời Hạ vừa nhai cơm vừa không ngừng nghĩ kế.
Cuối cùng, phá vỡ không gian tĩnh lặng, “Dì, con thấy mấy hôm nay sắc mặt gì không tốt lắm, có phải ốm rồi không ạ?”
“Thật à?” Lâm Vận ngẩng đầu nhìn gương phía sau lưng Thời Hạ, sờ sờ mặt, “Chắc là dạo này bận quá, huyết áp thấp.”
Thời Hạ cắn đũa, thử hỏi, “Hay là dì đi viện khám xem sao, bệnh nhỏ bệnh lớn gì cứ khám cho yên tâm.”
Nghe thấy Thời Hạ quan tâm mình như thế, Lâm Vận vui vẻ, “Không cần đi viện đâu, cơ thể dì dì hiểu rõ mà, qua vài ngày nữa là ổn thôi.”
Hiệp thứ nhất, Thời Hạ đại bại.
Lúc Thẩm Nhất Thành về đã hơn 9 giờ tối rồi, Thời Hạ vẫn đang còn làm đề ở siêu thị, chưa về nhà.
Thẩm Nhất Thành lúc đi viện mặc một bộ đồ màu trắng, đến lúc về lại chuyển sang màu xám ròi.
Cũng không biết làm cái trò mèo gì ở ngoài mà phải thay đồ không biết.
Thời Hạ đứng dậy, dọn sách vở, bước đến bên cạnh Thẩm Nhất Thành “hừ” mạnh một cái, sau đó từ siêu thị về nhà luôn.
Thẩm Nhất Thành, “…”
Uống nhiều thuốc quá nên tiêu mất não luôn rồi đấy à?
Thời Hạ ngồi đợi ở siêu thị cả một buổi tối chỉ để “hừ” thẳng mặt Thẩm Nhất Thành một cái cho hả giận mà thôi.
Mạc Mạt nói, “Thời Hạ, cậu có thể giúp tớ đưa thư này cho Thẩm Nhất Thành được không?”
Thời Hạ nói, “Ngại quá, Mạc Mạt, bức thư này tớ không gửi giùm cậu được đâu.”
Mạc Mạt, “Vì sao?”
Thời Hạ, “Vì tớ cũng thích Thẩm Nhất Thành.”
Đấy là thiếu niên của cô đấy!
Đi như nào cũng không thể chạm đến giới hạn của cô được!
– —–
Hải Phòng là không lòng vòng! Người của chị, ai sấn vào chị đấm.