Thư Đồng sợ hai người sẽ cãi nhau, kết quả Lưu Dục không nói gì, im lặng tiếp tục lái xe.
Có lẽ cậu ấy không muốn chấp nhặt với con gái.
Mặc dù Đặng Chi đã rời chỗ nhưng Thư Đồng vẫn cảm giác không gian hẹp. Vốn đôi chân dài của Đường Hân chiếm chỗ khá nhiều, cảm giác hiện diện rất rõ rệt.
Hai người từ đầu đến cuối không nói chuyện, trong mắt những người khác, giống như người xa lạ chưa hề gặp nhau.
Trong khoảng thời gian này quả nhiên Đường Hân lắng nghe lời của cô, thật sự cũng không đi tìm cô, nói không chừng anh đã không thèm để ý nữa rồi.
Như vậy cũng tốt, Thư Đồng tự nói với mình, nhưng trong lồng ngực lại dâng lên cảm xúc chua chát khó hiểu.
Hành trình có vẻ còn xa, Đặng Chi ngồi bên cạnh ghế lái, với sự rung chuyển của con đường núi gập ghềnh, cô tựa vào ghế xe bắt đầu ngủ gật.
Thư Đồng cũng hơi buồn ngủ, bỗng cảm thấy một bàn tay nóng bỏng bao lấy bàn tay cô.
Cô hơi ngạc nhiên, định rút tay ra, lòng bàn tay giữ chặt cô, mở ra và đan xen những ngón tay vào nhau.
Mà tên vô lại bên cạnh cô lại lặng lẽ nghiêng người sang cô, vươn tay ra, ép buộc ôm cô vào lòng, môi mỏng lạnh cọ cọ trên má cô.
Thư Đồng bị anh tấn công không dám di chuyển, sợ đánh thức Ngụy Tĩnh Hiền bên cạnh, đến lúc đó mình lại rước lấy một đống phiền toái.
Mới nãy hai người giống như hai người xa lạ, bây giờ lại giống như cặp đôi ngọt ngào, âu yếm nhau dù cho Thư Đồng bị ép.
Đường Hân bắt đầu được một tấc lại muốn tiến một thước, nâng cằm cô lên, mặt đối mặt, môi trái tim ma sát đôi môi mềm đỏ mọng của cô, giống như hạn hán lâu năm, vươn ra đầu lưỡi liếm liếm làn môi.
Thư Đồng không nhúc nhích, tùy ý anh liếm và hôn để trút giận, làn môi cảm thấy đau xót, thì ra bị anh cắn một cái.
“A…” Cô nhỏ giọng thở ra.
Anh cắn thật mạnh, như muốn cô nhớ kỹ cả đời.
Lưu Dục ngồi ở ghế tài xế nghe được động tĩnh, hỏi: “Làm sao vậy?”
“Không… Không có gì…” Thư Đồng hết hồn, mặc dù bị chú ý, Đường Hân vẫn không chịu buông cô ra.
Bên cạnh Ngụy Tĩnh Hiền gãi đầu, tiếp tục ngủ.
Thư Đồng ngước mắt lên nhìn anh.
Anh đang nhìn cô với ánh mắt phức tạp, đáy mắt có sự tức giận xen lẫn bực bội, khó chịu, còn có những nỗi nhớ vô hạn trong mắt.