– Dạ tôi không biết. Ban nãy có đại thiếu gia Mạc Thị qua rước thiếu phu nhân đi đấy ạ.
– Cái gì? Mạc Kiến Phong qua đây? Sao dì lại để cho cô ấy đi với cậu ta?
– Ơ, thiếu phu nhân nói đó là bạn cô ấy. Với lại tôi làm gì có quyền quản lý thiếu phu nhân.
– Aiss, chết tiệt.
Anh vò tung mái tóc lên tiến lại phía sofa phòng khách ngồi xuống. Hậm hực cả buổi vẫn không thấy cô về khiến tâm tình anh không tốt. Càng không tốt khi nghĩ đến tên Mạc Kiến Phong. Đồng hồ điểm 7 giờ, dì Giai Giai bước ra cúi đầu chào anh.
– Thiếu gia, tôi đã dọn dẹp và làm xong bữa tối nên xin phép ra về. Thiếu gia ăn sớm cho nóng ạ.
– Tôi biết rồi, dì về đi.
Nói là biết rồi nhưng anh làm gì có tâm trạng mà ăn. Chỉ có thể ngồi đợi cô nhưng càng đợi lại càng chẳng thấy đâu. Đến hơn 9 giờ mới nghe tiếng xe ở bên ngoài cổng. Hạo Thiên bước ra liền thấy Kiến Phong vui vẻ tạm biệt cô. Đã vậy cô cũng vui vẻ tạm biệt lại khiến máu nóng trong anh như dồn lên đến não.
Anh bước thẳng ra ngoài kéo cô vào trong trước ánh mắt kinh ngạc của Mạc Kiến Phong. Thẩm Như cảm giác cổ tay đau nhói liền vùng vẫy ra. Mặc những lời ngăn cản của Kiến Phong, anh kéo tay cô vào trực tiếp đóng cửa miễn tiếp khách. Đến phòng khách anh liền đẩy mạnh cô xuống sofa. Thẩm Nhiên đứng dậy khó chịu trách vấn anh.
– Anh làm gì vậy hả?
– Em lại đi chơi với hắn? Em có biết mình là người phụ nữ đã có chồng không vậy?
– Tôi đi với ai thì liên quan đến anh sao?
– Em đi chơi với ai tôi đều không quan tâm, nhưng đi với thằng chó đó thì không được.
Chát
Thẩm Như thật sự không hiểu sao anh lại cứ thích làm loạn lên như vậy. Rốt cuộc thì Kiến Phong đã làm gì anh mà anh lại hết lần này đến lần khác sử dụng những lời nói không hay dành cho Kiến Phong.
– Tôi cấm anh gọi anh ấy như vậy?
– Sao vậy? Em xót sao?
– Anh vô lý vừa thôi!
Cô dự quay lên lầu thì bị anh kéo lại. Hạo Thiên đã bị cô nhóm lửa lòng cháy lên bùng bùng. Cô như vậy lại bên vực hắn ta mà tát anh?
– Tôi thích gọi hắn là thằng chó rồi sao? Một thằng đê tiện, đểu cáng, suốt ngày chỉ đi dụ dỗ vợ người khác. Bỉ ổi!
– Lục Hạo Thiên, anh nói đủ rồi đấy!
– Tôi cảm thấy bấy nhiêu là chưa đủ, em xót hắn sao? Hay em thích hắn?
– Phải, tôi thích anh ấy đấy. Vì thế nên anh đừng làm phiền chúng tôi nữa!
Cô bước thẳng lên lầu còn anh thì đứng trân ở đó. Anh cảm nhận như thân thể anh không còn chút sức lực nữa, bên tai đã lùng bùng đi khi nghe cô nói cô thích Kiến Phong. Anh cười khẩy lấy điện thoại gọi cho Nhất Văn. Đầu dây vừa kết nối đã lên tiếng.
– Đi nhậu đi!
Giọng anh không chút sức sống truyền qua bên kia điện thoại. Nhất Văn lo lắng lập tức đồng ý nhưng lại bảo anh ở yên ở nhà đợi cậu đến đón.
– Cậu bình tĩnh, tôi tới đón cậu ngay.
– Nhanh lên!
…-Được….