Bà Doãn ấm lòng khi nghe thấy giọng đứa con gái mình:
– Mẹ và ba cũng rất nhớ con, ngày mai là chúng ta có thể gặp nhau rồi.
– Hai người sắp về rồi sao?
Khả Lạc vui mừng nói.
– Phải, ba mẹ sắp về rồi, con ở nhà cô chú Quân phải ngoan đấy, biết chưa.
– Dạ, biết rồi mà mẹ.
Hai người nói chuyện một hồi mới kết thúc.
Cúp điện thoại, Khả lạc nhảy múa vui sướng, cô chạy nhào vào lòng Quân Hàn:
– Ba mẹ tớ sắp về rồi, tớ có thể nhanh chóng nói với họ chuyện kết thúc hôn ước với nhà họ Dương rồi.
Quân Hàn vuốt ve mái tóc đen mượt của cô, hỏi:
– Cậu thực sự muốn hủy hôn ước với Dương Phong Triệt sao?
– Thật mà, tớ đã quyết định từ bỏ thứ tình cảm dành cho cậu ấy rồi, vả lại người tớ thích bây giờ là cậu, thì đương nhiên phải hủy hôn với người ta rồi.
Quân Hàn ôm lấy cô, cằm gác lên đầu cô:
– Quyết không hối hận chứ. – Anh nghĩ ” Dù cậu hối hận cũng không có đường lui đâu. “
Khả Lạc kiên định gật đầu, cười hạnh phúc:
– Doãn Lạc này, một khi đã quyết định thì sẽ không hối hận.
Hai người trò chuyện tới khuya, Khả Lạc có chút buồn ngủ, nói:
– Khuya rồi, tớ về phòng ngủ đây.
Quân Hàn tiễn cô ra khỏi cửa phòng, hôn lên trán cô:
– Ngủ ngon.
– Ngủ ngon.
Về đến phòng, Khả Lạc ngã mình lên chiếc giường mềm mại thân quen, Tiểu Cửu lúc này mới hiện ra:
– Lạc Lạc, ta cảm nhận nam phụ có chút hắc hóa, ngươi có cảm thấy vậy không?
– Sẽ hắc hóa, sớm hay muộn gì hắn cũng hắc hóa, chuyện bình thường mà.
Khả Lạc ung dung, bình thản đáp lại Tiểu Cửu, thấy Khả Lạc nằm ườn trên giường, Tiểu Cửu bay đến ngồi lên bụng cô:
– Vậy ngươi tính công lược thế nào? Bù đắp lại tình cảm à.
Khả Lạc lắc lắc đầu, cười tà nói:
– Không, à nói rõ hơn thì là chỉ cho hắn một phần ngọt ngào, drama còn dài.
Tiểu Cửu giơ cái móng xù xù lông của mình chắn miệng Khả Lạc, thở dài:
– Ngươi cười trông ác quá, thất đức thất đức.
………………….
Sáng sớm, hôm nay vừa hay là chủ nhật, Khả Lạc tính qua phòng Quân Hàn giải tiếp các bài tập toán và vật lí, vừa bước ra khỏi phòng đã nghe tiếng ồn ào, cười nói dưới sảnh, cô bước xuống:
– Ba mẹ, hai người không phải nói mấy ngày nữa mới về sao? Sao về sớm thế?
Bà Doãn đến ôm Khả Lạc vào lòng, vỗ vỗ lưng cô:
– Nhớ bảo bối Lạc Lạc quá.
– Con cũng nhớ hai người.
Ông Doãn đang ngồi cùng cha mẹ Quân Hàn và Quân Hàn, ông lên tiếng:
– Chúng tôi cũng xong công việc rồi, nên đến đón con bé, cảm ơn anh chị đã chăm con bé giúp chúng tôi.
Bà Quân cười nói:
– Không cần khách sáo, tôi con Lạc Lạc như con gái trong nhà í mà.
Lúc rời đi, Quân Hàn giúp Khả Lạc xách mấy chiếc vali ra trước cửa, cô nói:
– Không cần buồn mà, rảnh thì qua nhà tớ ăn cơm.
Quân Hàn xoa xoa đầu cô:
– Tớ không có buồn.