Mấy người này khổ sở không biết phải trả lời như thế nào. Nếu phản bác thì chẳng khác nào nói đó là vấn đề của triều đình, bọn họ không muốn sống nữa à? Không phản bác lại thì chính là quản sự của bọn họ có vấn đề.
Thế kia cũng không được!
Hà võ quan thấy vậy định lên tiếng hòa giả, môi vừa mấp máy mấy cái đã bị ngắt lời. Tạ Lăng Du lời lẽ chính đáng nói: “Bệ hạ phái ta đến giám sát điều tra. Kẻ hèn này họ Tạ, mong rằng các ngươi thay đổi triệt để, đùng để ta phải trước mặt thế này sau lưng thế kia. Nếu không thì đừng trách tại hạ không khách sáo.”
Hắn nhấn mạnh thêm chỗ “bệ hạ phái ta đến”.
Hà võ quan: “…”
Đây là thẳng tay phá hỏng lời hắn nói. Hắn chỉ là một võ quan đi theo, người ta mới là được bệ hạ khâm định chính thức.
Ngày thường Tạ Lăng Du tốt tính khiến hắn dám lên mặt. Lúc này dù có tức giận hắn cũng không dám nhiều lời, theo sau cáo mượn oai hùm sai bảo: “Sao hả, không nghe thấy Tạ công tử nói gì sao, còn không mau đi chuẩn bị đầy đủ lương thực?”
Tạ Lăng Du lạnh lùng bổ sung: “Còn có bát, phát lại hết đi. Trừ vào tiền của tên chủ tử vô dụng của các ngươi.”
Hà võ quan hùng hổ phụ họa: “Nghe thấy chưa, còn không nhanh chân lên?”
Mấy người kia không dám phản bác, chen lấn xô đẩy cáo lui.
Tạ Lăng Du hả giận xong quay đầu lại, phát hiện trong mắt mọi người đều ngấn lệ, cảm kích nhìn hắn. Hắn hơi ngại ngùng lùi về sau một bước, áy náy nói: “Xin lỗi các vị, tại hạ đã đến muộn.”
Mọi người đều lắc đầu, trong mắt ánh lên sự mong đợi và cảm kích với hắn.
Tạ Lăng Du hiếm lúc bối rối. Nhìn thấy người phụ nữ và đàn ông kéo lấy con nhỏ quỳ xuống trước mặt hắn, miệng nói: “Đa tạ ân cứu mạng của công tử. Một nhà ba người bọn ta kiếp sau làm trâu làm ngựa cho công tử…”
Tạ Lăng Du luống cuống, nhanh chóng tiến tới đỡ ba người dậy: “Mọi người không cần phải như vậy.”
Nhìn thấy người phụ nữ lại định khóc, Tạ Lăng Du nhanh chóng lái sang chuyện khác: “Đúng lúc tại hạ cũng có việc muốn nhờ.”
“Làm phiền mọi người.”
Chương 18: Ra oai
Quan viên địa phương yêu cầu nạn dân trở lại lều. Hà võ quan tự giác nhận lấy nhiệm vụ giám sát bọn hạ. Tạ Lăng Du nhân cơ hội nói chuyện. Người phụ nữ bảo người đàn ông dẫn con nhỏ đi trước, bản thân thì cùng Tạ Lăng Du đi tới dưới bóng cây.
“Công tử muốn hỏi điều gì?” Người phụ nữ có chút căng thẳng nhìn hắn.
Tạ Lăng Du mời nàng ngồi xuống ghế đá, lúc này mới nói: “Đừng căng thẳng, ta chỉ muốn hỏi một chút, mọi người là người ở nơi nào, đã xảy ra chuyện gì mới đến đây?”
Người phụ nữ kia thở dài: “Bọn ta đến từ Thanh Thành. Chỗ đó hẻo lánh, vốn cũng chẳng giàu có gì nhưng vẫn đủ sống, thành chủ cũng rất săn sóc bọn ta. Sau đó có người từ kinh thành tới, cứ nghĩ là chuyện tốt nhưng không ngờ rằng người kia lại áp bức bá tánh, còn giam lỏng thành chủ. Chúng ta vốn ăn chẳng đủ no lại còn phải nộp ngân lượng và lương thực lên cho hắn…”
“Sau đó xảy ra hạn hán, người kia ôm theo đồ của bọn ta chạy đi. Bọn ta không còn cách nào mới phải đi tới thành Tử Châu.”
Lời nói giống hệt với mẹ của Chu Tiểu. Trong mắt người phụ nữ đầy sự bất đắc dĩ, thấy Tạ Lăng Du im lặng không nhịn được nhỏ giọng hỏi: “Công tử, công tử tới cứu bọn ta sao?”
Tạ Lăng Du thấy được sự chờ đợi và khẩn cầu trong mắt nàng, trong lòng lập tức dâng lên cảm xúc phức tạm, cảm thấy hơi chột dạ, tự nhận là không xứng với cách nói này: “Ta…”
“Ôi trời! Tạ công tử tới mà không bảo một tiếng. Hạ quan đến chậm, có lỗi quá có lỗi quá…” Một âm thanh nịnh nọt lấy lòng vang lên, một thân thể tròn vo quỳ xuống trước mặt hắn, khơi dậy đầy đất bụi.
Đúng là kiếp nạn, người quỳ rạp trên đất mồ hôi đầy đầu, Nghe thủ hạ nói có vị công tử họ Tạ đến khởi binh hỏi tội, vừa nghe thấy là họ Tạ hắn liền hớt hả tới đây. Đùa à, Tạ gia ở kinh thành, ngoài cái vị ở phủ Thừa tướng kia ra thì còn có thể là ai?
Người phụ nữ kia hoảng sợ, lập tức đứng phắt dậy. Tạ Lăng Du ra hiệu ý bảo nàng cứ yên tâm ngồi xuống.
Tạ Lăng Du đánh giá tên đàn ông tai to mặt lớn đang run như cầy sấy trước mặt mình, khóe miệng nhếch lên một độ cong không mặn không nhạt: “Trương đại nhân là người bận rộn, sao có thể để ngài chạy đến đây. Tại hạ vốn cũng không định để ngài vất vả, chỉ là thủ hạ của ngài dường như khinh người quá đáng nên hiện giờ Tạ mỗ mới cả gan quấy rầy.”
Mấy từ “ngài” liên tiếp và “cả gan quấy rầy” làm tim Trương Tùy hẫng mất mấy nhịp. Sắc mặt hắn cực kì khó coi ngoại trừ nụ cười e dè: “Không nhận nổi không nhận nổi đâu ạ. Là thuộc hạ của hạ quan làm việc không đúng, làm bẩn mắt đại nhân.”
Tạ Lăng Du chỉ cười không nói gì, đứng dậy, ôn hòa nói với người phụ nữ: “Cô đi về trước đi… Có ta ở đây, mọi người không phải lo lắng.”
Hắn không gánh nổi sự gửi gắm này nhưng vẫn sẽ làm hết sức mình.
Người phụ nữ cảm kích đi ba bước quay đầu lại nhìn một lần. Đợi cho nàng trở lại lều, lúc này Tạ Lăng Du mới từ từ quay lại, khuôn mặt không cảm xúc đầy mưa gió sắp đến nhưng không thẳng tay làm khó dễ.
“Trương đại nhân có biết gì về chuyện nạn dân không?”
Tạ Lăng Du thờ ơ hỏi.
Trương Tùy không đoán được ý của vị này, đồng tử láo liên, lời lẽ ba phải: “Có nghe sơ qua ạ…”
“Nghe sơ qua?” giọng điệu Tạ Lăng Du không đoán được hỉ nộ: “Sao hả, chờ ta đến điều tra cho ngươi à?”
Trương Tùy vội nói: “Không dám không dám không dám. Hạ quan đi điều tra luôn, đi điều tra luôn!”
Hắn nói xong đang định chạy đi, Tạ Lăng Du liền giữ vai hắn lại: “Vậy ngươi nói thử xem là điều tra cái gì, điều tra thế nào?”
Mắt Trương Tùy đảo loạn, áp lực tâm lý rất lớn, vốn định lừa gạt, ai mà biết giờ lại bị tra hỏi. Hắn vâng vâng dạ dạ nói không nên lời: “Cái này… cái này…”
Tạ Lăng Du bẻ ngửa đầu hắn ra. Bởi vì đứng ngược sáng nên Trương Tùy cũng không nhìn rõ vẻ mặt của hắn, chỉ có thể nghe thấy giọng nói đầy lạnh lẽo: “Đi điều tra cái vị “đại nhân” từ kinh thành đến Thanh Thành. Điều tra cho rõ, hiểu ý của ta chưa?”
Trương Tùy cũng không dám lên tiếng, liên tục gật đầu. Tạ Lăng Du hài lòng buông tay ra, hắn cũng như trút được gánh nặng co chân chạy lẹ.
Lúc này quan binh bưng một cái nồi to mới đến, bên trong là cơm trắng, cái sọt bên cạnh chứa những chiếc bát mới tinh sạch sẽ. Tạ Lăng Du nhìn thoáng qua, đều là những gương mặt xa lạ.
Hắn đi tới, cầm lấy túi tiền treo bên hông, tiến đến nhỏ giọng nói gì đó với người quan viên trước mặt. Người nọ đáp lại được rồi rời đi.
Tạ Lăng Du nhận lấy chiếc muôi trong tay vị quan viên khác, bảo hắn hỗ trợ phát bát. Nhóm nạn dân đều được gọi ra, ra đến cửa liền thấy vị công tử tuấn tú mặc áo gấm cười với bọn họ: “Ra đây xếp hàng đi.”
Vị công tử này rất hào phóng, cháo phát cho bọn họ đều là cháo được để ráo nước, đa phần đều là gạo, cho đầy cả một bát trong tay ai cũng nặng trĩu, cũng không còn cái “quy củ” một nhà một bát cơm như trước. Đây là lần đầu tiên bọn họ được ăn một bữa cơm no từ khi rởi khỏi căn nhà gỗ nhỏ kia.
Người chạy việc kia trở lại, mang đến hai sọt cơm và đồ ăn lớn, cùng người đồng đội tiếp đón phân phát. Tạ Lăng Du thấy bọn họ nhiệt tình như thế, đối lập hẳn với đám người lúc trước, tưởng là đã bị dạy dỗ nên cũng không quá để ý.
Cho đến khi một người trong đó bốn mắt nhìn nhau với hắn, cười khách sáo với hắn, hắn mới hơi cảm thấy không đúng. Người kia len lén quơ quơ ngọc bộ giấu trong tay áo, Tạ Lăng Du lúc này mới nhận ra đây là người của “Lục”.
Mấy người đó phân phát xong đồ ăn, nhiện vụ cũng đã kết thúc. Lúc đi qua hắn, vị nam nhân cười với hắn nhỏ giọng nói: “Công tử yên tâm, bọn ta không thể làm quá lộ liễu, chỉ có thể cho những người khó khăn mấy cái bánh bao thôi. Tuy là ăn không đủ no nhưng ít nhất sẽ không nguy hiểm đến tính mạng.
Tạ Lăng Du cũng nhỏ giọng trả lời: “Vất vả rồi.”
Người kia lắc đầu, bước chân cũng không dùng. Toàn bộ hành trình của bọn họ cứ như không giao thoa gì với nhau, không ai phát hiện điều gì không đúng.
Chỉ có con của người phụ nữ kia đột nhiên nhỏ giọng nói: “Mẹ ơi, ca ca này với ca ca ở nhà gỗ nhỏ kia đều đẹp giống nhau, mẹ nghĩ hai ca ca ấy có quen nhau không?”
Thế giới của trẻ con rất đơn giản nhưng thường là dễ tiếp cận đến chân tướng nhất.
Người phụ nữ kia nhanh chóng bịt miệng đứa bé lại, hoảng sơ nói: “Không được nói vớ nói vẩn, không được nhắc đến ca ca ở nhà gỗ có biết chưa?”
Nói xong, người phụ nữ kia thoáng nhìn qua Tạ Lăng Du, trong miệng còn dư lại vị mặn của món ăn: “Nhưng ca ca này cũng là người tốt, bon họ đều là cứu tinh của chúng ta, có biết chưa hả?”
Đứa nhỏ ngây thơ gật đầu: “Con biết rồi ạ.”
Trong lúc mọi người vội vàng ăn cơm, Tạ Lăng Du đã lặng lẽ rời đi, bảo với Hà võ quan giúp hắn trông chừng. Hà võ quan vô cùng vui mừng, hắn liền yên tâm rời đi.
Sau khi Tạ Lăng Du hồi phủ thì đi tìm các huynh đệ của hắn trước, thế nhưng đi vào viện của hai người thì đều trống không. Hắn hoang mang hỏi gia nô mới biết được hóa ra hai người rủ nhau đi câu cá trong hồ trong hậu viện.
Từ xa Tạ Lăng Du đã trông thấy hay người ghé vào nhau câu cá, thỉnh thoảng còn đùa giỡn mấy câu liền biết chắc chắn là bọn họ không câu được con cá nào. Quả nhiên lại gần nhìn, cả buổi mới câu được có một con.
Tạ Lăng Du lẳng lặng đứng phía sau bọn họ, cảm thấy con cá này có khi là tâm trạng không tốt, ủ rũ héo úa.
Mạnh Nghị vốn đang khoác lác, nói hôm nay nhất định phải câu về được một nồi. Nhưng khi chăm chú nhìn mặt nước thế mà lại có ba bóng người, hắn sợ đến mức tí thì vãi cả linh hồn.
Giữa thanh thiên bạch nhật, thế mà có người đi ám sát!
Hắn đột nhiên nghiêng người né ra, còn không quên đẩy Hạ Úy một cái, hét lớn một tiếng: “Tiểu Hạ, mau tránh ra!”
Tạ Lăng Du: “???”
“Ùm” tiếng Hạ Úy không kịp phòng bị, chả hiểu gì liền bị đẩy xuống nước.
Mạnh Nghĩ ngẩng đầu lên nhìn liền nhức nhức cái đầu, nhìn qua biểu cảm chết lặng của Tạ Lăng Du rồi nhìn Hạ Úy bị hắn đẩy xuống nước.
Mạnh Nghị: “?!!”
Tạ Lăng Du: “…”
Hạ Úy chửi ầm lên: “Đừng có nói nữa… ục ục ục ục… mau cứu ta coi ục… ục ục ục…”