Mạnh nhị thiếu chợt dừng suy nghĩ, bên tai vang lên tiếng vó ngựa hỗn loạn, dường như con ngựa màu nâu đỏ nổi cơn điên, kéo xe ngựa nhằm hướng hắn mà chạy tới!
“Tới, người tới!”
Tiểu nhị vội vàng tiến lên cứu người, “Nhị thiếu cẩn thận!”
Mạnh nhị thiếu một phen giữ chặt tiểu nhị, dùng sức đẩy hắn vào hướng xe ngựa, còn chính mình lại tiến lên bước, bước sang bên cạnh, trên đùi đau nhức, hắn trực tiếp nhào tới ven đường!
“A!” Mắt thấy sắp bị ngựa giẫm trúng, tiểu nhị bị dọa cả người cứng đờ, hai đùi run rẩy muốn chạy nhưng chạy không được.
Thế nhưng, con ngựa kia lại không trực tiếp xông thẳng đến mà liền xoay người lại, lần nữa hướng về phía Mạnh Nhị thiếu mà nhắm tới!
“Phốc ——” con ngựa điên đạp một cước lên ngực Mạnh Nhị thiếu, hắn thoáng chốc phun ra một ngụm máu tươi.
Trên đường cái rơi vào cảnh hỗn loạn.
Vân Lạc Đình đứng ở bên cửa sổ, nhìn thấy rất nhiều người từ phía bên trái chạy tới, cũng không biết là làm cái gì, cậu duỗi móng vuốt lay lay Bùi Huyền Trì, “Meo.”
Ngươi xem bọn họ đang làm gì?
Bùi Huyền Trì: “Ừm, thật nhiều người.”
“Meo!”
Vân Lạc Đình mơ hồ cảm nhận được việc giao lưu có chút khó khắn.
Bùi Huyền Trì gắp một khối thịt cá cho cậu, “Ăn trước điểm tâm, một hồi mang ngươi đi xuống chơi.”
Vân Lạc Đình lắc lắc cái đuôi, không nhìn chằm chằm phía dưới nữa.
Bùi Huyền Trì giơ tay, kéo mành lên.
Tửu lầu bên ngoài hương vị cũng không tồi, chỉ là so với Ngự Thiện Phòng, hương vị lại có chút bất đồng.
Dù cho nguyên liệu nấu ăn có giống nhau, nhưng chỉ cần khác cách làm, hương vị cũng theo đó mà khác nhau.
Không sao, miễn ăn ngon là được.
Vân Lạc Đình ăn no rồi lại dựa vào lồng ngực của Bùi Huyền Trì, bắt hắn xoa bụng cho mình.
Cứ một người ăn, một người đút, qua lại một hồi như vậy bụng cậu đã no căng.
Lúc xuống lầu, có không ít người đang giương giọng thảo luận chuyện gì đó.
Vân Lạc Đình cẩn thận nhấc tai lên nghe.
“Ngươi nói xem, Mạnh Nhị thiếu gia thật sự định đi cáo ngự trạng sao?”
“Ai mà biết, xe ngựa cũng không ngồi, mà đòi bước khập khễnh đến hoàng cung, là ngươi chưa thấy thôi, bộ dáng kia của hắn nhìn rất thảm.”
“Thật à? Đây không phải chuyện mới ở kinh thành này, vị Mạnh Nhị thiếu gia kia là loại người gì, ai mà không biết chứ.”
“Hả, này không phải là không ăn được nên mới giả vờ đáng thương đi cáo trạng sao”
Vân Lạc Đình nhỏ giọng: “Meo?”
Cậu không khỏi có chút lo lắng, nếu tên Mạnh Nhị thiếu kia thật sự đi cáo ngự trạng thì phải làm sao bây giờ?
Bùi Huyền Trì che lỗ tai của mèo nhỏ lại, thấy mặt mèo nhỏ như đang lo lắng, an ủi nói: “Không có việc gì, đừng nghĩ nhiều.”
Hoàng đế đến chân của chính mình còn đang bị gãy, thử hỏi còn có tâm trí đâu để quan tâm đến kẻ khác cơ chứ.
Còn tên kia muốn cáo ngự trạng cũng phải tiến cung được trước rồi hẳn nói.
– —
Buổi tối.
Vân Lạc Đình ngồi xổm ở mép giường, nhìn chiếc mành lung lay thì nhịn không được mà muốn vươn móng lên bắt lấy.
Ngừng rồi, lại tiếp tục lay một chút.
Đầu ngón tay Bùi Huyền Trì chạm vào chóp đuôi của cậu chọc chọc.
“Meo~” Vân Lạc Đình lập tức như mất hết sức lực mà ngã xuống.
Bùi Huyền Trì cũng một tay vững vàng đón lấy cậu, đem đệm mềm đặt trên giường.
Cậu xoay người ôm lấy cổ tay hắn, cắn một phát, chân lại đạp hai phát lên cánh tay: “Meooo!”
Bùi Huyền Trì nằm nghiêng, một tay chống má, một tay vờn mèo nhỏ.
Cục lông nhỏ rất có nguyên tắc, cho dù có cắn nhưng cũng sẽ không cắn mạnh đến mức chảy máu, nhiều lắm chỉ lưu lại dấu răng mờ nhạt, không được bao lâu sẽ biến mất.
Móng vuốt cũng không duỗi, chỉ dùng đệm thịt để chơi với hắn.
Bùi Huyền Trì nhẹ nhàng xoa bụng của mèo nhỏ hỏi: “Khách điếm này có đường để lên nóc nhà, muốn đi ngắm sao không?”
Hắn hiếm khi hưởng thụ những thú vui, trong sinh mệnh dài đằng đẵng ấy việc làm nhiều nhất cũng chỉ có giết người, diệt tông môn, diệt tiên môn chính đạo.
Khách điếm này vẫn là từ miệng của một người bán rong biết được.
“Meo?”
Mèo nhỏ mở to hai mắt, mắt mèo màu lam nhạt hắt lên ánh sáng của ngọn nến.
Bùi Huyền Trì dừng một chút, hắn như thấy được những ngôi sao từ đôi mắt sạch sẽ, thanh triệt đó.
“Thôi.” Hắn nói: “Ngày mai người trong tiên môn tới, ý của Hoàng đế có lẽ là muốn cho bọn họ đến nhìn linh nhãn của ta”
“Tuy Quốc sư đã có nói qua, nhưng có khả năng ông ta sốt ruột, không chờ được lâu đến như vậy, nên muốn từ miệng của người trong tiên môn nhận được một đáp án khác.”
“Cho dù ta có đồng ý hay không, ông ta đều sẽ tìm lý do thoái thác.” Bùi Huyền Trì biết người trong tiên môn đến vì cái gì, hắn cũng chỉ có thể tùy tình huống mà ứng phó, chỉ dặn dò nói: “Đến lúc đó ngươi phải ở trong điện đợi, không được chạy loạn.”
“Meo!” Vân Lạc Đình kiên định gật đầu.
Bùi Huyền Trì: “…”
Thấy biểu tình của hắn không đúng, Vân Lạc Đình nghiêng nghiêng đầu: “Meo?” Ngươi làm sao thế?
Bùi Huyền Trì mơ hồ nhớ ra cái lần mèo nhỏ trộm đi ra ngoài cũng từng đáp ứng hắn dễ dàng như vậy.
– —
Người tiên môn đến, tất nhiên là phải ở lại trong cung.
Nhưng tiếp đón, lại muốn phải được tiếp đón long trọng nhất, cả một hàng người dài được cung nghênh tiến vào.
Nếu là hoàng đế, thì không cần phải rắc rối như vậy, như lần này người tới là Thái tử, nhất định phải cho người tiên môn vài phần thể diện.
Bùi Văn Ngọc trong lòng có toan tính riêng của mình, bắt gã ta đến đây chờ nhưng gã đến nửa câu oán hận cũng không có, từ sớm đã tới.
Trên đường dòng người chen chúc xô đẩy, đều là đến để xem tiên nhân.
Bùi Huyền Trì sợ bên ngoài quá ồn ào, làm phiền đến mèo nhỏ đang ngủ, liền phát động một trận pháp đặt trong phòng, ngăn cách với âm thanh của bên ngoài.
Vừa lúc thấy con rối có động tĩnh, Bùi Huyền Trì liền nhìn mèo nhỏ đang dựa vào hắn ngủ ngon lành nghĩ nghĩ vẫn chưa đứng dậy, trực tiếp phát động bùa chú.
Con rối bước vào trong phòng, nó nghiêng đầu, đang muốn nói chuyện, Bùi Huyền Trì đã trước một bước truyền âm: “Đừng mở miềng, truyền âm nói.”
Con rối thuận theo truyền âm: “Đã tìm được hương dẫn dụ ở trong điện của Quý tần, y phục được Tư Y Cục gấp gáp may cho ngài phần lớn đều có mùi hương này, chỉ trên y phục của ngài là có mùi hương.”
Hương dẫn dụ ở điện đã được Quý Tần ngầm xử lý, hóa thành tro tàn, chỉ có mùi hương thoang thoảng, con rối phải điều tra mấy ngày mới tìm được rõ ngọn nguồn.
Hương dẫn dụ đều bị đốt cháy, không còn sót lại chút gì, nên con rối không thể mang thứ đó đưa về.
Dừng một chút, nó lại nói: “Trong và ngoài kinh thành, trừ bỏ vị trong lòng ngài, đều không thể tìm thấy một con linh thú nào khác nữa.”
Trên y phục hắn đều có đương nhiên là vì hắn mà tới, mà không phải vì sinh thần yến của Thái tử.
Quý Tần nhận sủng ái của Hoàng đế, hẳn đã sớm biết người trong tiên môn sẽ đến đây, bằng không Bùi Văn Ngọc cũng không có cơ hội để trở thành người đón tiếp.
Mà khi người trong tiên môn tới, tương đương với việc linh thú của họ cũng tới, có lẽ việc cưỡi linh thú sẽ khiến bọn họ có một chút dáng vẻ tiên nhân hơn.
Cái gọi là tiên môn chính đạo này khiến Bùi Huyền Trì cảm thấy chướng mắt.
Quý tần dường như chưa từng để sinh thần yến của Thái tử vào trong mắt, cái nàng muốn còn nhiều hơn thế.
Hương dẫn dụ chỉ có linh thú ngửi được, trong kinh thành không có linh thú, đương nhiên sẽ không có khả năng bị phát hiện.
Nếu không phải nhờ mèo nhỏ, đợi đến lúc nó phát huy tác dụng.
Đến lúc đó…
Quý Tần tính toán cận thận, nhưng cái nàng ta không ngờ tới chính là linh thú quý giá đến như vậy… Vậy mà bên người hắn lại có một con.
Bùi Huyền Trì chọt mèo nhỏ vẫn còn đang mơ hồ ngủ say.
“Meo~~” Cậu giật giật, vùi sâu vào trong ngực hắn, tránh né bàn tay ác ma kia, mũi hừ nhẹ, không hề có chút uy hiếp nào.
“Thời gian đã không còn sớm, ngươi vẫn còn muốn ngủ sao?” Bùi Huyền Trì thương lượng cùng mèo nhỏ: “Ta đưa ngươi về cung trước, về cung rồi lại ngủ được không?”
Mèo nhỏ không để ý hắn, hô hấp vẫn vững vàng, tiếp tục ngủ say.
“Hôm qua cũng ngủ rất nhiều, sao bây giờ vẫn còn ngủ nhiều như vậy.”
“Hừ…Hừ…”
Bùi Huyền Trì nghĩ: “Ngủ lâu như vậy rồi, không đói bụng ư? Ăn no rồi lại ngủ được không?”
“Hừ…Hừ”
“Muốn ăn cá khô, điểm tâm không?”
“Hừ, hừ…Meo?”
Vân Lạc Đình ngơ ngác ngẩng đầu, đỉnh đầu lông xù dựa vào người hắn cọ lộn xộn.
Ăn, ăn cái gì cơ?