Sáng dậy, anh bảo cô nghỉ ở nhà mà cô cứ đòi đi học anh cũng đành chiều theo cô thôi. Ra chơi anh liền xuống phòng cô, thấy cô gục xuống bàn ôm bụng anh thật sự rất đau lòng. Vừa thấy anh bước vào, cả lớp tự khắc ra ngoài không còn ai ở lại để không gian riêng cho hai người. Anh lại ngồi kế bên cô. Anh mang đồ ăn cho cô, cô dựa vào lòng anh. Anh mắng yêu cô: “Đã bảo nghỉ rồi hà”. Anh mở hộp ra đút cho cô ăn hết. Anh đưa tay sờ bàn chân cô thử thấy lạnh quá, hên anh biết nên có mang theo tất cho cô. Anh ngồi xuống quỳ một chân mang tất cho cô rồi hôn lên chân cô hết sức nâng niu. Cô nằm lên đùi anh nghỉ ngơi, anh xoa bụng cô để cô cảm thấy dễ chịu hơn. Nhìn đồng hồ gần vào tiết, anh đỡ cô dâu dặn dò: “Lát học mà thấy sao thì gọi anh không được chịu đựng một mình. Anh để nước ấm đây cho em có gì uống cho ấm bụng”. Anh xoa đầu, hôn trán cô rồi mới đi. Cô dõi theo hình bóng anh cười cô cùng hạnh phúc.
Hôm nay có tiết thể dục, cô thay đồ rồi xuống xin thầy nhưng thầy không cho nói chỉ tưng bóng vào rổ. Cô chịu đựng không nói gì cả, thầy lúc trước dạy vì bận công tác nên thầy trường kế bên dậy thế. Đến lượt cô, cô ôm bụng không thể bậc lên mà ném vào rổ. Cả lớp xin cho cô nhưng thài không chịu, thầy ấy có tiếng là ác nhất trường bên. Nhật Hạ mặt tức giận tính tiến lại đánh ông thầy thì Hà My cảm lại: “Báo cho Tuấn Kiệt ca ca biết rồi”. Anh vừa nhận được tin nhắn lập tức đứng dậy ra khỏi lớp, giáo viên thấy anh gấp vậy cũng không cản. Tư Vũ thấy biểu hiện đó của anh gấp vậy cũng kéo Nhất Phàm đi theo. Nhất Phàm cảm thấy chuyện chẳng lành
“Ai lại chọc nó vậy không biết”
Anh đến phòng thể dục thấy cô đang cầm bóng. Anh chạy lại lấy bóng ném đi chỗ khác. Cô bất ngờ nhìn anh. Thấy anh đến hai cô bạn cũng đến chỗ cô, hai bạn anh cũng vừa đến. Anh nhìn một lượt cũng có thể hiểu. Anh quay qua cô giọng trầm ấm: “Anh lấy lại công bằng cho em”. Anh buônv tay cô ra tiến lên trước, hai bạn cô đỡ lấy cô, hai bạn anb đi lại đứng hai bên anh.
“Em là ai mà ngang nhiên vào đây?”
“Thầy làm gì ở đây?” Anh lạnh lùng hỏi lại
“Thầy kia mắc đi công tác tôi qua đây dạy thế”
Anh không nói gì cả. Nhất Phàm lên nói nhỏ với anb về thầy đó. Anh đưa mắt lạnh lùng nhìn ông ta: “Em ấy xin sao thầy không cho?”
“Em nói chuyện với tôi như vậy sao. Bị có như vậy mà kêu ca, vô dụng”. Khi nghe ông ta nói vậy anh vô cùng tức giận, ông ta chẳng biết sống chết nói tiếp: “Phụ nữ chẳng làm được gì cả chỉ biết yếu đuối bám đàn ông. Nhục nhã”
Anh càng tức giận thêm, hên rằng có Tư Vũ và Nhất Phàm kiềm anb lại nếu không ông ta đã nhập viện rồi. Anh đưa anh mắt muốn giết người nhìn ông ta: “Ông dám nói như vậy với cô ấy, tôi còn không dám nói nặng với em ấy, ông không xong với tôi đâu”
Anh thay đổi sắc mặt quay lại nhìn cô: “Không cần học nữa chúng ta về”
Khi anh nói xong câu đó, ông ta mới bừng tỉnh lại vì ánh mắt vừa rồi của anh. Ông vẫn mạnh miệng nói: “Hôm nay em không kiểm tra thì không cần đi học nữa”.
“Em ấy không đi học nữa ở nhà tôi nuôi, không cần cực nhọc gì cả, tôi lo cho em ấy cả đời. KHÔNG CẦN ÔNG QUAN TÂM”. Năm chữ sau anh nhấn mạnh. Tư Vũ lắc đầu. Nhất Phàm giọng tiếc thương: “Tự chuốt lấy, tự nhiên chọc nó chỉ không biết, chắc thấy công việc dạy này cực nhọc quá muốn nghỉ ngơi rồi”.
Anh tiến lại gần ông ta, giọng trầm thấp, không ai đoán được cảm xúc bây giờ của anh: “Việc của em ấy để tôi lo, việc của thầy là nghỉ cách làm sao có thể tiếp tục dạy sau ngày hôm nay đi”
“Em là cái thá gì mà nói tôi, em to gan quá”
“Thầy cứ về trường bên hỏi Nguyễn Tuấn Kiệt trường này là ai mà chẳng biết, họ sẽ nói cho thầy nghe rồi biết sao tôi có thể to gan đến vậy. Nghe xong cũng chuẩn bị cuốn gói luôn đi. Ngày mai là ngày cuối cùng thầy dạy đấy”.
Anh cười lạnh nhìn ông ta. Anh quay đi bỗng ông ta rùng mình một cái, sông lưng lạnh toát mồ hôi. Anh bế cô lên đi, bốn người kia đi về luôn. Anh đang đi giữa chừng thì dừng lại
“Lí do ông bị đuổi việc vì đụng đến bảo bối của tôi”