Chỉ thấy cô dùng vẻ mặt không thể tin nổi nhìn tay trái của chính mình, sắc mặt trắng đến thảm thương, mồ hôi lạnh đổ đầy trán: “Vừa rồi bên dưới bàn có con gì đó cào tay tôi một cái, vô cùng lạnh.”
Tay cô hiện tại vẫn còn cảm giác lành lạnh cứng ngắc ấy.
Mọi người lập tức cúi xuống bàn nhìn thử — trống rỗng, cái gì cũng không có.
Đồng Thanh nhăn mặt, thần sắc sợ hãi: “Sao lại như thế được, vừa nãy rõ ràng..”
Tuy rằng không thấy được gì, nhưng nơi này là bên trong trò chơi, người chơi sẽ không giống như diễn viên trên phim điện ảnh mà hoài nghi Đồng Thanh đang nói dối, hay là đề nghị cô đi gặp bác sĩ tâm lý.
Sắc mặt người chơi đều trở nên cẩn trọng hẳn lên, đầu tiên là tối hôm qua mỗi người nghe được một giọng nói khác nhau, hôm nay thì lại gặp một con thú, nguy hiểm đã kề sát người bọn họ, mà hiện tại bọn họ đến một chút manh mối cũng không có.
Lúc này, bên ngoài phòng ăn vang lên tiếng bước chân, là ba người trong nhóm đồng học kia.
Bọn họ nhìn không thoải mái như tối hôm qua, trên đường ai cũng trầm mặc không nói chuyện, bước đến phòng ăn liền tách nhau ra lấy đồ. Tiêu Lam phát hiện trong đó không có Đỗ Vũ Oái theo dõi cậu hôm qua, nhưng lại có Trình Lãng – người được nhắc tới trong nhật ký.
Hôm nay Trình Lãng vừa vặn ngồi gần Tiêu Lam, thuận tiện cho cậu có cơ hội quan sát.
Trình Lãng cầm điểm tâm ngồi một mình một bàn, bộ dạng ăn uống trong vô cùng nhã nhặn. Tóc cũng được chải chuốt gọn gàng, trên người vẫn là một bộ tây trang chỉnh tề, nhìn qua có thể thấy giá cả không hề rẻ, giày da bóng loáng, tựa hồ là dáng vẻ của một doanh nhân thành đạt.
Nhưng Tiêu Lam lại thấy trên cổ áo anh ta có dính vết bẩn, đôi vớ cũng hơi ố vàng, có vẻ cũng không phải người ưa sạch sẽ như vẻ bề ngoài.
Tiêu Lam đến gần Trình Lãng, ngẫu hứng bắt chuyện: “Trình tiên sinh nhìn qua vô cùng tuấn tú lịch sự, có lẽ bình thường rất được hoan nghênh.”
Trình Lãng nhìn chiếc áo sơ mi màu trắng bình thường mà Tiêu Lam đang mặc, nở nụ cười đắc ý, nhưng ngoài miệng lại khiêm tốn nói: “Nào có, cũng chỉ được một vài người mà thôi.”
Tiêu Lam tiếp tục: “Tôi nghe nói người hay được hoan nghênh, từ nhỏ đã dễ dàng có được sự yêu thích của phái nữ.”
Trình Lãng ném cho cậu một ánh mắt đồng quan điểm: “Ha ha, thật vậy đúng không? Đôi khi còn có chút làm người ta phiền não nha.”
Tiêu Lam nhân cơ hội hỏi vấn đề mình muốn biết: “Chắc thời trung học cũng có nữ sinh thầm mến anh chứ nhỉ?”
Trình Lãng lộ ra vẻ mặt tươi cười, đang định thổi phồng chuyện một phen, rồi lại giống như đột nhiên nhớ tới cái gì, cuối cùng chỉ miễn cưỡng kéo kéo khóe miệng: “Người thích tôi nhiều như vậy, tôi làm sao mà nhớ hết được, cái kia.. Tôi ăn xong rồi, đi trước đây, tạm biệt.”
Dứt lời liền đứng dậy bỏ đi, thời điểm đứng dậy còn không cẩn thận làm rớt chiếc đũa.
Nhìn thái độ kích động đến mức chạy trối chết của anh ta, tựa hồ như đối với mấy chữ “Nữ sinh trung học thầm mến anh” rất để ý, mang theo một chút hàm xúc ý tứ khác.
Anh ta đến tột cùng đã làm cái gì?
*
Ban ngày, người chơi cùng nhau tìm manh mối ở khách sạn, chỉ có Lưu Y Y một thân hành động như trước.
Bọn họ điều tra một hồi mới biết được, khách sạn này mười năm trước đã tu sửa lại một lần, phải chăng để che giấu chuyện gì đó?
Chi tiết cụ thể nhân viên không nói rõ ràng lắm, bọn họ đành phải tìm tới ông chủ.
Lão nhân cao gầy ngồi bên cửa sổ nhả từng ngụm khói, đối với lòng hiếu kỳ của mấy vị khách có chút đau đầu: “Tôi mở khách sạn này đã hơn 30 năm, mười năm trước sửa chữa lại một chút cũng là điều bình thường mà. Mấy người có phải xem phim nhiều quá rồi hay không? Nơi này thật sự chưa từng có người chết.”
Cố Thịnh An chưa từ bỏ ý định truy cứu: “Mười năm trước gần đó.. không phát sinh ra chuyện gì sao?”
Ông chủ cau mày suy nghĩ: “Không có chuyện gì mà, hình như trước kia từng có một trường học lúc tốt nghiệp đi đến đây du lịch, mười năm trước cũng là bọn họ đi, tôi nhớ không lầm thì có một nữ sinh vì chuyện tình cảm mà cãi nhau ầm ĩ cả lên, còn bị cảnh sát tới hỏi thăm nữa.”
Ánh mắt Triệu Phàn sáng lên: “Vậy nữ sinh kia có phải chết rồi hay không?”
Ông chủ ra sức dụi thuốc lá vào gạt tàn bên cạnh, giận dữ nói: “Chết cái gì mà chết! Nghe đâu mang thai với một tên côn đồ xong bỏ trốn rồi! Khách sạn chúng tôi luôn chú trọng đến an toàn, nếu thật sự có xảy ra án mạng, vậy thì làm sao còn hoạt động được đến bây giờ!”
“Các người ít nói mấy lời lung tung lại đi!”
Thấy ông chủ bắt đầu sinh khí, hơn nữa nét mặt cũng không có vẻ gì đang nói dối, thế là mấy người chơi đành phải rời đi trước.
*
Trên hành lang.
“Thoạt nhìn ông chủ không giống như đang nói dối nha.” Vẻ mặt Triệu Phàn rối rắm, “Chẳng lẽ chúng ta nghĩ sai rồi, mười năm trước thật sự không có người chết?”
Cố Thịnh An: “Không có khả năng, điện thoại di động là đầu mối do trò chơi cung cấp, mười năm trước chắc chắn đã xảy ra chuyện chết người, còn cái người lấy chồng xong bỏ trốn kia, liệu có phải Cố Mặc hay không.”
Triệu Phàn: “Tại sao lại ra như thế..”
Tiêu Lam đột nhiên mở miệng: “Có lẽ cô ấy đã chết nhưng không ai biết.”
Mọi người đều nhìn về phía cậu.
Tiêu Lam nói tiếp: “Mười năm trước đoàn tốt nghiệp đến đây du lịch chính là bọn họ, nhật ký của Cố Mặc cũng để lại nơi này, người cô ấy thầm mến chính là Trình Lãng. Cố Mặc nếu như khi ấy thầm yêu Trình Lãng, vậy thì sao lại có chuyện theo chồng bỏ trốn?”
“Hơn nữa buổi sáng tôi có thử Trình Lãng một chút, phát hiện hắn đối với chuyện nữ sinh trung học thầm mến mình có chút chột dạ.
” Còn có phản ứng của bọn họ khi thấy tấm hình hôm qua, nhất định phải xảy ra chuyện nên mới có thể như vậy. Vấn đề hiện tại chính là, Cố Mặc đã xảy ra chuyện gì? Cô chết như thế nào? Và.. Cô ấy chết ở đâu? “
Cố Thịnh An đột nhiên biến sắc:” Mười năm trước có tu sửa lại, mười năm trước gặp chuyện không hay, còn không có ai biết, vậy cô ta có thể hay không.. “
Nói xong người chơi không hẹn mà cùng nhau nhìn về mặt đất dưới chân mình, da đầu có chút tê dại, chẳng lẽ cả đêm qua bọn họ đều ngủ tại nơi cất giấu thi thể? Hơn nữa sau này còn phải tiếp tục ngủ..
Tiêu Lam an ủi bọn họ:” Nghĩ thoáng chút, ông chủ ngủ ở đây cũng được mười năm rồi.”
Ông chủ nghe xong xúc động đến mức muốn đánh người.