“Cô…cô em sao ?”
Liễu Hiên quen với cách xưng hô khác người của Công Tôn Ái Linh nên không có phản ứng gì, cô đón nhận bộ đồ trên tay Công Tôn Ái Linh và đi vào phòng thử đồ…
Tây Ngọc Liêu cứ trộm nhìn Công Tôn Ái Linh, càng nhìn càng cảm thán…”bạn…bạn ấy đẹp…đẹp trai quá !”
Lâm An An huých vào vai Tây Ngọc Liêu “này, bạn sao vậy Tiểu Liêu ? Bị sắc đẹp của ai đó mê hoặc rồi à ?”
Tây Ngọc Liêu hai má ửng đỏ…đỏ đến tận mang tai “mình…mình không có…”
Công Tôn Ái Linh mặt mày lạnh lùng liếc nhìn hai cô bạn trước mắt “hai cô em xinh xắn có gì muốn nói sao ?”
Tây Ngọc Liêu và Lâm An An lắc đầu nguây nguẩy…
Công Tôn Ái Linh cười mỉm “đừng si mê anh đấy nhé hai cô em, anh đây thẳng hơn cả ruột ngựa !”
Lâm An An đảo tròn hai mắt “hừ…thẳng mà nhìn có chỗ nào giống thẳng đâu chứ !”
Tây Ngọc Liêu cũng gật đầu ! “đúng vậy…”
Công Tôn Ái Linh thấy Tây Ngọc Liêu xinh đẹp đáng yêu nên muốn trêu đùa một lúc, cô ép Tây Ngọc Liêu xuống ghế sofa và kề môi mình gần kề với đôi môi gợi cảm của Tây Ngọc Liêu “Cô em hy vọng anh đây…”
Tây Ngọc Liêu xấu hổ đẩy Công Tôn Ái Linh ra và ngồi dậy sửa lại đầu tóc rối tung “bạn…”
Lâm An An chỉ biết đứng nhìn “bạn ấy cũng ra vẻ nam tính phết !”
Ha ha…Công Tôn Ái Linh không nhịn được cười, cô cười ra tiếng “đùa với hai bạn chút thôi, thật ra thì…phong cách thời trang không nói lên được giới tính của một người đâu hai bạn ạ ! Đi trên đường, hai bạn cũng bắt gặp không ít những anh chàng thực thụ lại thích biến mình thành trap boy ấy nhỉ…
Vậy bạn chỉ là trap girls, chứ không phải kiểu kia hả ? (đó là giọng nói mềm mại phát ra từ miệng của Tây Ngọc Liêu)
Công Tôn Ái Linh nhướn mày “Ý bạn là rất hy vọng mình thuộc kiểu kia sao ?”
Tây Ngọc Liêu nhanh miệng phản bác “mình không có !”
Liễu Hiên vừa từ phòng thử đồ bước ra đã thấy ba cô bạn đang nói cười vui vẻ, như vậy mới khiến cho Liễu Hiên yên tâm “khi còn ở phòng, cô còn sợ Công Tôn Ái Linh sẽ không chịu hoà nhập với bạn cùng phòng, giờ thì tốt rồi…cô rất vui”
“Hiên Hiên, bạn đẹp quá !”
Công Tôn Ái Linh hài lòng gật đầu “đẹp lắm”.
Liễu Hiên quyết định mua bộ đồ mà Công Tôn Ái Linh đã chọn cho cô, cô mở bóp ra và cầm lấy hai tấm thẻ ! Phân vân không biết nên dùng thẻ nào “một tấm là của ông nội để lại cho cô, tấm còn lại là của Lục Lang cho cô !”
Lâm An An ngạc nhiên “Hiên Hiên, không ngờ bà lại giàu đến như vậy, người ta chỉ ước được một tấm thẻ đen, còn bà có cả hai tấm !”
Tây Ngọc Liêu cũng không ngờ rằng với vẻ bề ngoài bình dị của Liễu Hiên mà lại có gia tài kết xù đến như vậy…
“Hãy dùng thẻ của tôi”
Công Tôn Ái Linh vừa nói vừa đưa tấm thẻ của mình đến cho nhân viên tính tiền.
Nhân viên nhanh tay chộp lấy thẻ và đưa vào máy…
Liễu Hiên giành lại nhưng không kịp…”Ái Linh, để mình gửi lại cho bạn…”
Không cần “anh đây muốn tặng quà cho cô em ấy mà”. Cô nhìn qua hai bạn còn lại “hai người cũng chọn lấy vài thích mình thích đi.
Tây Ngọc Liêu lắc đầu “như vậy sao được chứ !”
Không sao đâu, mình muốn tặng mọi người vài món quà…xem như là quà gặp mặt.