“Được.” Vương Đức Phát gật đầu.
“Sẵn tiện mời Hương Nhi, Triển Vinh qua đây, tôi có một số việc muốn hỏi.” Quý Lăng Vi dặn dò.
Vương Đức Phát ra ngoài, Ngô Hữu Tài đuổi theo sau.
Quý Lăng Vi không thân quen với người chơi khác, cũng không thích những người đó tỏ thái độ, vênh mặt hất hàm sai khiến.
Vương, Ngô không tệ lắm, Quý Lăng Vi không ngại chia tin tức với hai người. Trong bài thi có nhiệm vụ là phân tích và trình bày nguyên nhân Đại thiếu phu nhân chết, đồng thời đưa ra phương pháp giải quyết, e rằng hệ thống không đơn thuần chỉ cần bọn cậu điều tra về minh hôn thôi đâu, mà phải đào cả một câu chuyện xưa Đỗ phủ muốn chôn vùi.
Đỗ phu nhân và Lục quản gia có ác ý rất nặng với Tôn Hương Nhi, Đỗ lão gia là cảm giác phức tạp, nói là thương tiếc cũng không đúng, ông ta thản nhiên lạnh lùng nhìn nàng đi tìm chết cơ mà.
Hương Nhi nói có họ hàng xa trong phủ nên vào đây ở nhờ, rốt cuộc là thân thế nào phải hỏi nàng đã.
Thấy Kinh Mặc trở về, Quý Lăng Vi hỏi: “Đêm nay nhóc ngủ ở đâu?”
Thời điểm cậu và Ngô Hữu Tài nói chuyện, Kinh Mặc ở bên cạnh dọn dẹp kết quả chẩn đoán mang đi cất.
“Trong phủ không an toàn, chúng ta ngủ chung được không ạ?” Kinh Mặc rũ mắt.
“Được chứ, dù sao giường cũng lớn.” Quý Lăng Vi rất dễ nói chuyện.
“Ai muốn ngủ chung, huynh đều đồng ý hết sao?” Kinh Mặc bỗng nhiên nghiêng đầu nhìn Quý Lăng Vi, ánh mắt âm u.
Quý Lăng Vi ngẩn ra, nghĩ thầm chuyện này có gì đâu.
“Đương nhiên là không rồi, nhóc là người đặc biệt mà.” Quý Lăng Vi nghiêm túc nói.
“……” Kinh Mặc bình tĩnh nhìn cậu, chậm rãi cúi đầu.
Hai tai hắn đỏ ửng.
Hửm, lỗ tai cũng có thể đỏ lựng như vậy sao?
Thần kì ghê.
“Kết quả chẩn đoán khác thì sao? Ví dụ như bệnh của Đại thiếu gia.” Quý Lăng Vi hỏi.
“Đại thiếu gia mất rất đột ngột, Lão gia Phu nhân đều cảm thấy y thuật của sư phụ không tinh. Đêm đó, sư phụ muốn đi kiểm tra thi thể Đại thiếu gia…… Đến lúc mọi người phát hiện, sư phụ đã chết rồi, chết không nhắm mắt.” Kinh Mặc.
“Thi thể Lưu đại phu đâu?” Quý Lăng Vi hỏi, “Còn thi thể những người khác nữa.”
Hắn dừng một chút: “Lão gia sợ xác chết vùng dậy, cho người thiêu cả rồi.”
“Không biết Đại thiếu gia giờ ở nơi nào…Anh lo cho hắn ghê.” Quý Lăng Vi thở dài, “ Anh vẫn cứ cảm thấy hắn đang bên cạnh mình.”
“Nếu hắn biết huynh nhớ mong mình, nhất định sẽ rất cao hứng.” Ngữ khí Kinh Mặc ôn hòa, thần thái cũng càng ngày càng tự nhiên, so với sự cứng nhắc ban đầu tốt hơn rất nhiều.
“Phải không?” Quý Lăng Vi cười.
Bên ngoài truyền đến tiếng nói chuyện, bọn Ngô Hữu Tài đã trở lại.
“Đông viện vẫn còn phòng trống, tối nay chúng tôi đều ngủ bên này.” Đỗ Triển Vinh mang quần áo sang đây tắm rửa, hiện tại toàn bộ Đỗ phủ, chỉ có ở gần Quý Lăng Vi mới mang lại cho anh cảm giác an toàn.
“Tôi và Thúy Ninh sẽ ngủ chung.” Hương Nhi.
“Quý huynh, hay là chúng ta……” Đỗ Triển Vinh theo bản năng nhìn Quý Lăng Vi, anh cũng muốn tìm bạn cùng phòng. Khát vọng.JPG
Kinh Mặc lập tức quay sang nhìn Quý Lăng Vi, chẳng lẽ Đỗ Triển Vinh cũng là đặc biệt sao?
“Triển Vinh không phải người ngoài, kỳ thật chúng ta……” Quý Lăng Vi rất muốn đắp chăn ngủ chung.
Ba người ngủ cùng nhau chẳng phải càng kích thích sao?
“Ọt____” Đỗ Triển Vinh bụng kêu một tiếng, sắc mặt anh đột nhiên biến đổi.
Quý Lăng Vi theo bản năng nhìn về phía Kinh Mặc, ôi cái tình cảnh trớ trêu quen thuộc!
Năng lực xịn xò như vậy sao lúc chiều không trừng Lục quản gia mười cái bỏ tức?
Đỗ Triển Vinh nói xin lỗi không tiếp được, lập tức lao ra khỏi phòng.
“Nhị thiếu gia ——” Hương Nhi lo lắng gọi.
“Gần đây thời tiết chuyển lạnh, Nhị thiếu gia bị hàn khí xâm nhập, ăn vài viên thuốc sẽ ổn ngay thôi.” Kinh Mặc nói.
“Nhị thiếu gia thật là, chẳng chịu chăm sóc bản thân cho tốt.” Hương Nhi oán trách, nhưng lại lo lắng nhiều hơn.
“Tôn cô nương, cô vào phủ từ khi nảo, thân thích là ai?” Quý Lăng Vi bắt đầu hỏi chính sự.
“Tôi 6 tuổi đã vào phủ. Lục thúc là người đón tôi, ông ta nói rằng mẹ tôi và Lão gia là họ hàng xa.” Tôn Hương Nhi nghĩ đến màn bức nàng nhảy giếng của Lục quản gia, thần sắc nàng ảm đạm, hốc mắt đỏ hoe.
“Mẹ cô tên là Hạnh Nhi hả?” Quý Lăng Vi hỏi.
“Sao ngài biết ạ? Mẹ tôi tên thật là Tôn Như Ý, nhũ danh Hạnh Nhi, xưa nay không có ai biết cả, tôi chỉ nghe mỗi Lục thúc gọi như thế.” Tôn Hương Nhi kinh ngạc.
Thời điểm Quý Lăng Vi nghe hạ nhân giải bày chuyện xưa, Tôn Hương Nhi không ở đó, không biết rằng nguyên buổi trưa cậu nghe được không ít chuyện lông gà vỏ tỏi, chuyện Hạnh Nhi chết lẫn với một đống tin tức thật giả khó phân biệt, dù sao cũng không tận mắt chứng kiến.
“Cha cô đâu?” Quý Lăng Vi hỏi.
“Mẹ tôi nói, thời điểm tôi ra đời cha đã mất rồi. Trước kia tôi cảm thấy Lục thúc là cha mình….Ông ta khẳng định không phải cha tôi, cha tôi sẽ không đối xử với tôi như vậy…..” Tôn Hương Nhi uất ức nói, móng tay cấu vào lòng bàn tay.
“Đừng khóc.” Quý Lăng Vi nghĩ thầm, cha ruột của nàng cũng chẳng tốt hơn Lục quản gia là bao.
“Lưu đại phu đối xử với cô thế nào?” Quý Lăng Vi hỏi.
“Khá tốt, ông ấy vẫn luôn săn sóc tôi, còn nói chờ Kinh Mặc trưởng thành sẽ dẫn theo tôi rời phủ sinh sống cùng ông, chỉ là……” Tôn Hương Nhi mếu máo, khóc đến lợi hại.
Nàng không cẩn thận đối mặt với Kinh Mặc, không hiểu sao cả người lạnh toát, vội vàng dời tầm mắt.
Kinh Mặc không giống trước kia, Lưu đại phu luôn nói y thuật của hắn là đồ gà mờ, còn nói chữ hắn như chó quào.
Tôn Hương Nhi rùng mình, lại lần nữa đối mặt với Kinh Mặc, phát hiện hắn đang cười.
Nàng nghĩ đến Vương Tam, nghĩ đến Đại thiếu gia, toàn thân rét run, sắc mặt trắng bệch.
“Sao thế, muốn ta bắt mạch giúp không?” Kinh Mặc hỏi.
“Không cần không cần, chỉ là có hơi lạnh……” Tôn Hương Nhi co rúm lại, không dám nhìn Kinh Mặc nữa.
Nàng lặng lẽ nhìn Quý Lăng Vi, thấy cậu thần sắc bình thường, sắc mặt hồng hào, tâm tình vô cùng phức tạp.
Quý thiếu gia có biết không? Quý thiếu gia thông minh như vậy……
“Nhà cô còn người thân nào khác không?” Quý Lăng Vi hỏi.
“Tôi và mẹ sống nương tựa lẫn nhau, không còn người thân nào khác. Sau khi mẹ sinh tôi ra thân thể vẫn luôn không tốt, năm tôi 6 tuổi, bà phát bệnh qua đời.” Tôn Hương Nhi nói đến chuyện mẹ mất, lập tức nghẹn ngào.
Quý Lăng Vi nghĩ, chắc Tôn Hương Nhi và Hạnh Nhi đều thuộc thể chất dễ rớt nước mắt.
Kỳ thật Tôn Hương Nhi là một cô rất mạnh mẽ, đêm tân hôn nàng nghĩ cách giấu mình trong tủ quần áo, chưa bao giờ từ bỏ suy nghĩ chạy trốn.
“Ngài muốn tìm cha ruột của tôi sao?” Tôn Hương Nhi.
Quý Lăng Vi không biết có nên tiết lộ suy đoán của mình cho nàng không. Trước mắt không có chứng cứ xác thực, chỉ là suy đoán.
“Tôi chỉ muốn sống yên ổn thôi.” Tôn Hương Nhi lắc đầu, “Nếu tìm được ông ấy, tôi sẽ báo cho ngài.”
Quý Lăng Vi thấy vành mắt nàng hồng hồng, nhẹ giọng nói: “Cô nhất định sẽ sống sót.”
Tôn Hương Nhi ngơ ngẩn, nàng nhìn đôi mắt của Quý Lăng Vi, bên trong chứa đựng sự thân thiện, không cao thượng, không ẩn ý, không ác ý, không bố thí hay thương hạ kẻ yếu. Khác hoàn toàn với mọi người.
Đáng tiếc, đã quá muộn.
~~~~~~