Lý Mộ Mai không những là trợ lý của Ninh Khinh Tuyết ở dược liệu Ninh Thị Yến Kinh mà cô cũng là bạn thân của Ninh Khinh Tuyết, đồng thời còn là em họ của cô.
Nếu nói Ninh gia còn một người qua lại thân thiết với Ninh Khinh Tuyết chính là Ninh Dương anh họ cô. Nhưng việc của Ninh Dương rất nhiều, bình thường cũng chả hay đến tìm cô ấy. Nhưng hôm nay Ninh Dương lại đến, điều này đem lại dự cảm không lành cho Ninh Khinh Tuyết.
– Anh Dương, lâu lắm không gặp.
Lý Mộ Mai thấy Ninh Dương liền chào hỏi, cô đang không biết nói gì với Ninh Khinh Tuyết.
Sắc mặt Ninh Dương có chút khó coi, cũng chả có gì mà phải tránh Lý Mộ Mai, mà nói thẳng quyết định của gia tộc cho Ninh Khinh Tuyết nghe.
– Khinh Tuyết, hạnh phúc nằm trong tay em, anh nghĩ nếu em muốn ra nước ngoài thì anh có thể giúp em. Tiền đồ của gia tộc không thể dựa vào một người con gái như em đến đổi lấy được.
Mục đích chính của Ninh Dương đến đây là vì giúp Ninh Khinh Tuyết chạy trốn, vì chỉ có anh ta mới biết Tống Thiếu Văn là người như thế nào.
Nghe xong lời của Ninh Dương, sắc mặt Ninh Khinh Tuyết liền trở nên tái nhợt. Khuôn mặt như vẽ kia có chút u ám và thất vọng. Cho dù cô có nói thế nào ở nơi công cộng thì cuối cùng vẫn không chạy thoát khỏi vận mệnh bán đứng của gia tộc.
– Khinh Tuyết…
Lý Mộ Mai hơi lo lắng, gọi một tiếng.
Không khí trong phòng khiến cho người ta im lặng đến ngạt thở. Ninh Dương biết chuyện đưa em gái ra nước ngoài cũng là chuyện rất khó khăn huống hồ đi rồi liệu có lợi ích gì.
– Em đừng có lo, anh về trước sắp xếp, tránh đến lúc lại không kịp. Mộ Mai, Khinh Tuyết phải nhờ em chăm sóc rồi.
Ninh Dương đứng dậy, vội vã rời đi. Nếu Ninh Khinh Tuyết phải ra nước ngoài thì chuyện này càng nhanh càng tốt. Ngộ nhỡ để các chú của anh ấy biết thì tuyệt đối sẽ không để cô ra ngoài.
Nhìn bộ dạng hơi đờ đẫn của Ninh Khinh Tuyết, trong lòng Lý Mộ Mai cũng không dễ chịu. Khinh Tuyết là bạn thân nhất của cô, cũng vì quá xinh nhưng lại không thể tự do. Tống Thiếu Văn là người như thế nào, người trong Bắc Kinh ai mà không biết. Ngang nhiên cùng vài đứa con gái ăn chơi trác tang còn bị người ta quay lại. Nếu không phải Tống gia có thế lực, phong toả chuyện này thì coi chừng cả thiên hạ đều biết.
Hơn nữa người này còn có một sở thích ghê tởm đó là đem tặng người con gái mình chơi chán cho người khác. Thiếu nữ Bắc Kinh bị y chà đạp vô số kể. Có một nữ minh tinh mới ra nghề, vì phản kháng Tống Thiếu Văn mà bị y đánh gãy hai chân, vứt vào ổ điếm. Cuối cùng ép tới mức người đó phải tự sát. Vì thế trong Bắc Kinh y có một biệt hiệu ác ma.
– Khinh Tuyết, em có một cách, chỉ là, chỉ là có chút tổn hại đến danh tiếng của chị…
Lý Mộ Mai nói đến phần sau, dường như cũng cảm thấy cách này của mình chả ra sao cả, có chút muốn ói.
– Cái gì…
Ninh Khinh Tuyết nhìn chằm chằm Lý Mộ Mai, bất kể là chủ ý như thế nào, chỉ cần để thoát khỏi Tống Thiếu Văn thì cô đều đồng ý.
Lý Mộ Mai thở dài, nói:
– Chính là lợi dụng cái tấm bia đỡ đạn đó của chị, dù sao chị cũng nói chị là người của Diệp Mặc trước mặt người khác rồi, tuy ai cũng biết đây chỉ là cái cớ nhưng nếu chị và hắn thật sự gạo nấu thành cơm, vậy thì…
Thấy Ninh Khinh Tuyết kinh ngạc nhìn mình, Lý Mộ Mai biết cô ấy đã hiểu nhầm rồi, vội nói:
– Em nói ý gạo nấu thành cơm không phải là cái ý đó, chị cũng biết người đó là người… Dù sao cũng không thể làm gì chị. Nếu chị đột nhiên cưới anh ta, hơn nữa ở cùng anh ta lại còn ngẫu nhiên để phóng viên chụp được cảnh chị ở trên giường cùng anh ta vậy thì rõ ràng biết chị trong sạch Tống gia cũng không thể cưới chị về được.
Ninh Khinh Tuyết hai mắt bỗng sáng lên, nhưng lập tức lại im lặng không nói gì.
Lý Mộ Mai ở cùng với cô lâu nhất, đương nhiên là biết ý của cô, lại nói: Bạn đang xem tại Truyện FULL – www.Truyện FULL
– Diệp Mặc là con ông cháu cha, hơn nữa còn rất trọng sĩ diện. Sau khi bị nhà chị từ hôn còn tìm một người bạn trên lớp làm bạn gái, rất giỏi che giấu cái kia của bản thân…
– Nhưng chị có biết người con gái đó trả lời anh ta như thế nào không, nói là anh có thể lên giường với em không? Nghe nói Diệp Mặc lúc đấy suýt xỉu tại chỗ. Hắn chắc chắn không nghĩ rằng bạn học vốn cung kính hắn lại đột nhiên đối xử với hắn thế. Não người này chắc là cũng không dễ dùng, vẫn chưa rõ cái sự thực hắn bị Diệp gia đuổi ra khỏi nhà.
– Còn nữa, hiện tại hắn rất túng quẫn, hai mươi ngàn tệ lần trước em đã nhờ người gửi qua đó, nghe nói hắn không hề từ chối mà nhận ngay. Nếu chị đưa hắn mấy chục ngàn tệ hắn tuyệt đối sẽ làm chuyện vừa có thể diện vừa có tiền tiêu như thế này.
Ninh Khinh Tuyết thở dài nói:
– Chị chả thèm để ý đến chút danh tiếng đấy, dù sao chị từ lâu đã chả còn danh tiếng rồi. Chỉ là, chỉ là như vậy có khiến Tống gia trả thù không?